Dì nhỏ nhà họ Lưu vừa nói vừa nhìn sang Giang Tiêu: "Giang Tiêu, đám phỉ đồ đó là nhắm vào con mà tới, chúng yêu cầu con mang tiền qua, con không được phép thấy chết không cứu!"
Giang Tiêu nhìn bà ta một cái thật sâu, đột nhiên hỏi: "Con muốn hỏi một chút, trước đó dì luôn để Tố Mai gọi con cùng đi xem cửa tiệm là có ý gì?"
Dì nhỏ nhà họ Lưu ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ cô sẽ đột nhiên hỏi chuyện này: "Chuyện này thì có liên quan gì đến việc Tố Mai bị bắt cóc? Chẳng phải là vì Tố Mai nói tiệm trà muốn mở phải giống hệt tiệm con mở ở kinh thành sao? Dì cũng chưa từng đến tiệm trà của con, không biết nó trông như thế nào, cho nên mới nghĩ để con đi xem thử cái tiệm đó, xem có thích hợp để mở kiểu của con không, có vấn đề gì sao?"
Cách giải thích này của bà ta dường như cũng không có chỗ nào sai sót.
Chẳng lẽ bọn họ đã nghĩ sai về bà ta sao?
"Tiểu Tiểu sẽ không đi đưa tiền cho chúng đâu." Giang Lục thiếu nhàn nhạt nói một câu, "Chu Thuận đã nguyện ý đi cứu Lưu tiểu thư, sự việc không nên chậm trễ, các người vẫn nên mau chóng thương lượng một chút."
"Tôi coi như đã nhìn thấu các người rồi, các người thật sự rất máu lạnh, thật vô tình!" Dì nhỏ nhà họ Lưu hận hận nói.
Lưu quân trưởng lại không chần chừ thêm nữa, lập tức kéo Chu Thuận lại: "Đi, chúng ta đi thương lượng một chút."
Năm vạn ông ta cũng có, nhân thủ ông ta cũng có, ông ta quả thực không có lập trường gì để yêu cầu Giang Tiêu bắt buộc phải đi đưa tiền cho bọn chúng. Vạn nhất Giang Tiêu xảy ra chuyện gì, ai cũng không gánh nổi cơn giận của Giang Lục thiếu.
Ngay khi bọn họ chuẩn bị đi ra ngoài, người mà Lục thiếu phái đi theo dõi trước đó đã trở về.
"Lục thiếu, tìm được người rồi, bị nhốt trong một nhà kho cũ nát ở phía bến tàu bỏ hoang. Ở đó có sáu người, trên người sáu kẻ đó đều có súng, trông có vẻ không dễ đối phó."
Vừa nghe thấy lời anh ta, Lưu quân trưởng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Ông ta cảm kích nhìn về phía Lục thiếu, vốn tưởng rằng Lục thiếu căn bản sẽ không để ý tới chuyện này, ai ngờ anh sớm đã phái người ra ngoài điều tra ra những kẻ đó rồi.
Lục thiếu chỉ vào Chu Thuận: "Đưa bọn họ qua đó."
"Rõ."
Cần cứu người thì sẽ không dây dưa nữa, sau khi bọn họ rời đi, Lục thiếu lập tức bảo Giang Tiêu về phòng nghỉ ngơi.
"Chuyện này con đừng quản nữa, những việc cần làm chúng ta đã làm xong, mau đi ngủ đi, trời chưa sáng đã phải thức dậy xuất phát rồi, vốn dĩ mấy ngày nay con đều chưa được nghỉ ngơi tử tế."
Giang Tiêu đáp một tiếng.
Về đến phòng mình, cô vào không gian ngâm suối nước nóng rồi mới đi ra ngủ. Rõ ràng Mạnh Tích Niên vẫn chưa trở về, Chu Thuận đi cứu Lưu Tố Mai cũng không biết kết quả thế nào, nhưng Giang Tiêu lại ngủ rất ngon.
Chỉ là đến giữa đêm, cô mơ màng nhận ra Mạnh Tích Niên nhẹ nhàng vén chăn nằm xuống bên cạnh mình, cô ngay cả mắt cũng không mở, rúc vào lòng anh rồi lại ngủ tiếp.
Trời chưa sáng hẳn, Mạnh Tích Niên đã khẽ gọi Giang Tiêu dậy.
"Tiểu Tiểu, chúng ta phải đi rồi."
Giang Tiêu tỉnh táo lại ngay lập tức.
Hai người dậy rửa mặt thay đồ, vừa ra khỏi cổng viện liền thấy Lục thiếu đi tới.
Trời vẫn còn tối, chỉ nhìn thấy được bóng dáng của anh.
"Ba ba, sao ba lại còn qua đây tiễn chúng con? Mau về ngủ thêm chút nữa đi."
Lục thiếu xoa xoa huyệt thái dương, nói với Giang Tiêu: "Tối qua ba lại mơ thấy con một mình ở trong ngôi chùa hoang phế đó, rất có khả năng là chuyện sẽ xảy ra trong chuyến đi lần này của con, con chú ý một chút."
Giang Tiêu ngẩn ra.
"Chùa hoang?" Mạnh Tích Niên nghi hoặc.
Giang Lục thiếu kể lại giấc mơ kia của mình cho anh nghe, Mạnh Tích Niên nhíu mày.
Nếu là chuyện sẽ xảy ra trong lần đi này, vậy thì anh đang ở đâu?
Chuyến đi này là anh đi cùng Giang Tiêu, sao anh có thể để cô một mình đi đến nơi như vậy? Chẳng lẽ chuyến đi này thực sự sẽ xảy ra chuyện gì sao?