Tích Niên ca, chúng em đã về nhà an toàn.
Mạnh Tích Niên cũng nhanh chóng gửi lại thư.
“Chúng ta cũng đã lên đường trở về rồi, em tốt nhất nên tranh thủ thời gian ngủ một lát.”
Mạnh Tích Niên biết chắc chắn là cô không có nhiều thời gian để ngủ, bởi vì sau khi về cô phải xem xét Đinh Hải Cảnh, rồi chắc chắn sẽ không nhịn được mà nhìn cái hộp kia.
May mà Giang Tiêu có không gian đó, có những dòng suối thần và những loại thuốc ấy, nếu không thì cơ thể cô làm sao chống đỡ nổi.
Giang Tiêu vào không gian, uống vài ly nước suối.
Trước đó cô cả ngày lẫn đêm còn không kịp uống một ngụm nước, cổ họng đã muốn bốc khói.
Uống liên tục vài ly nước suối xong mới thấy dễ chịu hơn, cô lấy thêm vài miếng điểm tâm trà ăn, rồi lấy một lát nhân sâm ngậm trong miệng.
Dù sao mình cũng có nhiều đồ tốt như vậy, tội gì phải tiết kiệm.
Lại vào trong suối nước nóng ngâm mười lăm phút, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần và thể lực đều rất tốt.
Giờ có ngủ hay không đối với cô cũng không quan trọng nữa.
Sau khi ra ngoài, cô thay một bộ quần áo, đến vườn trái cây hái vài quả táo, suy nghĩ một chút lại đi đào một cây nhân sâm, bào chế rồi thái một hộp lớn sâm lát, sau đó đào thêm một cây linh chi. Cô đem linh chi và vài lát sâm vào bếp, dặn nhà bếp hầm hai nồi lớn canh gà thuốc bắc.
“Cứ hầm trước đi, đợi lát nữa bọn họ tỉnh dậy thì mỗi người uống một bát.”
Hôm nay nhiều người nghỉ lại ở Giang gia như vậy, Giang Tiêu cũng không muốn keo kiệt, dù sao nhân sâm linh chi cô không thiếu, những người này đã giúp đỡ Giang gia nhiều như vậy, giúp đỡ cô nhiều như vậy, cô cũng không thể bạc đãi họ.
Hộp sâm lát lớn còn lại, Giang Tiêu cũng dự định phát cho mỗi người vài lát, để họ mang theo người mà thỉnh thoảng ngậm, có thể bồi bổ khí lực và thể lực.
Về mấy quả táo đó, cô cắt thành miếng, bưng đến chỗ Thành Thành. Lục thiếu đến sớm hơn cô. Đinh Hải Cảnh vẫn còn đang hôn mê, Giang Tiêu chắc chắn sẽ tới, Lục thiếu đương nhiên sẽ không đi ngủ vào lúc này.
“Ba, anh, tới ăn táo đi.”
Thành Thành cũng nhanh chóng tắm rửa thay quần áo đi ra, nhìn đĩa táo trông vô cùng tươi ngon kia thì ngẩn người ra một chút: “Lấy ở đâu ra vậy?”
“Em mua trên đường đến D Châu lúc trước.”
Giang Tiêu mở mắt nói dối. Giang Lục thiếu thấy cô lừa người, nở một nụ cười.
Giang Tiêu đã cầm nĩa xiên một miếng đưa cho ông, ông không khách khí nhận lấy ăn. Thành Thành cũng ăn một miếng, vừa cắn một cái đã nhìn Giang Tiêu: “Mua ở đâu vậy? Anh chưa từng ăn quả táo nào tươi ngon đến thế này.”
“Người bán rong ven đường ấy mà.”
Giang Tiêu chẳng buồn quan tâm anh có nghi ngờ hay không, anh còn có thể đi điều tra chuyện này sao.
Cô chỉ cảm thấy trái cây trồng trong không gian ngon như vậy, lại kết trái nhiều như vậy, nếu chỉ để một mình cô ăn thì quá lãng phí. Trước đó cô đã hái mười mấy quả táo, giờ trên cây lại kết thêm mười mấy quả nữa rồi. Dù sao cũng ăn không hết.
Nếu không phải khó giải thích, cô đã muốn để Chu Thuận, Nhạc Dương và tất cả mọi người cùng ăn rồi.
Lục thiếu vẫy tay với Tôn Hán: “Tôn Hán, anh cũng tới ăn đi.”
Đĩa này Giang Tiêu cắt những năm quả táo, chính là chuẩn bị cho mấy người bọn họ. Tôn Hán nhìn Giang Tiêu một cái, không từ chối.
Kể từ sau khi uy lực của lọ thuốc nắp xanh kia khiến anh chấn động, anh nhìn Giang Tiêu thế nào cũng thấy có chút thần kỳ, cũng đinh ninh rằng phàm là đồ cô lấy ra thì chắc chắn là ngon nhất.
Có thể để anh ăn cùng là Lục thiếu và Giang Tiêu coi trọng anh, không coi anh là người ngoài.
Tôn Hán lặng lẽ ăn táo, lặng lẽ nghĩ thầm, đời này anh cứ ở bên cạnh Lục thiếu, nếu sau này già đi, anh sẽ xem có thể ở lại Giang gia đại viện làm những việc khác hay không.