Nơi Dòng Sông Chảy Qua

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Cái đường thẳng trên bản đồ cũng cho thấy nó có nguồn gốc là sông băng; nó không có thung lũng khúc khuỷu, và các trang trại hầu hết nằm dọc nhánh phía nam không bị các sông băng ăn lở; thay vì mở ra một đồng bằng chiêm trũng rộng ở gần cửa sông, thung lũng, vốn được tạo thành sau một đêm bởi hồ nước đã biến mất khi cái đập bằng băng tan chảy, ngày càng trở nên hẹp hơn cho đến khi cách duy nhất để một con sông, một tuyến đường sắt cũ chở gỗ và một đường ô tô có thể đi qua là hai tuyến đường sau phải chạy trên triền núi.

Đó là một nơi khó sống đối với cá hồi - dòng sông gào thét và dòng nước chảy quá xiết nên tảo không thể mọc nổi trên đá làm thức ăn cho cá, vì thế cá ở đây không có một chút mỡ thừa nào và chắc hẳn chúng giữ hầu hết các kỷ lục về nhảy cao của loài cá hồi.

Ngoài ra, đó là dòng sông mà chúng tôi hiểu rõ nhất. Tôi và em trai đã câu cá ở sông Blackfoot Lớn gần như là từ đầu thế kỷ - cha tôi thì còn sớm hơn. Chúng tôi xem nó như một dòng sông gia đình, như một phần máu thịt, và bây giờ, tôi rất miễn cưỡng khi phải chia sẻ nó với những trang trại, đám dân cư tạp nham của Great Falls[1], quân xâm lăng Moor[2] từ California tới.

Sáng sớm hôm sau, Paul đón tôi ở Wolf Creek, và chúng tôi lái xe vượt đèo Rogers, chỉ còn 0,3 độ nữa thì nhiệt kế xuống đến âm 57 độ C. Như thường lệ, đặc biệt là vào buổi sáng sớm, chúng tôi ngồi kính cẩn trong yên lặng cho đến khi vượt Phân tuyến lục địa, nhưng bắt đầu nói chuyện vào thời điểm chúng tôi nghĩ mình đang chảy vào một đại dương khác. Paul gần như luôn luôn có chuyện để kể, trong câu chuyện, nó là nhân vật chính nhưng không phải là người hùng.

Nó kể những chuyện tại Phân tuyến lục địa của mình với tâm trạng vô tư lự, mang một chút chất thơ như các phóng viên thường dùng để viết các câu chuyện cảm động. Nếu bỏ đi chất thơ thì các câu chuyện sẽ có vẻ như kể về chính nó và sẽ không được gia đình tôi hưởng ứng, có thể tôi sẽ kịp nhận ra điều đó. Hẳn nó cũng cảm thấy sĩ diện nên kể rằng mình sống những cuộc đời khác, ngay cả khi nó kể bằng những câu chuyện cười như đánh đố tôi. Thường tôi không rõ mình đã nghe nó kể gì về bản thân khi chúng tôi bước qua ranh giới giữa hai thế giới của chúng tôi.

Nó mở đầu: “Anh biết đấy. Em đã câu cá ở sông Blackfoot được vài tuần”. Đầu tiên, câu chuyện của nó nghe như bản báo cáo. Nó đi câu một mình và kiếm được không khá lắm, vì thế nó đã phải câu đến tận chiều tối cho đủ số. Do nó quay về thẳng Helena nên phải lái đến Nevada Creek bằng một con đường cũ bụi mù dọc theo đường ranh đất và rẽ vuông góc tại các góc. Đó là một đêm trăng, nó mệt và cảm thấy cần một người bạn để trò chuyện cho tỉnh ngủ. Bất ngờ một con thỏ lớn nhảy ra đường và bắt đầu chạy theo đèn pha. Paul nói: “Em không chạy quá nhanh, vì em không muốn mất một người bạn đồng hành. Nó kể đã thò đầu ra ngoài cửa sổ để có cảm giác ở gần con thỏ hơn. Câu chuyện đượm chất thơ - một mái đầu tắm ánh trăng. Thế giới huyền ảo của ánh trăng bị xé nát bởi cái tam giác trắng sáng chói của đèn pha. Nằm ở trung tâm của cái tam giác cân xuyên màn đêm ấy là con thỏ, nếu không kể đến độ dài bước nhảy thì nó đã trở thành một con thỏ giày tuyết[3]. Con thỏ lấp lánh ánh lân tinh ấy cố hết sức chạy ở tâm của tam giác cân nhưng lại sợ lạc hướng và khi nó ngoái nhìn để kiểm tra đường, đôi mắt nó sáng rực ánh trắng và xanh dương của vũ trụ. Em tôi nói: “Em không biết giải thích như thế nào về điều xảy ra sau đó, nhưng có một chỗ rẽ ở đường ranh đất. Con thỏ nhìn thấy chỗ rẽ, còn em thì không”.

Sau đó, Paul tình cờ kể rằng nó sửa xe hết 175 đôla; vào năm 1937, bạn hầu như có thể đại tu một chiếc xe với giá 175 đôla. Tất nhiên, em trai tôi không bao giờ kể rằng mặc dù không uống rượu khi câu cá nhưng nó luôn luôn bắt đầu uống khi câu xong.

Tôi lái xe đoạn còn lại xuôi dòng Blackfoot và tự hỏi mình vừa được nghe một câu chuyện cảm động nhỏ với điều không may được biến thành chuyện cười, hay là Paul đã uống quá nhiều và đâm một cú chí tử làm nát cả đầu xe.

Dù là kiểu nào thì câu chuyện cũng chẳng hấp dẫn gì lắm, nên cuối cùng, tôi quyết định quên nó đi. Nhưng như các bạn thấy đấy, tôi đã không thể quên. Tuy nhiên, tôi bắt đầu nghĩ về hẻm núi nơi chúng tôi sẽ đến câu.

Hẻm núi ở phía trên cầu Clearwater cũ là nơi dòng Blackfoot gầm thét vang dội nhất. Một ngọn núi thì không thể nào bị bẻ gãy sống lưng, vì thế ngọn núi nén dòng sông vốn đã mạnh mẽ thành âm thanh và bụi nước trước khi cho nó chảy qua. Tất nhiên ở nơi đây, con đường không đi sát dòng sông nữa; ở hẻm núi không có chỗ cho đường mòn của người da đỏ; ngay cả vào năm 1806, khi Lewis chia tay Clark[4] để đi tiếp dọc sông Blackfoot, ông cũng theo con đường an toàn ở ngoài rìa hẻm núi. Không có chỗ cho cá nhỏ và người câu cá nhát gan. Ngay cả tiếng gầm thét cũng tiếp thêm sức mạnh cho lũ cá và ít nhất là dọa được những người câu cá.

Khi câu cá ở hẻm núi, chúng tôi câu ở cùng phía vì một lý do đơn giản là ở hẻm núi không có chỗ nào để lội qua bờ bên kia. Tôi có thể nghe tiếng Paul vượt qua tôi để đến cái vũng phía trên, và khi tôi nhận ra thì không còn nghe thấy tiếng nó nữa. Tôi biết nó đã dừng lại để quan sát tôi. Mặc dù tôi chưa bao giờ có tham vọng trở thành một người câu cá cừ khôi, đối với tôi, điều quan trọng là làm một người câu cá và trông giống một người câu cá, đặc biệt là khi câu cùng em tôi. Thậm chí trước cả khi sự tĩnh lặng trở lại, tôi biết rằng tôi trông chẳng giống thứ gì cả.

Mặc dù tôi yêu hẻm núi này, nhưng đối với tôi, đó không phải là một nơi lý tưởng để câu cá. Ở đây, người ta dễ quăng câu xa, tuy nhiên, trong đa số các trường hợp, thường có vách đá hay cây ở ngay phía sau người câu cá, vì thế, anh ta phải đặt toàn bộ dây câu ở phía trước mình. Điều này cũng giống như người ném bóng trong môn bóng chày không được vung tay lấy đà, và nó đẩy người câu cá mồi giả vào một thế gọi là “quăng câu cuốn”[5], một thế quăng câu khó mà tôi chưa bao giờ thuần thục cả. Người câu cá phải lấy đủ dây để quăng được xa nhưng không vung chút dây câu nào ra phía sau, và sau đó, anh ta phải vận đủ lực với một quãng đà ngắn để vút ra xa trên mặt nước.

Anh ta bắt đầu gom phần dây thừa để quăng câu xa bằng cách thu dây câu của lần ném trước chậm đến nỗi một lượng dây nhiều hơn bình thường vẫn còn ở dưới nước, và đoạn dây lên khỏi mặt nước tạo thành nửa vòng dây chùng. Vòng dây được mở rộng bằng cách nâng tay thẳng lên và giật khuỷu tay lên cho đến khi nó tạo thành góc 1 giờ 30. Lúc đó, ở phía trước người câu cá có rất nhiều dây, nhưng anh ta phải vận dụng toàn bộ khả năng của mình để giật nó lên cao trên không trung và lên khỏi mặt nước để mồi và đoạn cước nối ra phía trước dây câu - lúc này cánh tay là cái pít-tông, cổ tay là khẩu súng ru-lô lẩy cò, và ngay cả cơ thể cũng phải lấy đà cho cú bắn. Một điều nữa cũng quan trọng là lượng dây thừa còn ở dưới nước cho đến lúc cuối cùng phải tạo ra một bệ phóng nửa cứng nửa mềm cho cú quăng câu. Nó hơi giống như cú tấn công của con rắn chuông, với một đoạn đuôi dài nằm trên mặt đất như cái bệ phóng. Động tác này thật dễ dàng đối với một con rắn chuông, nhưng luôn luôn khó đối với tôi.

Paul biết tôi cảm thấy thế nào về chuyện câu cá của mình và cẩn thận không chỉ bảo để tôi khỏi cảm thấy “dưới cơ” nó, nhưng nó đã quan sát lâu đến nỗi bây giờ không thể cầm lòng bỏ đi mà không góp ý gì. Cuối cùng nó lên tiếng: “Bọn cá ở ngoài xa hơn”. Có lẽ sợ gây căng thẳng mối quan hệ gia đình, nó nhanh chóng nói tiếp: “Xa hơn tí xíu thôi”.

Tôi chậm rãi quay dây vào mà không nhìn ra sau - như thể không nhìn thấy nó. Có lẽ nó thấy hối tiếc vì đã nói ra, nhưng đã lỡ nói rồi nên nó phải nói thêm điều gì đó. “Thay vì thu dây thẳng về phía mình, anh hãy kéo xéo góc với hướng hạ nguồn. Hướng xéo sẽ làm cho anh có thêm điểm tựa cho vòng dây để có thể vận thêm lực và quăng câu xa hơn một chút”.

Sau đó, Paul làm như chưa nói gì và tôi thì làm như chưa nghe thấy gì, nhưng ngay khi thằng em trai đi khỏi, tôi bắt đầu thu dây theo chiều xéo, và “chiêu” này quả thật có tác dụng. Ngay khi tôi cảm thấy mình đã quăng câu được xa hơn, tôi bèn tìm một chỗ mới để “làm lại cuộc đời”.

Đó là một quãng sông đẹp, cả đối với người câu cá lẫn nhiếp ảnh gia, mặc dù mỗi đối tượng này đều chĩa thiết bị của mình vào một mục tiêu riêng. Đó là một thác nước vừa đủ độ ngập. Vỉa đá ngầm nằm dưới mặt nước khoảng sáu mươi phân, do đó cả dòng sông cuộn trào một con sóng, vỡ tan ra thành bụi nước, sau đó rơi trở lại và chuyển thành màu xanh dương. Sau khi đã lấy lại sức lực sau cú đập, con sóng lại tràn bờ để xem mình đã rơi xuống dòng sông ra sao.

Không có con cá nào có thể sống ở ngoài đó, ở nơi mà dòng sông vỡ tung thành những sắc màu và những lượn sóng làm các nhiếp ảnh gia mê mẩn. Bọn cá sống ở nơi có những cuộn nước xoáy ngược, ngay dưới đám bọt bẩn - đám bùn đất đó là một trong những thứ thu hút bọn cá nhất. Một phần của đám bọt lốm đốm ấy là phấn hoa của những cây thông, nhưng hầu hết là thân xác của bọn côn trùng đã bỏ mạng trên thác. Tôi xem xét tình hình. Mặc dù có thể tôi vừa ném xa thêm được một mét, song tôi vẫn còn phải nghĩ rất nhiều trước khi quăng câu để bù lại cho các điểm yếu khác của mình. Nhưng tôi cảm thấy mình đã khởi đầu đúng hướng - tôi đã nhận ra nơi có cá to và giải thích được lý do tại sao.

Sau đó, một điều lạ lùng đã xảy ra. Tôi trông thấy nó. Một hình thù đen trùi trũi trồi lên hụp xuống trong đám bọt. Thật ra, tôi mường tượng mình đã trông thấy những cái ngạnh trên vây lưng của nó cho đến khi tôi tự nhủ thầm: “Chúa ơi, nó không thể to đến nỗi ta có thể nhìn thấy vây lưng”. Không những thế, tôi còn nghĩ thêm: “Thậm chí mình không thể trông thấy con cá trong đám bọt đó nếu từ đầu mình đã không nghĩ là nó có thể ở đó”. Nhưng tôi không thể giũ bỏ được niềm tin rằng mình đã trông thấy cái lưng đen của một con cá to, bởi vì là một người hay phải suy nghĩ, tôi biết mình thường không thấy thứ mà mình không nghĩ tới. Việc nhìn thấy con cá, mà ngay từ đầu, tôi đã nghĩ có thể ở đó đã dẫn tôi đến chỗ tự hỏi con cá sẽ bơi về hướng nào của dòng sông. Tôi nghĩ: “Hãy nhớ xem, khi mình quăng câu lần đầu, mình đã thấy nó trong cuộn nước xoáy ngược, nơi dòng sông cuộn xoáy phía thượng nguồn, vì thế nó sẽ hướng về phía hạ nguồn chứ không phải thượng nguồn như khi bơi ở dòng chính”.

Tôi bị cuốn theo câu hỏi mình sẽ dùng loại mồi giả nào, và kết luận là nên dùng một con mồi lớn, loại số bốn hay sáu, nếu tôi quăng câu phía sau cái đụn lớn trong đám bọt.

Từ mồi, tôi điểm đến đầu bên kia của quy trình quăng câu, và tự hỏi tôi sẽ quăng câu từ chỗ quái nào. Ở thác nước này, chỉ có những tảng đá khổng lồ, vì thế tôi chọn một trong những tảng lớn nhất, suy tính xem làm sao mình có thể leo lên, và biết rằng từ độ cao đó, tôi có thể ném câu xa hơn, nhưng sau đó lại phải tự hỏi: “Mình sẽ lôi con cá lên chỗ quái nào nếu mình câu dính nó khi đang đứng trên tảng đá cao?”. Vì thế tôi chọn một tảng đá nhỏ hơn. Tầm quăng sẽ ngắn hơn nhưng tôi có thể tuột xuống khỏi tảng đá, trong lúc tay cầm cần câu và con cá to thì nằm trên tảng đá.

Dần dần tôi đi đến câu hỏi mà tất cả những người câu cá ở sông nên hỏi trước khi họ quăng câu lần đầu: “Nếu tôi câu được con cá to, tôi sẽ lôi nó lên chỗ quái nào?”.

Một trong những điểm thú vị nhất của việc câu cá mồi giả là sau một hồi không có gì trên thế giới còn tồn tại, chỉ còn những suy nghĩ về chuyện câu cá. Một điều nữa cũng thú vị là những suy nghĩ về chuyện câu cá thường diễn ra dưới dạng đối thoại, trong đó, Hy Vọng và Nỗi Sợ - hay trong nhiều trường hợp là giữa hai Nỗi Sợ - vật lộn với nhau.

Nỗi Sợ thứ nhất nhìn theo bờ nước và nói với tôi (nhân vật thứ ba ngoài hai nỗi sợ): “Trong vòng ba mươi mét chẳng có gì khác ngoài đá, nhưng đừng sợ và cố gắng lôi nó lên trước khi bạn lên được doi cát đầu tiên”.

Nỗi Sợ thứ hai nói: “Cách doi cát đầu tiên tới bốn mươi chứ không phải ba mươi mét. Thời tiết đang ấm nên mép cá sẽ mềm và nó sẽ giật rách mép để thoát khỏi lưỡi câu nếu bạn cố giằng co với nó suốt bốn mươi mét dưới nước. Không hay lắm nhưng tốt nhất là kéo nó lên một tảng đá gần hơn”. Nỗi Sợ thứ nhất nói: “Có một tảng đá to trên sông mà bạn sẽ phải giật nó qua trước khi cho nó đáp xuống, nhưng nếu bạn giật đủ mạnh để kéo nó sang phía bên này của tảng đá, có thể bạn sẽ vuột mất nó”. Nỗi Sợ thứ hai nói: “Nhưng nếu bạn cho nó đáp xuống phía xa của tảng đá, dây câu sẽ bị vướng dưới tảng đá, và bạn chắc chắn sẽ vuột mất nó”.

Muốn biết khi nào bạn nghĩ quá nhiều thì đó chính là lúc xảy ra cuộc đối thoại giữa Bạn có thể để vuột mất nóChắc chắn bạn sẽ để vuột mất nó. Nhưng tôi không thể dứt bỏ nó hoàn toàn, mặc dù tôi đã nghĩ sang chuyện khác. Mặc dù điều này không ghi trong sách vở, nhưng vẫn rất con người khi bỏ ra một chút thời gian trước khi quăng câu để cố mường tượng xem con cá đang nghĩ gì, ngay cả nếu não của nó chỉ to bằng một quả trứng của nó, và ngay cả nếu khi bơi dưới nước, bạn khó mà tưởng tượng rằng một con cá có chuyện gì để mà nghĩ. Tuy nhiên, không ai có thể thuyết phục tôi tin rằng cá chỉ biết cảm thấy đói và sợ, tôi cho rằng một con cá không thể lớn nổi đến mười lăm phân nếu nó chỉ cảm thấy được đến thế. Thật ra, đôi khi tôi còn tiến đến chỗ mường tượng rằng một con cá có những suy nghĩ hay ho. Trước khi quăng câu, tôi mường tượng rằng con cá có cái lưng đen trũi nằm lãnh đạm trong làn nước sủi bọt của thác. Nó đang nhìn về hạ nguồn và quan sát đám bọt chứa thức ăn trôi ngược về thượng nguồn giống như một quầy đồ ăn nổi được đưa đến để phục vụ thực khách. Và có thể nó đang tưởng tượng rằng đám bọt lốm đốm kia là món rượu nóng đánh trứng được rắc hạt nhục đầu khấu, rồi khi màu trắng của trứng tan ra và nó trông thấy những gì ở trên bờ, có lẽ nó sẽ tự nhủ: “Mình là một thằng chó đẻ may mắn, vì gã kia chứ không phải thằng em của nó đang câu ở cái vũng này”.

Tôi nghĩ ra toàn bộ những điều này, và một số ý nghĩ khác tỏ ra chẳng có giá trị gì, sau đó tôi quăng câu và dính con cá.

Tôi giữ vẻ trầm tĩnh cho đến khi cố gắng gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng con cá. Nó nằm trên doi cát nhỏ nơi tôi giật nó lên, mình phủ đầy cát. Mang nó mở ra theo những cái ngáp cuối cùng. Sau đó, nó bất chợt đứng dựng lên bằng đầu trên cát, đuôi nó quất vào tôi, làm cát bay tứ tung. Đầu tiên, bàn tay tôi bắt đầu run rẩy, và mặc dù tôi nghĩ hình ảnh đó trông thật thảm hại, nhưng tôi không dừng được. Cuối cùng, tôi đã xoay xở mở được con dao xếp to, nhưng lại đâm trượt đầu con cá vài lần trước khi cắm xuyên được qua óc nó.

Ngay cả khi tôi bẻ cong người nó lại thì con cá vẫn dài quá cái giỏ đựng cá của tôi, vì thế đuôi nó vẫn thò ra ngoài.

Trên mình con cá có những chấm đen giống như của loài giáp xác. Trông nó như cá biển, cả đôi mắt tròn cũng vậy. Khi tôi đi ngang qua em tôi ở cái vũng kế bên, tôi thấy nó quan sát cái đuôi thò ra ngoài và chậm rãi bỏ mũ ra, nhưng không phải vì khâm phục tài năng câu cá của tôi.

Tôi đã câu được một con cá, vì thế tôi ngồi xuống và quan sát người câu cá.

Paul lấy thuốc lá và diêm ra khỏi túi ngực, bỏ vào trong mũ rồi kéo mũ xuống cho chặt để mấy thứ đó không rơi ra ngoài. Sau đó, nó tháo cái giỏ cá và đeo ở bờ vai để có thể bỏ ra nhanh chóng nếu con nước quá mạnh. Khi xem xét tình huống, em trai tôi không mất thời gian để phân tích riêng rẽ từng yếu tố. Nó nhảy khỏi tảng đá xuống vùng nước xoáy và bơi về phía vách đá thấp đã rơi xuống dòng sông làm chia đôi dòng nước. Nó mặc nguyên quần áo và chỉ bơi bằng tay trái - tay phải của nó nâng cao cần câu và đôi khi tôi chỉ còn nhìn thấy cái giỏ câu và cần câu, rồi khi cái giỏ câu ngập trong nước thì tôi chỉ còn nhìn thấy cái cần.

Dòng nước đập Paul vào vách đá thấp và hẳn là đau, nhưng nó có đủ sức mạnh để bám những ngón tay trái vào một kẽ đá, nếu không, hẳn đã bị cuốn vào vùng nước xanh biếc phía dưới. Sau đó, em tôi phải leo lên đỉnh của tảng đá bằng bàn tay trái, khuỷu tay phải được sử dụng như cái cuốc chim của người tìm quặng. Cuối cùng, khi nó đứng trên đỉnh tảng đá, quần áo của nó trông sũng nước, như thể chảy khỏi người.

Khi đã hết lảo đảo, Paul giũ người kiểu như chó săn vịt - hai bàn chân đứng dạng ra, thân mình hạ thấp và đầu lắc mạnh. Sau đó, nó lấy thế và bắt đầu quăng câu. Thế giới đối với nó chỉ còn là mặt nước.

Bên dưới em tôi là dòng sông bất tận, và ở nơi tảng đá chia dòng, hơi nước nghi ngút bốc lên. Những phân tử nước li ti tỏa ra từ sợi dây câu của nó tạo nên những vòng dây tơ thoắt hiện, thoắt biến mất trong làn hơi nước nghi ngút nhanh đến nỗi chúng chỉ trở thành những vòng dây nhờ ký ức. Bụi nước bắn ra từ người Paul nhỏ hạt hơn và bao quanh nó trong một vùng hào quang. Vòng hào quang tỏa ra từ em tôi lúc ẩn lúc hiện như thể đó là một ánh nến lập lòe cách người Paul một tấc. Hình ảnh của con người và sợi dây câu tiếp tục biến mất vào đám hơi nước bốc lên từ mặt sông, tiếp tục cuộn lên đỉnh của vách đá. Ở đó, sau khi biến thành luồng khói cuồn cuộn trong cơn gió, chúng trở thành ánh mặt trời.

Dòng sông bên trên và bên dưới tảng đá tắm trong ánh cầu vồng, và Paul sẽ quăng câu mạnh và thấp về phía thượng nguồn, để cho mồi nhảy thia lia trên mặt nước nhưng không bao giờ chạm. Sau đó nó sẽ xoay người, quay ngược dây câu thành một hình bầu dục lớn phía trên đầu rồi quăng câu thấp và mạnh, xuôi theo dòng nước, một lần nữa lại để cho mồi nhảy thia lia trên mặt nước. Paul sẽ hoàn tất vòng tròn lớn ấy bốn, năm lần, tạo ra những chuyển động lớn vốn chẳng nói lên điều gì nếu bạn không biết rằng hiện ở đâu đó ngoài kia, một con mồi nhỏ đang nhảy thia lia trên sóng, mà dù có biết đi nữa thì cũng không thấy nổi. Đáng sửng sốt là sự mênh mông sẽ quay trở lại khi dòng Blackfoot Lớn và bầu trời phía trên nó trở nên lóng lánh với những cung tròn của một cầu vồng lớn.

Em tôi gọi đó là “quăng câu ăn bóng”, và thật lòng tôi không biết có nên tin cái lý thuyết đó không - rằng lũ cá chú ý tới bóng của con mồi lướt trên mặt nước trong lần quăng câu đầu tiên, vì thế chúng đớp mồi ngay khi nó chạm mặt nước. Đó là một dạng lý thuyết “kích thích khẩu vị”, hầu như quá huyễn hoặc không thể tin được, nhưng vào thời đó, mỗi người câu cá giỏi đều có một vài tín điều linh nghiệm với riêng anh ta chứ không ai khác. Quăng câu ăn bóng chẳng bao giờ linh nghiệm đối với tôi, nhưng có lẽ là vì cánh tay và cổ tay của tôi không đủ mạnh để giữ cho dây câu quay tròn bên trên mặt nước cho đến khi lũ cá tưởng tượng ra một đàn côn trùng mới nở đang bay ra.

Bộ đồ ướt ôm sát người em tôi làm cho dễ thấy được sức vóc của nó. Hầu hết những người quăng câu giỏi mà tôi biết đều là những người to lớn, cao hơn một mét tám ba, cao hơn tất nhiên đồng nghĩa với việc dễ vung được dây câu dài hơn trên không thành một cung tròn lớn hơn. Em tôi chỉ cao một mét bảy tám, nhưng nó đã câu cá quá nhiều năm đến nỗi thân thể nó phần nào phát triển phù hợp cho việc quăng câu. Năm nay nó ba mươi hai tuổi, ở đỉnh cao của sức lực, nó có thể đặt toàn bộ thân thể và tâm hồn vào chiếc cột linh vật kỳ diệu nặng một trăm hai mươi tám gram. Cách đây khá lâu, Paul đã vượt xa cha tôi về khả năng quăng câu bằng cổ tay, mặc dù cổ tay phải của nó luôn quan trọng đến nỗi trở nên to hơn cổ tay trái. Cánh tay phải của nó, vốn bị cha tôi cột về một bên để chú trọng vào cổ tay, vung ra khỏi áo như một cỗ máy, và cánh tay này cũng to hơn cánh tay trái. Chiếc áo ướt gồ lên rồi bung nút theo những cú xoay vai và hông. Cũng không khó hiểu tại sao nó là một “chiến binh đường phố”, đặc biệt là nó luôn ra đòn đầu tiên với nắm đấm phải.

❀ ❀ ❀

[1] Một trong hai thành phố lớn nhất bang Montana.

[2] Ở đây tác giả ví những người California như người Moor ở Bắc Phi từng tràn lên chinh phục và cai trị bán đảo Iberia trong vòng gần 800 năm, từ năm 711 đến năm 1212.

[3] Snowshoe rabbit, còn được gọi là thỏ đổi màu hay thỏ giày tuyết, là loài thỏ rừng sống ở Bắc Mỹ. Nó được gọi là “giày tuyết” vì bàn chân sau to giúp nó không bị lún xuống tuyết khi nhảy và đi. Lòng bàn chân có lông để giữ ấm. Để ngụy trang, thỏ có màu nâu đất và chuyển thành trắng vào mùa đông.

[4] Cuộc thám hiểm từ năm 1803 đến năm 1806 do Meriwether Lewis và William Clark dẫn đầu, là cuộc thám hiểm trên bộ đầu tiên của người Mỹ đến duyên hải Thái Bình Dương và ngược lại. Ngày 3 tháng 7, sau khi vượt qua Phân tuyến lục địa, đoàn thám hiểm chia thành hai nhóm để Lewis có thể thám hiểm sông Marias. Hai nhóm gặp lại nhau tại hợp lưu của sông Yellowstone và sông Missouri vào ngày 11 tháng 8.

[5] Roll cast.

chảy qua Nguyên tác: A river runs through it ebook©MotSAch TVE-4u©thanhbt —★— Nhà xuất bản: NXB Trẻ 03/2012
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Norman Maclean

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.