Lết về nhà với thân thể tàn tạ và kiệt sức, Rath nhìn hình ảnh thê thảm của mình trong gương, thân hình một thời luôn săn chắc mà không cần tập luyện, cũng chả cần kiêng khem bia rượu giờ đã không còn.
Anh đổ oxy già lên vết thương trên mặt, hàm răng cắn chặt khi cơn đau lan thành từng đợt từ chỗ sống lưng. Anh nhúng toàn bộ gương mặt vào bồn rửa mặt đổ đầy nước lạnh rồi vươn tay với lấy một chai whisky Lagavulin và hai viên thuốc giảm đau Vicodin.
Rath nhúng ngón chân thử nhiệt độ nước trong bồn tắm. Lạnh như băng. Hoàn hảo. Anh để chai rượu bên cạnh bồn tắm và từ từ trượt vào trong. Nghe cơn đau trên lưng dần dịu lại, anh thoải mái nhắm mắt. Một bên mắt sưng phồng bầm tím, hàm răng đau ê ẩm nhưng nước trong nhà tắm thật sự tuyệt vời chết đi được. Việc Rachel rời nhà đi học kể cũng có mặt tốt, căn nhà lại trở thành của riêng mình anh. Rath có thể tùy tiện để quần áo chờ giặt chất thành đống, để chén đĩa chưa rửa thành núi trong bồn, vứt vỏ chai bia lung tung mỗi nơi một chiếc mà không phải nghe tiếng Rachel càu nhàu. Nhưng dù sao thì anh vẫn nhớ con bé.
Vớ lấy điện thoại trên sàn, Rath quay số.
“A lô?” Tiếng Grout vang lên trong điện thoại.
“Grout, Rath đây.”
“Sao lại gọi bằng số riêng thế?”
“Số điện thoại bàn đấy. Tôi không muốn khách hàng gọi vào số này, nếu không sẽ rất phiền phức.”
“OK, Jason Bourne. Có thu hoạch gì không?”
“Tuyệt vời luôn, lưng tôi giờ có cảm giác như cái kính chắn gió bị vỡ. Cha của Mandy quả thực là hàng hiếm đấy. Lão dần cái lưng tàn tạ của tôi còn te tua hơn trước.”
“Muốn buộc tội lão không?”
“Không có tác dụng. Tôi cưỡng ép vào nhà trái với ý muốn của gia chủ. Hắn có thể bịa ra đủ thứ, cô con riêng của lão sẽ làm chứng giả. Chả có tác dụng gì cả.” Rath cảm thấy sự đồng cảm sâu sắc cho Porkchop, điều gì đã khiến một cô gái non nớt xử sự như bây giờ. “Nếu là cậu tôi sẽ để mắt đến lão bố này. Gô cổ hắn lại.”
“Anh nghĩ lão có liên quan đến việc Mandy biến mất?”
“Tôi vẫn nghi ngờ lão, chứng cứ ngoại phạm - lời cô con gái không đáng tin. Ít nhất cậu có thể gô cổ hắn với tội danh buôn bán ma túy dù là bán với số lượng nhỏ. Tôi nghĩ lão quá khích như vậy là do nghĩ tôi đã khám phá ra điều gì đó. Địa chỉ là 139 phố Pine.”
“Khu vực tồi tệ.”
“Còn phải nói?” Rath nhấp một ngụm Lagavulin. “Có khách sạn Starmont nào ở Vermont không?”
“Anh có câu hỏi nào Google không trả lời được không hả?”
“Không có mạng, đang ở nhà.”
“Chuyển nhà đi, chuyển khỏi quả đồi đó, anh bước ra khỏi kỷ băng hà được rồi đấy.”
“Tôi thích kỷ băng hà. Tôi thích nơi vắng vẻ, ai khôn thì...”
“Anh im đi.” Grout cười.
Rath nghe thấy tiếng Grout gõ phím.
“Có một cái khách sạn Starmont ở Stowe...,” Grout nói. “Tên là Double Black Diamon. Hạng sang đấy, thấp nhất cũng 350 đô một đêm. Anh hỏi làm gì vậy?”
“Quyển sổ tôi tìm thấy trong phòng Mandy là của tập đoàn Starmont. Nếu cô bé đã từng ở đó thì nơi ấy đáng kiểm tra. Cái này cậu phải làm thôi, khách sạn sẽ không tiết lộ thông tin cho bất kỳ ai không mặc cảnh phục.”
“Kể cả với cảnh sát cũng khó khăn vậy thôi. Mandy không thể nào trả nổi tiền phòng đâu.”
“Nó hẳn là thuộc về một ai đó khác. Theo những gì điều tra được đến giờ thì Mandy là một cô gái rất thu hút. Có khả năng một tay nhà giàu nào đó muốn cặp với con bé. Nếu Mandy đã từng ở đó, nhân viên khách sạn hẳn sẽ nhớ. Trong suốt quá trình điều tra chúng ta biết được rằng rất khó để có thể quên Mandy một khi đã gặp mặt. Đàn ông muốn cô bé, phụ nữ thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.”
Rath dịch người trong bồn tắm, nước sóng sánh.
“Đang trong bồn tắm à?” Grout hỏi.
“Để chữa trị thôi. Cậu thừa biết lưng tôi thế nào. Trước đây nó đã rất tệ, bây giờ thì...”
“Điều tra Double Black Diamond với tôi, anh có thể có một khoảng thời gian thư thả tính vào công tác phí. Có lẽ họ tặng vài cái vé tham gia chương trình khuyến mại Happy Ending[1] đấy.”
“Chỗ duy nhất có tặng món Happy Ending là nhà hàng Friendly.” Rath nói.
“Không có nhà hàng Friendly nào ở Stowe đâu. Còn gì nữa không?”
“Đã ghé qua quán Lost Mountain và không tìm thấy gì hữu dụng. Không có ai cảm thấy hành vi của con bé có vẻ kỳ cục, đi về như bình thường với lời nói ‘hẹn gặp lại vào ngày mai’. Nghe này. Gặp nhau ở Stowe sau đi, tôi sập nguồn rồi.” Rath để ngả chai Lagavulin trên ngực. “Đừng quên nhắn một vài tin khi ở Double Black Diamond.”
“Các bà vợ sẽ thích lắm nhỉ.”
“Cô ấy sẽ cáu vì cậu lại lãng phí thêm một ngày chủ nhật nữa.”
“Còn phải nói!”
Rath ngắt cuộc gọi, nhấp một ngụm rượu, ngả người vào trong bồn tắm, hai mắt nhìn vào quyển sổ.
Tự lực cánh sinh, mẹ anh sẽ nói vậy.
Cái khiếu hài hước cổ lỗ sĩ ấy đã giúp bà vượt qua những quãng thời gian khó khăn. Đôi khi Rath băn khoăn không biết liệu nó có thể giúp bà vượt qua được cái chết của Laura? Hẳn là không, ít ra bà đã không phải sống để mà chịu đựng điều đó. Suốt cả đời, bà đã đủ đau khổ rồi.
Mùa đông năm Rath được 9 tuổi, mẹ anh bị ngã vỡ mắt cá chân trên vỉa hè đóng băng trơn trượt. Khi cha anh chạy tới xem bà, ông nói: “Khi một con ngựa bị gãy chân, người ta sẽ cho nó một cái chết ‘nhân từ’ đấy...,” trước khi vào trong bếp lấy khăn và đập đá trong khay ầm ĩ như muốn xả hết cơn giận trong lòng ra vậy.
Khi say rượu, cha Rath sẽ chơi bóng cùng anh, đưa cả gia đình đi ăn kem, mua kẹo cho vợ - những cử chỉ ân cần tuyệt đối không xuất hiện khi ông tỉnh táo. Rath thích ông như vậy hơn, nhưng khi say rượu, cha Rath sẽ không đi làm, tiệm cắt tóc sẽ đóng cửa nhiều ngày và mẹ anh sẽ phải chạy bàn thêm vào buổi tối kiếm thêm chút tiền ngoài giờ sau cả ngày đứng bán hàng ở hiệu thuốc. Bà phải cật lực làm thêm cả những ngày nghỉ cho đến khi kiệt sức mà ngã bệnh.
Và khi ông già tỉnh lại, thấy khách hàng thân thiết bỏ mình mà đi, ngày càng ít người tới tiệm cắt tóc của ông, tâm trạng ông sẽ xấu đi như bầu trời khi nổi bão. Mỗi một ngày tỉnh táo, sự căng thẳng sẽ càng dâng cao. Ông nóng nảy như một bọc thuốc nổ đã được châm ngòi, sự giận dữ giống như ngọn lửa hút đi hết sinh khí trong căn nhà nhỏ bé, không gian nặng nề như sự yên lặng trước cơn bão.
Ông không bao giờ đánh ai trong gia đình, ngay trước giây phút bùng nổ, ông sẽ kiềm chế bản thân mình. “Ít ra tôi sẽ không đánh bà hay các con” - ông thường nói. Rath thường tưởng tượng có phải cha anh đã phải trải qua một thời niên thiếu bị đánh đập thường xuyên như thế nào mới có thể khiến ông kiềm chế được như bây giờ. Ông không đánh anh, hay Laura, hay mẹ anh, nhưng ông đập phá đồ đạc. Bàn vỡ, ghế vỡ, khớp ngón tay cũng vỡ khi ông đấm xuyên bức tường, dừng lại chỉ một đường tơ trước khi nó đập vào mặt vợ, bỏ lại bà với trái tim tan nát.
Khi tỉnh táo, ông có một đôi mắt mơ mộng. Gương mặt phóng khoáng, đôi mắt xanh như đại dương và mái tóc đen di truyền cho con cháu - ông quyến rũ, phụ nữ ‘xoay’ quanh ông như các hành tinh xoay quanh mặt trời vậy. Trước khi Laura bị sát hại, Rath tránh xa các mối quan hệ nghiêm túc bởi lẽ anh cảm giác được sự mềm yếu của mình trước phụ nữ. Anh không muốn làm tổn thương họ như cái cách mà cha đã làm tổn thương mẹ anh.
Rath nhìn vào quyển sổ.
Mandy cực kỳ quyến rũ. Người ta bị thu hút bởi vẻ ngoài của cô bé.
Mẹ của Mandy có thể khoa trương về vẻ đẹp của cô bé, nhưng Gale thì không, Madeline càng không. Gale thừa nhận rằng cô ấy ghen tị và ngưỡng mộ Mandy.
Dòng tiếp theo: Mandy đang dùng thuốc tránh thai.
Có nhiều chứng cớ cho thấy cô bé đã có quan hệ tình dục với ai đó - dù chưa chắc chắn. Cô bé chưa bao giờ mang bạn trai về nhà, không một ai trong số những người anh hỏi thăm biết đến chàng trai nào có quan hệ thân mật với cô bé.
Khu nghỉ dưỡng Double Black Diamond.
Cô bé có thể lấy quyển sổ Starmont ở bất kỳ đâu. Ngăn kéo đựng đồ ăn vặt của anh đầy chặt nam châm gắn hình lưu niệm và sổ tay từ đủ mọi chốn có-trời-mới-biết và anh cũng chả biết được làm thế quái nào mà chúng chui được vào trong đó luôn.
Sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ, ánh mắt anh quay trở lại với thuốc tránh thai. Giả sử cô bé đang dùng thuốc tránh thai thì khả năng rời nhà mà không mang theo thuốc là bao nhiêu phần trăm nếu như dự định đi đâu đó lâu hơn một ngày? Đáng lẽ anh nên kiểm tra ngày tháng trên lọ thuốc, anh chỉ nhớ loáng thoáng là nó khá cũ, khoảng từ vài tháng trước. Cô bé có bạn trai chưa? Nếu có, thì đó là ai và anh ta đang ở đâu?
❀ ❀ ❀
[1] Đây chỉ tên một món ăn.