Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 864
"Không bao giờ tàn úa"

❊ ❊ ❊

Lắng nghe lời người đàn ông càng lúc càng kích động, hốc mắt Lâm Nhược Khê ửng đỏ, cô cười gượng gạo.

"Hôm nay anh sao thế? Em cảm thấy bây giờ rất tốt, không cãi nhau với anh, cũng không vì người phụ nữ khác xuất hiện mà gây sự với anh. Sống những ngày tháng bình yên thế này, chẳng phải là điều anh mong muốn sao?"

Dương Thần kiên quyết lắc đầu.

"Anh mong em chấp nhận họ, nhưng với điều kiện em phải tự cảm thấy hạnh phúc! Anh muốn em chân thành, vui vẻ ở bên họ, chứ không phải đóng cửa trái tim, gò ép bản thân chấp nhận thực tại!"

"Em... em không có," Lâm Nhược Khê cắn môi dưới, cúi đầu nói.

Dương Thần kiên quyết đưa tay nâng gương mặt người phụ nữ lên, để cô ngẩng đầu đối diện với mình.

"Lâm Nhược Khê, em tự hỏi bản thân xem, tại sao em lại kiên trì đi đến ngày hôm nay, tại sao lại một mình gánh vác mọi trọng trách để chống đỡ Ngọc Lôi? Trả lời anh!"

"Tại sao..." Lâm Nhược Khê lẩm bẩm tự hỏi, nhưng không trả lời.

Dương Thần hít sâu một hơi, nói: "Em biết không, trong mắt anh, em giống như một đóa hoa không bao giờ tàn úa, dù có bị nghiền nát trong bùn, cũng không mất đi nửa phần sắc thắm! Nhưng, đó tuyệt đối không phải là bông hoa giả không có sức sống!"

Đó là đóa hoa dùng những cánh hoa mang sự sống chân thật nhất để duy trì tư thế rực rỡ nhất. Một đóa hoa thật, dù nhỏ bé, mỏng manh, vẫn đáng quý hơn nhiều so với bông hoa giả diễm lệ phô trương.

Em nỗ lực làm việc, chống đỡ nuôi sống doanh nghiệp hàng vạn người, lúc nào em cũng bị thương, lúc nào cũng có thể gục ngã. Có người không hiểu em, có người hận em, oán trách em. Em có thể kiếm được tiền, nhưng lại rước lấy đủ điều tiếng. Dù vậy, bây giờ em hoàn toàn có thể không cần làm việc, hoàn toàn có thể để một người đàn ông nuôi em mấy trăm kiếp, nhưng tại sao em vẫn đứng tại vị trí của mình? Trả lời anh!"

Lâm Nhược Khê ngẩn người nhìn Dương Thần, trong đôi mắt long lanh nước tràn ngập những đốm sáng lung linh.

"Em..." Giọng Lâm Nhược Khê hơi run rẩy.

"Để anh nói giúp em," Dương Thần dịu dàng nói: "Vì em là Lâm Nhược Khê, em phải chứng minh bản thân mình đang sống một cách chân thật trên đời này. Em thà chấp nhận sự bi thảm của dòng máu nóng đang chảy, chứ không chọn lấy sự xa hoa hư ngụy an nhàn kia. Em chính là người phụ nữ ngốc nghếch đến mức khiến anh mê mẩn không dứt được! Em biết không!?"

Lâm Nhược Khê cuối cùng không kìm được nữa, nước mắt như mưa rơi trên lòng bàn tay Dương Thần, lành lạnh.

Dương Thần đưa tay lau đi, lại cười nói: "Còn nhớ lần đó, em bảo anh đi cứu mẹ ra không?"

Lâm Nhược Khê ngập ngừng gật đầu, cô có chút không biết phải mở lời thế nào.

"Lúc đó anh rất đau khổ, tim như bị lửa thiêu đốt vậy, nhưng anh giống như kẻ lữ hành rơi xuống biển, đến một cọng cỏ cứu mạng cũng không tìm thấy. Khi đó, nếu không phải em đứng trước mặt anh, vớt anh lên khỏi mặt biển, có lẽ anh đã mất mẹ rồi. Với anh, quả thực, tiền tài, địa vị những thứ này không phải là điều quá quan trọng, cũng không cần em phải tốn sức vì anh... Nhưng, vào lúc anh vô vọng nhất, chính em đã cho anh dũng khí để đối mặt với những thứ anh không dám đối mặt... Chính vì em có thể bước vào tận sâu trong tâm hồn anh, nên em mới đáng quý đến vậy..."

Lâm Nhược Khê chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ánh mắt khẩn thiết của Dương Thần dưới ánh trăng mờ ảo: "Những gì anh nói... đều là thật sao?"

"Em biết loài chim nước di cư thế nào không?" Dương Thần cười.

Lâm Nhược Khê lắc đầu, không hiểu ý nghĩa mà Dương Thần đột ngột nhắc tới.

"Chim nước khi bay qua đại dương luôn đi theo từng cặp. Nếu mệt, một con trong đôi sẽ bay xuống dưới con đang mệt, dang đôi cánh ra, nâng đỡ con chim kia để nó được nghỉ ngơi thêm một chút. Đợi đến khi con còn lại mệt, con chim đã nghỉ ngơi khỏe khoắn sẽ quay lại nâng đỡ nó..."

Vợ chồng đi cùng nhau, những trắc trở, gập ghềnh trong cuộc sống luôn thường trực. Như vợ chồng mình, vốn dĩ sống trong những lĩnh vực khác nhau, cứ như hai đường thẳng song song nhưng lại giao nhau, những thử thách nhận được tự nhiên sẽ lớn hơn. Em không thấy quá trình chim nước bay lướt qua đại dương rất giống với cuộc sống của chúng ta sao?"

Dương Thần nói, dùng trán chạm vào trán Lâm Nhược Khê, cánh mũi khẽ chạm nhau.

Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của người đàn ông, trên khuôn mặt kiều diễm của Lâm Nhược Khê hiện lên một chút đỏ ửng.

"Vậy... vậy sau này, em vẫn có thể nổi nóng với anh, không thèm để ý đến anh, không thèm đoái hoài đến anh, còn có thể không cho mấy con hồ ly tinh kia sắc mặt tốt được không?" Lâm Nhược Khê ngập ngừng hỏi.

Dương Thần nhìn cô với biểu cảm kỳ lạ, cuối cùng khẽ gật đầu: "Tuy anh không thích em gọi bọn họ là hồ ly tinh... nhưng em thích làm gì thì làm. Hơn nữa, em không thèm đoái hoài đến anh, anh cũng sẽ mặt dày bám lấy em thôi."

"Nói nghe buồn nôn quá," Lâm Nhược Khê bĩu môi.

"Phải nói cho rõ ràng, là mặt anh buồn nôn, hay vòng ba của bảo bối Nhược Khê buồn nôn? Ồ không đúng, chắc chắn là mặt anh buồn nôn, còn vòng ba thì thơm tho rồi," Dương Thần nghiêm trang nói.

Lâm Nhược Khê không nhịn được cắn môi dưới, cười khúc khích: "Sao mặt anh ngày càng dày vậy."

"Ơ, biết châm chọc anh rồi à, xem ra bây giờ nghĩ thông suốt rồi?" Dương Thần vui mừng nói.

"Một chút..."

"Thế nào gọi là một chút? Rốt cuộc là đã thông suốt chưa?" Dương Thần bực dọc hỏi.

Lâm Nhược Khê chớp chớp mắt, nghiêng đầu nói: "Tùy tâm trạng em..."

"..." Dương Thần ngẩn người hồi lâu, khẳng định: "Đó là nghĩ thông rồi."

Lâm Nhược Khê không phủ nhận, im lặng không nói.

Dương Thần thấy trời cũng đã muộn, nói: "Chúng ta về thôi, em nghỉ ngơi sớm đi, chẳng phải mai còn đi làm sao."

Lâm Nhược Khê không nhúc nhích, thầm thì: "Chẳng phải anh bảo muốn đi dạo sao, mới đi có một đoạn."

"Nhưng chẳng phải em nghĩ thông rồi sao?" Dương Thần cười nói: "Chẳng lẽ lại thực sự đi ra đại lộ ăn khuya?"

Lâm Nhược Khê lắc đầu: "Ăn khuya sẽ béo đấy."

"Vậy bà xã đại nhân muốn làm gì?" Dương Thần khổ não nói.

Lâm Nhược Khê cúi đầu, có chút không vui nói: "Anh có thể ở bên An Tâm chơi cả ngày, thế mà không thể ở bên em đi dạo thêm chút sao?"

Dương Thần lúng túng, hóa ra cô khó chịu trong lòng vì chuyện này, nhưng nhìn vào điểm này, quả thực nút thắt trong lòng Lâm Nhược Khê đã mở ra được hơn phân nửa.

"Vậy anh cõng em lên núi sau xem sao được không?" Dương Thần đề nghị.

Trong mắt Lâm Nhược Khê lóe lên tia sáng, rõ ràng kiểu ý tưởng lãng mạn này khiến người phụ nữ vốn dĩ trong xương tủy vẫn thích sự lãng mạn dễ dàng chấp nhận hơn.

Nhưng thấy Dương Thần muốn cõng mình, cô vẫn hơi ngại ngùng, nũng nịu nói: "Cần gì phải cõng em, em tự đi là được rồi."

Dương Thần thầm cười khổ, vẫn còn ngại ngùng cơ đấy, bèn chân thành nói: "Nương tử, nàng làm ơn làm phước, cho tiểu sinh chiếm chút hời đi..."

Lâm Nhược Khê bật cười khúc khích, trong khoảnh khắc tựa như đóa hoa đêm nở rộ: "Vậy được rồi, hời cho anh đấy."

Cuối cùng cũng chọc cười được người phụ nữ này, Dương Thần cũng thở phào nhẹ nhõm, cõng Lâm Nhược Khê lên, chậm rãi bước về phía trên núi.

Gió đêm hiu hiu, sao trời thưa thớt, hai người im lặng, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, không khí có chút mập mờ, lại có chút ngọt ngào.

Đối với Dương Thần, đương nhiên không có vấn đề gì về thể lực, chỉ là trong quá trình cõng, hai bầu ngực đầy đặn của Lâm Nhược Khê áp chặt vào lưng anh, cảm giác mềm mại thi thoảng lại trượt lên trượt xuống, cọ xát, thật sự khiến Dương Thần tâm trí xao động.

Lâm Nhược Khê cũng cố ý giả vờ như không biết. Nếu nhìn trực diện cô lúc này, khuôn mặt nàng đã ửng hồng như hoa đào, đôi mắt chứa chan xuân tình.

Hai điểm nhạy cảm trước ngực, tuy được áo lót che chắn, nhưng vì quá sát gần mà chịu hết đợt kích thích này đến đợt kích thích khác, khiến cô suýt chút nữa không kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ đầy xấu hổ.

Dương Thần có thể cảm nhận được sự nhẫn nhịn của cô, Lâm Nhược Khê nhạy cảm hơn anh tưởng tượng nhiều, không khỏi cười nói: "Thoải mái thì cứ kêu ra đi, dù sao cũng không có người khác, kêu cho chồng nghe cũng chẳng sao cả."

"Em... em đâu có muốn kêu," Lâm Nhược Khê vội vàng biện minh.

Dương Thần khẽ thở dài: "Đợi thêm chút nữa, ước chừng đến cuối tháng Tám là món quà anh chuẩn bị cho em có thể nghiệm thu rồi. Đến lúc đó anh sẽ đưa em đến một nơi thật đẹp để tổ chức hôn lễ, lúc đó chúng ta hãy động phòng... Đến lúc đó nhất định sẽ bù đắp hết những ngày tháng không thể thân mật vừa qua, thực ra bây giờ anh cũng đang nhẫn nhịn rất khó chịu."

Trong mắt Lâm Nhược Khê sóng nước long lanh, có chút khao khát, lại có chút mơ hồ: "Em cứ tưởng, khi em đồng ý có thể ngủ cùng nhau, anh sẽ lập tức không chờ nổi chứ... Rốt cuộc tại sao lần này anh lại nhẫn nhịn như vậy?"

Dương Thần cười: "Sao, bảo bối Nhược Khê không chờ nổi rồi à?"

"Đâu... đâu có," gương mặt kiều diễm của Lâm Nhược Khê nóng bừng, cũng chỉ vì nhìn vào gáy Dương Thần cô mới dám hỏi ra như vậy, ấp úng nói: "Em chỉ tò mò thôi."

Dương Thần nghĩ ngợi một chút mới trả lời: "Có lẽ... là vì quá để tâm... nên làm bất cứ điều gì liên quan đến em, anh đều có chút do dự, e dè. Anh cũng không rõ nữa, tóm lại là tuyệt đối không muốn để lại bất cứ nuối tiếc nào..."

Lắng nghe lý do nghe có vẻ đơn giản, từ tốn của người đàn ông, Lâm Nhược Khê lại cảm thấy sống mũi cay cay, khóe môi lộ ra một nụ cười dịu dàng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:863
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.