Luật sư của Lawrence Berger, Allen Duques, sống ở New Canaan, Connecticut. Ông ta ở trong một ngôi biệt thự phong cách thế kỉ XV rộng chín ngàn foot vuông, trên một khu đất mười lăm héc-ta lùi xa khỏi một con đường nhỏ không có vỉa hè đầy những lâu đài phô trương lố bịch tương tự.
Apt biết ngôi nhà này bởi gã từng đến đây hai lần chạy vài việc vặt cho Lawrence. Apt biết Duques là người thực hiện di chúc đối với tài sản của Lawrence, chính vì thế gã mới đến thăm ông ta.
Apt dùng điện kế để đo điện thế hàng rào sau nhà rồi cắt một lỗ qua đó, luôn phải nghe ngóng xem có chó không. Qua cửa sổ ga ra lớn chứa được tới năm chiếc xe, gã thấy trong đó giờ chỉ có duy nhất một chiếc Mercedes mui trần màu xanh lơ. Đó là một chiếc S65, trên đời chiếc xe của Lawrence, với động cơ khoảng sáu trăm mã lực.
Apt mỉm cười trước vận may của mình và kiểm tra đạn trong khẩu súng giảm thanh Colt M1911. Khi đi ra khỏi nơi này, gã sẽ đường hoàng ngồi sau vô lăng chiếc xe Đức xa hoa lộng lẫy, chứ không phải cái xe đi thuê gã đã bỏ lại con đường phụ.
Gã rảo chân đi một vòng quanh ngôi nhà lớn cho đến khi tìm được nơi đường điện và điện thoại ngầm dẫn vào nhà, sau một bụi đỗ quyên. Những tia lửa điện lóe lên khi gã đưa kìm cộng lực cắt đứt cả hai dây một lúc.
Gã định mở chiếc khóa gỉ sét ở cửa sau bếp, nhưng rồi quyết định đập cửa sổ bằng chuôi chiếc kìm cộng lực. Gã vào trong nhà, đến gần phòng ăn và nhìn thấy nó. Một mẩu giấy cài ngay trên then cửa, cao ngang tầm ngực:
APT, TÔI BIẾT ANH ĐANG RẤT THẤT VỌNG. TÔI KHÔNG CÓ NHÀ. CÓ MỘT CÁI ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG TRÊN BÀN ĂN. HÃY BẤM NÚT GỌI LẠI ĐỂ CHÚNG TA CÓ THỂ NÓI CHUYỆN. ALLEN.
“Một cái bẫy ư?” Apt nghĩ và thận trọng nghe ngóng. Duques rất quỷ quyệt, gần bằng Lawrence chủ chẳng chơi.
Sau một phút, Apt xé mẩu giấy và cầm chiếc điện thoại Motorola để giữa chiếc bàn cổ rộng rãi kiểu nông thôn Tây Ban Nha lên.
— Carl, tôi rất mừng vì anh đã gọi, - giọng của Duques thể hiện rõ sự nhẹ nhõm.
— Allen, tiền của tôi đâu? - Apt nói.
— Tôi đã đóng băng tài khoản. Tôi không biết làm cách nào khác để liên lạc với anh. Gần đây có một số chuyện đã xảy ra.
— Allen, nói đi, tôi đang nghe.
— Tôi rất buồn phải nói với anh điều này, nhưng ngài Berger đã từ trần.
Carl nhắm mắt và hít vào một hơi thật sâu. Dù đã biết chuyện đó, nhưng cảm giác đau lòng do nó mang lại không hề thuyên giảm chút nào. Gã mở mắt và nhìn bức tranh treo trên tủ kệ. Trông nó có vẻ thuộc trường phái ấn tượng của Pháp, nhưng chỉ cần nhìn qua, gã cũng biết thực ra nó là một bức tranh nhái rẻ tiền được mua ở Việt Nam.
Carl nuốt khan, mắt ầng ậc nước.
Lawrence đã dạy gã điều đó. Lawrence đã cho gã mọi thứ.