Bên tai Giang Tiêu phảng phất như vang lên một lời nói như vậy.
Đó là giọng nói của Đinh Hải Cảnh.
Đúng rồi, đúng rồi.
Khi đó Đinh Hải Cảnh giúp cô trốn thoát, sau đó đã phân tích cho cô một hồi, bảo cô trước tiên hãy trốn vào miếu Sơn Thần, đợi đến khi người của căn cứ số một đều đã phái ra ngoài truy đuổi cô, sự phòng thủ bên dưới nới lỏng rồi, cô mới trốn ra ngoài.
Nếu không, cô căn bản không có chút khả năng nào để trốn thoát.
Khi đó cô nghe lời anh, hoảng hoảng hốt hốt chạy lên núi, sau đó liền chạy vào con đường mòn nhỏ hẹp này.
Giang Tiêu vừa hồi tưởng lại, vừa đi về phía trước.
Sau đó thì sao?
"Còn một việc nữa, em nghe anh nói, Hoa Trăn có một món đồ rất quan trọng giấu trong miếu Sơn Thần, sau khi em đến đó thì tìm thử xem, nếu có thể tìm thấy, sau này món đồ đó biết đâu lại có thể trở thành vật dựa dẫm giữ mạng cho em, nếu không tìm được cũng đừng miễn cưỡng, an toàn là trên hết."
Đinh Hải Cảnh còn nói một câu như vậy.
Nhớ tới điều này, tốc độ bước đi của Giang Tiêu càng nhanh hơn.
Hoa Trăn, là ai?
Cô không biết, kiếp trước Đinh Hải Cảnh cũng không nói với cô, chỉ kể cho cô chuyện này mà thôi.
Sau đó cô có tìm thấy món đồ đó không?
Hình như là không tìm thấy.
Giang Tiêu thậm chí hầu như không nhìn đường, hiện tại ký ức ngày càng rõ ràng, chuyện cô nhớ lại ngày càng nhiều, con đường này cô chính là đi lần thứ hai, cảm giác rất quen thuộc.
Cả người cô gần như chìm đắm trong hồi ức, đầu óc nửa tỉnh nửa mê, chỉ là tốc độ dưới chân không chậm, rất nhanh đã nhìn thấy ngôi miếu Sơn Thần kia.
Hóa ra lúc cô chưa nhớ lại vẫn luôn cho rằng miếu Sơn Thần ở đây chắc là rất nhỏ, ước chừng đi vào dạo một vòng là có thể nhìn thấu toàn bộ nơi này, nào ngờ ngôi miếu Sơn Thần nằm trong núi giữa đêm tối này lại lớn hơn nhiều so với cô tưởng tượng.
Cửa miếu cao lớn, không đóng.
Cô cất bước đi vào, trước tiên nhìn thấy sân viện, phía trước là điện, trước điện có một cái lư hương cao nửa người.
Hai bên có đường, có thể đi vòng ra hậu điện.
Bốn phía đều có cỏ dại, nhưng nơi người đi lại vẫn được để trống, không bị cỏ dại che lấp.
Dân làng ở trên núi và dưới chân núi Vọng Xuân Lĩnh này cũng thật kỳ lạ, tại sao canh giữ một nơi như vậy, nhưng lại không có ai chỉnh đốn lại miếu Sơn Thần này cho tử tế, mặc cho nó hoang phế thành ra thế này.
Nhưng vẫn sẽ có dân làng thỉnh thoảng lên cúng bái.
Cô có thể ngửi thấy mùi hương khói.
Giang Tiêu nhớ lại, khi đó cô đến đây trong lòng có chút sợ hãi, một mình trong ngôi miếu hoang như vậy, làm sao không sợ cho được?
Khi đó cô đứng ở đây rối rắm muốn chết, không biết nên trốn ở tiền điện, hay là đi đến hậu điện.
Theo lý mà nói trốn vào hậu điện sẽ an toàn hơn, nhưng khi đó cô sợ mà, chỉ cảm thấy phía sau âm u đáng sợ, giống như không biết có thứ gì đang chờ đợi nuốt chửng cô.
Cho nên cuối cùng cô đã trốn ở tiền điện.
Cũng may thật sự không có ai tìm đến.
Nhưng Giang Tiêu đang đứng ở đây hiện tại đã không còn là Khương Tiểu nhỏ bé đáng thương vô trợ của kiếp trước nữa, trong lòng cô không hề có chút sợ hãi.
Cho nên, chỉ sau khi nghĩ thông suốt những ký ức kiếp trước đó, cô liền không chút do dự cất bước đi về phía hậu điện.
Trong đêm tối, ánh trăng đặc biệt nhạt nhòa.
Xung quanh dường như có bóng người chập chờn, điện thờ âm u, gió núi lạnh lẽo.
Nếu là người phụ nữ bình thường vào lúc này chắc chắn sẽ sợ hãi.
Giang Tiêu lúc này lại nhớ tới món đồ mà Đinh Hải Cảnh đã nói ở kiếp trước.
Sẽ là cái gì đây?
Đinh Hải Cảnh từng nói, nếu có thể tìm thấy món đồ đó, chắc hẳn có thể bảo toàn tính mạng sau này của cô, đó hẳn là món đồ cực kỳ quan trọng đối với viện nghiên cứu, nhưng tại sao lại nằm trong tay người tên Hoa Trăn kia? Tại sao ông ta lại giấu ở nơi này?