Thứ mà bọn họ cùng với Liễu tiến sĩ kia đang nghiên cứu chính là mấy loại độc tố thần kinh, là những thứ hại người, chứ không phải thuốc chữa bệnh!
Vương phu nhân đã bị bắt giữ, Liễu tiến sĩ kia thì sợ tội bỏ trốn, còn Vương Vĩ Phong vì cũng đã đổ tiền vào viện nghiên cứu, lại thêm quan hệ với vợ, nên cũng bị phát lệnh bắt giữ.
Gần như chỉ trong một đêm, Vương Vĩ Phong đã trở thành kẻ tù tội.
Ông ta thậm chí không kịp gọi thêm cuộc điện thoại nào về kinh thành để cầu cứu Cao phu nhân.
Thế nhưng, cuộc điện thoại trước đó ông ta từng gọi lại vô tình kéo cả Cao phu nhân vào vòng nghi vấn.
Cao Minh vừa đi làm đã bị Cục trưởng Ngụy dẫn người chặn lại.
Chuyện này gây ra chấn động không nhỏ tại kinh thành.
Những động tĩnh được phát hiện ở các nơi trong mấy ngày trước, cũng vì sự kiện Cao Minh bị dẫn đi điều tra làm ngòi nổ mà đồng loạt bùng nổ ra.
Một mạng lưới quan hệ chằng chịt cũng theo đó mà bị bóc trần.
Kinh thành bắt đầu loạn rồi.
Dưới đợt đại thanh trừng "dây cà ra dây muống" này, bọn họ thực sự đã tóm được không ít kẻ đã quy hàng viện nghiên cứu.
Hơn nữa, còn lôi ra được cả mạng lưới tiêu thụ dược tề của chúng.
Hóa ra bao nhiêu năm nay, đủ loại dược tề mà viện nghiên cứu tung ra đã âm thầm bán chạy trong phạm vi nhỏ rồi.
Mạnh Tích Niên và Thành Thành đang xem bảng giá do thuộc hạ truyền tới, cả hai đều hít một hơi khí lạnh.
"Một bình thuốc gây tổn thương mãn tính thế này mà bán tới một ngàn đồng? Điên rồi sao?"
Bình dược tề nhỏ xíu đó, chỉ bằng ngón cái mà bán một ngàn đồng!
Viện nghiên cứu kiếm chác kinh khủng đến mức nào chứ?
Mà thứ này còn là đồ hại người.
Chỉ cần uống loại dược tề này, mỗi ngày một giọt nhỏ, cơ thể sẽ ngày càng suy kiệt, khoảng nửa năm sau sẽ trông như mắc bệnh mãn tính, tiêu hao hết sinh lực, chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ khiến người ta mất mạng. Bác sĩ nhiều nhất chỉ có thể chẩn đoán là cơ thể quá hư nhược, nội tạng bên trong đã hỏng hết, một cái chết kiểu "dầu cạn đèn tắt", không ai có thể nghi ngờ gì được.
Loại thuốc này chẳng phải là hại người sao?
Nhưng xem đi, người ta bán cũng cực kỳ chạy. Số lượng đã bán được ghi trên loại dược tề này là ba mươi chín bình!
Nghĩa là, chỉ riêng danh sách tiêu thụ mà bọn họ lấy được ở phòng thí nghiệm của Vương phu nhân, thì riêng loại thuốc này đã hại chết ba mươi chín người rồi!
Ba mươi chín mạng người!
Với loại độc dược mãn tính này, nếu bảo rằng mua về không phải để hại người, mà là bỏ ra một ngàn đồng để mua vui, thì có ai mà tin được chứ?
Ngoài cái phòng thí nghiệm quy mô nhỏ ẩn mình giữa phố thị này ra, thì phía viện nghiên cứu rốt cuộc đã bán đi bao nhiêu thứ hại người như vậy nữa?
"Xem loại này đi, giá bán ba ngàn tám." Mạnh Tích Niên chỉ vào một loại dược tề khác trên bảng danh sách.
Đã bán được bốn mươi mốt bình.
Xem ra phòng nghiên cứu này thực sự là siêu lợi nhuận.
Thành Thành liếc nhìn qua: "Dược tề số sáu mươi mốt? Là để làm gì?"
"Trên ghi là bảo quản tươi."
"Bảo quản tươi cái gì?"
Vì bảo quản thực phẩm mà bỏ ba ngàn tám ra mua một bình dược tề nhỏ xíu đó sao?
Mạnh Tích Niên lắc đầu nói: "Có lẽ là bảo quản tươi con người."
Công dụng ghi bên trên chỉ chú thích một cách đại khái, bọn họ cũng không rõ rốt cuộc là có hiệu quả gì.
Ngoài thứ này ra, còn có ba loại dược tề khác, giá bán cũng rất cao, hơn nữa loại ít nhất cũng đã bán được mười một bình.
"Vương Vĩ Phong không biết công dụng của mấy thứ này," Thành Thành trầm giọng nói: "Theo lời khai của ông ta, ông ta luôn tưởng phòng thí nghiệm của vợ mình đang nghiên cứu thuốc mới để chữa bệnh."
"Lời khai này có đáng tin không?" Mạnh Tích Niên hỏi.
Thành Thành gật đầu.
"Đáng tin."
"Dù có đáng tin đi nữa, chuyện này... chúng ta cũng phải để Cao Minh cùng chơi đùa một chút."
Trong mắt Mạnh Tích Niên thoáng lộ ra vẻ bất cần.