Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

CHIẾC XE MÁY K1 đen bóng của hãng BMW phanh khựng lại ở khu cổng đá thấp có lối đi rải sỏi của trường Washington Day. Người lái trình giấy tờ rồi chiếc xe phóng vọt theo con đường dài và hẹp về phía một cụm những tòa nhà màu xám của trường. Bây giờ là mười một giờ.

Chỉ cần vài giây, chiếc BMW-Kl vọt lên tốc độ gần một trăm ki lô mét một giờ và có mặt ở khu hiệu bộ. Rồi nó phanh lại dễ dàng và êm ái, gần như chỉ khiến vài viên sỏi nhỏ bắn lên. Người lái xe lách chiếc BMW vào phía sau một chiếc xe hòm màu xám ngọc trai hiệu Mercedes mang biển ngoại giao DP101.

Vẫn ngồi trên xe máy, Jezzie Flanagan bỏ chiếc mũ bảo hiểm đen ra, để lộ mái tóc vàng khá dài. Cô trông mới gần ba mươi. Thực ra Jezzie đã bước sang tuổi ba mươi hai từ mùa hè năm nay. Cuộc sống đang dọa dẫm bỏ qua cô. Người phụ nữ này tin rằng bây giờ mình đã trở thành cổ vật, trở thành lịch sử lâu đời. Cô đến thẳng trường từ căn nhà bên hồ của mình, còn chưa kể đó là kỳ nghỉ đầu tiên của cô trong vòng hai mươi chín tháng qua.

Kỳ nghỉ đầu tiên trong hai mươi chín tháng đó giải thích cách ăn mặc của Jezzie: áo khoác da dùng cho dân chơi xe máy, quần jean bạc có ủ chân, thắt lưng dày bằng da, áo sơ mi kẻ ca rô đỏ-đen của thợ rừng, ủng kỹ sư đã mòn.

Hai cảnh sát của Sở Cảnh sát DC. vội vàng áp sát hai bên Jezzie. “Ổn mà, hai sĩ quan,” cô nói, “thẻ của tôi đây.” Sau khi nhìn thẻ, hai cảnh sát nhanh chóng lùi lại và tỏ ra đầy quan tâm. “Cô có thể vào thẳng bên trong,” một trong hai người nói. “Có một cánh cửa bên ngay sau bờ giậu cao kia, thưa cô Flanagan.”

Jezzie Flanagan gượng nở một nụ cười với hai viên cảnh sát có vẻ mặt khó chịu. “Tôi biết hôm nay mình trông không thật đúng tác phong. Tôi đang nghỉ phép mà. Chạy xe máy. Thế nên tôi phóng thẳng cả xe tới đây.”

Jezzie Flanagan đi tắt qua bãi cỏ mới trồng vẫn còn phủ một lớp băng nhẹ. Rồi cô đi vào trong tòa nhà hiệu bộ.

Không ai trong hai viên cảnh sát DC. rời mắt khỏi Jezzie cho tới khi cô khuất hẳn. Mái tóc vàng của cô bay như cờ đuôi nheo trong gió mùa đông khắc nghiệt. Ngay cả khi mặc đồ jean bụi và đi đôi ủng lao động, trông Jezzie vẫn cực kỳ bắt mắt. Và cô có vị trí đầy quyền lực. Qua thẻ của cô, cả hai viên cảnh sát đều biết điều đó. Cô là người đóng vai trò quyết định.

Khi đi qua sảnh trước, ai đó tóm lấy cô. Ai đó đã nhận ra một phần của Jezzie Flanagan, phần đặc trưng cho cuộc sống của cô ở DC.

Victor Schmidt đã bám lấy cánh tay cô. Một thời như thế, và bây giờ, đây là điều Jezzie khó tưởng tượng nổi: Victor từng là đồng sự của cô. Trên thực tế là đồng sự đầu tiên. Bây giờ anh ta được giao bảo vệ một trong các học sinh của trường Washington Day.

Victor lùn và hói. Một tay ăn mặc đồ hiệu GQ. Tự tin mà không có lý do hợp lý nào cả. Tay này luôn tạo cho Jezzie Flanagan ấn tượng rằng anh ta bị đặt nhầm chỗ ở Sở Mật vụ, có lẽ hợp hơn với vị trí cấp thấp của cơ quan ngoại giao.

“Jezzie, cô sao rồi?” anh ta nửa nói nửa thầm thì. Jezzie nhớ rằng anh ta chưa bao giờ vào đề thẳng với bất kỳ chuyện gì. Điều đó luôn làm cô khó chịu.

Jezzie Flanagan tức điên. Sau đó cô nhận ra rằng mình đã thực sự khó chịu khi bị Schmidt chặn lại. Không phải cô cần một cái cớ để nổi đóa. Không phải sáng nay. Không phải trong hoàn cảnh này.

“Vic, anh có biết rằng hai đứa trẻ đã bị đưa ra khỏi trường này, và có lẽ là bị bắt cóc không?” cô gắt lên. “Một trong hai đứa là con trai của Bộ trưởng? Đứa còn lại là con gái của Katherine Rose phải không? Nữ diễn viên Katherine Rose Dunne. Anh nghĩ tôi đang ra sao chứ? Bụng thì hơi nôn nao. Tôi đang giận dữ. Tôi đang chết đứng đây.”

“Tôi chỉ muốn chào thôi mà. Xin chào, Jezzie. Tôi biết chuyện khốn nạn đã xảy ra ở đây mà.”

Nhưng Jezzie Flanagan đã bỏ đi, ít nhất đủ xa để không phải nói gì khác với Victor. Cô đang cảm thấy lo lắng. Lại không được khỏe. Và gần như quá kích động. Cô không tìm kiếm những khuôn mặt quen thuộc trong sảnh của trường học đầy người hay các gương mặt phải gặp. Bây giờ đã có hai gương mặt như thế rồi!

Charlie Chakely và Mike Devine. Hai nhân viên dưới quyền của cô. Hai người cô đã chỉ định bảo vệ Michael Goldberg và cả Maggie Rose Dunne kể từ khi chúng bắt đầu đi học và về nhà cùng nhau.

“Làm thế nào mà chuyện này có thể xảy ra được chứ?” Jezzie cao giọng. Cô không quan tâm rằng tiếng nói chuyện gần đó đã ngừng lại và người ta đang chằm chằm nhìn mình. Dường như một hố đen hiện ra giữa những ồn ào và lộn xộn trong sảnh của trường. Rồi Jezzie hạ giọng thành tiếng thì thầm khi hỏi hai nhân viên về những điều đã xảy ra cho tới thời điểm này. Cô im lặng lắng nghe, để cho hai người giải thích. Rõ ràng cô không thích những điều họ phải nói.

“Biến ra khỏi đây đi,” Jezzie bùng nổ lần thứ hai. “Biến ngay. Cho khuất mắt tôi!”

“Chúng tôi chẳng thể làm được gì,” Charlie Chakely cố gắng thanh minh. “Chúng tôi có thể làm được gì chứ? Chúa ơi!” Rồi anh ta và Devine len lén bước đi.

Những người biết về Jezzie Flanagan có thể hiểu được phản ứng kích động của cô. Hai đứa trẻ đang mất tích. Chuyện xảy ra trong thời gian cô chịu trách nhiệm. Cô là một giám sát viên của Sở Mật vụ bảo vệ cho hầu như bất kỳ nhân vật nào ngoại trừ Tổng thống: các thành viên chủ chốt trong nội các cùng gia đình họ, khoảng năm sáu thượng nghị sĩ trong đó có Ted Kennedy. Cô trực tiếp báo cáo với bộ trưởng Bộ Tài chính.

Cô đã làm việc vất vả đến mức khó tin để có được sự tin cậy và trách nhiệm lớn như thế, và cô là người có trách nhiệm. Mỗi tuần làm việc cả trăm giờ; năm này qua năm khác không được nghỉ phép, không có cuộc sống riêng để nói tới.

Cô có thể nghe thấy những lời đàm tiếu trước khi nó diễn ra. Hai nhân viên của cô đã làm mọi chuyện lộn tùng phèo. Sẽ có một cuộc điều tra - một cuộc săn lùng phù thủy kiểu cổ điển. Jezzie Flanagan đang ngồi trên ghế nóng. Vì là người phụ nữ đầu tiên giữ vị trí hiện cô đang đảm nhiệm, cú ngã - nếu xảy ra - sẽ nặng nề, đau đớn, và có rất nhiều người biết.

Cuối cùng cô cũng phát hiện ra người cô đã tìm kiếm trong đám đông và hy vọng không phải gặp. Bộ trưởng Bộ Tài chính Jerrold Goldberg đã có mặt ở trường của con trai mình.

Đứng cạnh vị Bộ trưởng là Thị trưởng Carl Monroe và một đặc vụ FBI mà cô biết tên là Roger Graham, cùng hai người da đen cô không nhận ra ngay. Cả hai tay da đen này đều cao, một trong hai cực kỳ to con, khổng lồ.

Jezzie Flanagan hít một hơi sâu rồi bước nhanh về phía Bộ trưởng Goldberg và những người khác.

“Tôi rất tiếc, Jerrold,” cô nói như thầm thì khi bước tới nơi. “Tôi chắc chắn là bọn trẻ sẽ được tìm thấy.”

“Một giáo viên” là tất cả những gì Jerrold Goldberg có thể thốt ra. Ông lắc mái tóc trắng, lượn sóng được cắt rất ngắn của mình. Hai mắt ông rơm rớm. “Một giáo viên của bọn trẻ, của những đứa bé. Sao chuyện này lại xảy ra được chứ?”

Rõ ràng vị Bộ trưởng rất đau đớn. Ông trông già hơn chục tuổi so cái tuổi bốn mươi chín của mình. Khuôn mặt ông trắng bệch như những bức tường trát vữa của nhà trường.

Trước khi tới Washington, Jerrold Goldberg đã làm việc cho Salomon Brothers ở Phố Wall. Ông đã kiếm được hai mươi, ba mươi triệu đô la trong thập kỷ tám mươi thịnh vượng và điên cuồng. Ông sắc sảo, thông thái và đã chứng minh được sự khôn ngoan của mình. Kèm theo những phẩm chất đó, ông cũng là một người thực dụng.

Nhưng ngày hôm nay, vị Bộ trưởng chỉ là cha của một đứa bé trai bị bắt cóc, và ông trông hết sức mong manh.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.