Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Bức tượng Chúa trời như khóc ra máu khi bị mặt trăng rọi vào phía sau lưng.

Mảng kính ghép màu bỗng trở nên sống động dưới làn ánh sáng bạc đang làm nổi bật màu sắc của nó.

Brady tiến từng bước thận trọng và dừng lại ở giữa nhà nguyện.

Không một thành viên nào của Bộ tộc động đậy.

“Tôi tên là Hadès[1]. Anh thật thông minh,” tên thủ lĩnh nhận xét. “Vì đã tìm được thánh địa của chúng tôi dưới chân khách sạn. Và thật dũng cảm vì đã dám tới đây.”

“Hoặc là thiếu suy nghĩ,” Brady thì thầm.

“Không, tôi không nghĩ thế.”

Brady kinh ngạc khi thấy hắn có thể nghe thấy, gã đàn ông này có một thính giác thật đặc biệt.

Những kẻ sống dưới lòng đất, một số giác quan của họ phát triển hơn những người khác, vậy thôi…

“Không phải ngẫu nhiên mà anh tới đây với chúng tôi,” Hadès tiếp tục. “Chúng tôi đã đe dọa anh, chúng tôi đã khiến anh hoảng sợ, vậy mà, anh vẫn kiên trì. Có cái gì đó ở chúng tôi đã thúc đẩy anh.”

“Sự kinh tởm.”

Hadès cười nhếch mép.

“Không, tận đáy lòng, tôi không tin,” hắn nói. “Cảm giác bị lôi cuốn thì đúng hơn.”

“Tôi đã thấy những gì mà các người có thể làm… tệ hơn cả súc vật.”

“Tại nhà Clay, đúng không?”

“Các người đã đốt căn nhà trong khi hắn ta đang ở trong đó.”

“Lỗi là tại ai? Chúng tôi đâu có trói hắn! Theo những gì hắn nói với chúng tôi, chính anh là người đã làm việc đó.”

“Các người biết đúng không? Các người biết hắn ta ở trong? Vậy mà thậm chí các người còn không cởi trói cho hắn ta ư?”

“Điều đã xảy ra thật đáng tiếc, ý tôi là với bộ sưu tập phim. Nhưng như thế lại tốt hơn đấy. Còn Clay chỉ là thiệt hại đi kèm.”

“Với Rubis cũng vậy phải không?”

“Hấp dẫn khủng khiếp phải không? Anh đã xem đoạn phim trên trang web của cô ta rồi chứ? Đó mới chỉ là nghi lễ mở đầu thôi, bạn trai của cô ta đã tặng cô ta cho chúng tôi. Vì tiền, anh tưởng tượng nổi không?”

“Đừng có đổ lỗi cho người khác! Chính các người mới là đồ con lợn!”

“Thế mà lại chính là hắn đấy, bạn trai của cô ta, chính hắn là người có ý tưởng đưa đoạn phim lên mạng, để cho mọi người thấy người bảo hộ của cô ta có thể làm những gì!”

“Các người đã giết cô ấy. Rubis chết là vì các người!”

“Chúng tôi không tạo ra các quy tắc trong vũ trụ này,” Hadès từ tốn đáp. “Nếu như chúng tôi là loài ăn thịt, chúng tôi đâu cần để ý tới sự sống chết của đồng loại. Nếu như con người là những kẻ hưởng lạc, vậy thì hãy tận dụng nó. Nếu như có những người yếu đuối hơn kẻ khác, thì luật rừng sẽ được sử dụng, từ trước đến nay đã là vậy. Chúng tôi chỉ đang cố gắng làm mới lại những gì mà vẻ bề ngoài hào nhoáng của cái xã hội này đang tìm cách xóa bỏ và lãng quên mà thôi.”

Những chiếc răng của hắn lần lượt hiện ra, răng cửa, rồi răng nanh, tất cả đều được gọt và mài sắc nhọn.

“Đừng nói với tôi rằng tất cả những điều đó chỉ là để hưởng lạc,” Brady cao giọng phản ứng lại.

“Vậy thì còn vì cái gì nữa? Tiền ư? Không… Chúng tôi không cần, chúng tôi không thiếu. Đây chỉ là vấn đề ham muốn xác thịt. Ham muốn xác thịt tột độ. Khoái cảm không bị ngăn cấm bởi bất cứ điều gì. Từ mọi thứ. Với mọi người.”

“Các người đã hãm hiếp Rubis! Các người đã cưỡng bức tâm hồn cô ấy!” Chàng nhà báo nổi khùng lên khi không tài nào quên được những hình ảnh ấy.

Cả hàm răng nhọn hoắt sáng loáng cùng lúc lộ ra, sau một nụ cười ma quỷ. Với cặp môi đen, Hadès trông giống như thằng hề đáng sợ.

“Gieo rắc hạt giống của anh vào bên trong da thịt cô ta, anh biết điều đó có thể mang lại thứ cảm giác như thế nào không? Nhìn xung quanh xem, biết bao nhiêu gã đàn ông ghét đeo bao, đấy là vì điều đó làm giảm khoái cảm của họ! Là bởi vì làm tình với một người phụ nữ không quần áo, không đồ bảo hộ, chính là chạm đến sự vĩnh hằng! Là có thể truyền giống! Vậy nên hãy tưởng tượng việc đem chôn hạt giống của anh trực tiếp xuống da thịt của cô gái xem! Đây không chỉ là việc truyền giống, mà là sự bảo đảm, cho việc anh sẽ trở thành một phần của cô ta cho đến hơi thở cuối cùng, cho việc anh sẽ có mặt trong mỗi một hạt giống sẽ nảy nở trong bụng cô ta! Cô ta không trao cho anh cái đó của cô ta, không, mà là chính anh sẽ lấy đi toàn bộ con người cô ta, cho tới khi hòa tan bản thân anh vào tâm hồn cô ta!”

“Đồ bệnh hoạn, các người là như thế… đồ bệnh hoạn,” Brady thì thầm và thọc tay vào túi.

Anh lần lấy báng súng, sẵn sàng rút súng ra.

“Đừng ném đá chúng tôi,” Hadès nhẹ nhàng nhấn giọng.

Hắn thích những tình huống như thế này, Brady nhận ra. Chia sẻ sự điên rồ của hắn, đóng vở kịch của ma cà rồng…

Không, hắn không đóng kịch, hắn nói thật. Hắn là một thằng điên, một tên biến thái. Cuộc sống trong thế giới ngầm đã tạo ra một con vật không còn tôn trọng bất cứ thứ gì, và đặc biệt là không tôn trọng bất cứ ai sống trên mặt đất, những kẻ đã vứt bỏ hắn hoặc phớt lờ hắn.

Vậy điều gì đã gây ra sự thay đổi này? Điều gì đã khiến chúng từ những kẻ vô gia cư biến thành lũ quỷ đêm thế này?

“Anh cũng vậy, nếu được tận hưởng niềm hạnh phúc này, anh cũng sẽ không thể gạt nó qua một bên được,” Hadès nói thêm.

“Đừng so sánh tôi với các người, tôi chẳng có chút nào giống với các người hết.”

“Đạo đức giả. Anh là đàn ông. Mà đàn ông nào cũng đều mãi tìm kiếm niềm lạc thú xác thịt.”

Brady tháo chốt an toàn của khẩu súng lục.

Mình sẽ nhắm vào đùi. Từng tên một. Mình vẫn ở đủ xa, mình có đủ thời gian. Sau đó mỗi tên một phát nữa, vào giữa hai đùi, để lấy đi của chúng thứ mà chúng coi là quý giá nhất.

Dù chắc chắn rằng mình sẽ được giải thoát và được chuộc tội sau hành động này, anh vẫn chưa thể nào giơ được khẩu súng lên.

“Hãy thả mình ra, hãy đến với chúng tôi,” Hadès vừa đề nghị vừa giơ ngón trỏ lên. “Hãy để chúng tôi cắm những chiếc răng vào anh, biến thân xác anh thành một thánh địa và chỉ cho anh con đường.”

Dưới ngón tay của hắn, Brady phát hiện ra một hình chữ nhật lấp lánh. Một mảnh dao lam. Công cụ mà hắn đã sử dụng để tạo ra các vết thương thật sự nhưng không gây nguy hiểm, để sau đó hút máu từ đó, để chiếm lấy một cuộc đời, để cho thấy rằng hắn đã sở hữu con người ấy. Rubis. Rồi gã giao hàng trẻ hoàn toàn thuần phục. Còn bao nhiêu người nữa?

“Các người đúng ra phải ở trong bệnh viện tâm thần…”

“Anh chỉ nói mà không hề biết gì về mùi vị cuộc sống của chúng tôi.”

Hadès tỏ ra rất tự tin về bản thân, giống như người thâu tóm được mọi tri thức trong vũ trụ này.

“Thôi, để tôi đề nghị với anh điều này,” Hadès tiếp tục, “hãy chứng minh rằng anh có thể tránh xa được chúng tôi và Bộ tộc sẽ không bao giờ lại gần anh nữa, anh và cả những người anh yêu quý.”

Giọng nói của hắn vang vọng trong sảnh, như thể hắn có mặt ở khắp nơi cùng một lúc.

“Làm thế nào?” Brady hỏi, hai chân lẩy bẩy.

“Băng cách đóng vai Orphée và Eurydice.”

“Tôi không chơi với các người,” Brady bẻ lại.

“Anh nhầm rồi, chúng tôi biết cách làm thế nào để biến một cuộc đời thành địa ngục, sẽ thật bất hạnh khi mà… cô ta tên là gì ấy nhí? A, đúng rồi! Annabel sẽ trở thành nhân vật nữ chính, dù không tự nguyện, của một trong những bộ phim nho nhỏ của chúng tôi…”

“Đừng kéo vợ tao vào những chuyện này,” Brady vừa gầm lên vừa chĩa khẩu Smith & Wesson vào Hadès.

Bộ mặt của con quỷ bỗng chốc biến đổi. Sau đó bị biến dạng. Không phải nét mặt của sợ hãi mà của một cơn cuồng nộ.

“Bọn ta đã cho ngươi một giải pháp hòa bình còn ngươi, ngươi đe dọa bọn ta bằng thứ vũ khí nực cười kia ư?” Hắn giận dữ hét lên.

“Đừng kéo vợ tao vào những chuyện này,” Brady rít lên qua kẽ răng.

“Vậy thì hãy chơi với bọn ta! Chỉ một lần này thôi. Và chúng ta sẽ biết được ngươi là ai.”

“Tao phải làm gì?”

Nòng súng run run.

“Ngươi biết truyền thuyết về Orphée và Eurydice phải không? Orphée, không thể nguôi ngoai sau cái chết của vợ, đã tìm xuống tận Địa ngục để mang nàng về. Hadès, vị vua của thế giới dưới lòng đất, đã cho anh ta quyền được mang nàng Eurydice về với điều kiện không được quay lại nhìn nàng cho tới khi ra khỏi Địa ngục. Đây chính là điều ngươi phải làm, ra khỏi đây và không được quay lại. Dù với bất kỳ lý do nào.”

“Và sau đó tao sẽ có được lời hứa là bọn mày sẽ quên chúng tao đi ư?”

“Chừng nào ngươi giữ được mình không đến gần bọn ta, bọn ta sẽ giữ lời hứa của mình.”

Brady suy nghĩ. Lại trò gì nữa đây?

Mọi chuyện không thể chỉ đơn giản như vậy, không phải với chúng.

Nhưng cũng có thể đây là cơ hội cuối cùng của anh để được yên thân.

“Tao chấp nhận,” anh nói và hạ tay xuống.

“Vậy thì tất cả những gì ngươi phải làm là quay lưng lại với bọn ta, chỉ một lần thôi, đi đi, và nhất là, nhất là đừng có quay lại. Dù ngươi nghe thấy gì đi nữa.”

Brady yếu ớt đồng ý. Nhìn qua một lượt bộ mặt của từng tên và cái cười nhếch mép bệnh hoạn của chúng.

Anh căm ghét chúng.

“Kẻ nào dám lại gần trong lúc tao đi ra, tao sẽ cho kẻ ấy một viên vào đầu, nghe rõ chưa?”

“Sẽ không ai lại gần hết,” Hadès đảm bảo. “Có thể trong mắt ngươi, ta là một tên tội phạm nhưng nên biết rằng ta chỉ nói một lời và một lời duy nhất. Đi đi, về nhà đi, hãy cho bọn ta thấy rằng ngươi có thể sống mà không cần biết đến lời hứa hẹn của bọn ta về khoái lạc. Và đừng có quay lại, chừng nào ngươi chưa rời khỏi nghĩa trang này.”

Brady siết chặt báng súng, hai bàn tay anh đang vã mồ hôi. Rồi anh nhìn lại từng tên trước khi quay đi.

Bỗng nhiên lối ra trở nên quá xa đối với anh.

Phía cuối một hành lang đá tưởng như dài vô tận, có tới cả trăm ngọn nến chạy dọc theo.

Anh vừa tiến lên phía trước vừa nghe ngóng, sẵn sàng quay ngoắt lại nếu có nguy hiểm.

Những ngọn lửa nhẹ nhàng run rẩy trước gió.

Giữa hai cánh cửa, thứ ánh sáng yếu ớt của buổi đêm hoàn toàn tương phản với bên trong, cảnh vật bên ngoài chìm trong bóng đêm mờ ảo, ngoài đó chính là nỗi ao ước không gì lớn hơn.

Tiếng một mảnh vải dài bị kéo sột soạt trên đất khiến Brady giật mình cảnh giác.

Chúng đang làm gì vậy?

Có tiếng kêu. Tiếng rên rỉ.

Dữ dội. Hoảng loạn.

Của một phụ nữ.

❀ ❀ ❀

[1] , trong thần thoại Hy Lạp, Hadès là vị thần cai quản Địa ngục.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.