“Cô còn nghe được gì nữa? Có biết căn cứ số 1 ở đâu không?” Lòng Giang Tiêu hơi chùng xuống.
Nếu họ chỉ phá hủy sào huyệt của Long Vương mà lại bỏ lỡ căn cứ số 1, thì cuộc hành động không thể coi là thành công trọn vẹn.
Căn cứ số 1 chắc chắn sẽ có nhiều nghiên cứu viên hơn, nhiều dược tề hơn, còn có những thiết bị kia, dược nhân...
Cô muốn bắt Long Vương, nhưng càng muốn hủy diệt căn cứ số 1 hơn.
Ngộ nhỡ Đinh Hải Cảnh thực sự ở đó...
A Vạn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi nhớ họ nói căn cứ số 1 không cách biển bao xa."
Chu Thuận nhìn Giang Tiêu, nói: "Tôi nghĩ Long Vương sẽ không ở quá xa căn cứ số 1, vì vậy căn cứ số 1 chắc chắn là ở D Châu. Chúng ta có thể phái người tra xem nơi nào có núi gần biển, hoặc là nơi có đường núi khó đi, thường xuyên sạt lở, phạm vi tìm kiếm sẽ không quá lớn."
Điều Giang Tiêu lo lắng nhất lúc này chính là Đinh Phú căn bản không bảo vệ được Đinh Hải Cảnh, khiến anh ta thật sự cũng trở thành dược nhân.
Những ngày qua dù cô vẫn luôn bận rộn, nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh nhớ về Đinh Hải Cảnh, lo lắng cho anh.
Tốt nhất là Đinh Hải Cảnh không nằm dưới tầm mắt của Long Vương.
Như vậy khi cô muốn cứu Đinh Hải Cảnh sẽ không bị phân tâm.
"Con sẽ đi nói chuyện này với ba ngay, để ba phái người đi tra."
Giang Tiêu đưa thuốc cho A Vạn, "Anh chia thuốc xuống đi, đây là liều lượng ba ngày."
Giang Tiêu rất nhanh đã tìm được Giang Lục thiếu, nói với ông những lời mà A Vạn đã nói.
"Sào huyệt của Long Vương và căn cứ số 1 là hai nơi khác nhau?"
Lục thiếu cũng ngẩn ra một chút.
Họ vẫn luôn cho rằng đó là cùng một nơi.
Giờ đây nghe được tin tức này, hai cha con nhìn nhau, đều cảm thấy mình có chút chủ quan áp đặt.
Người giảo hoạt như Long Vương, hẳn sẽ không bố trí sào huyệt của mình ngay tại căn cứ số 1.
Căn cứ số 1 chắc chắn sẽ có rất nhiều người, Long Vương sẽ không tự buộc mình cùng với căn cứ số 1.
Giờ đây sào huyệt của hắn đã bại lộ, vậy liệu hắn đã tới căn cứ số 1 để trốn rồi chăng?
Dù chưa chắc hắn đã biết sào huyệt của mình đã bại lộ.
"May mà hôm nay con nghe được lời của A Vạn," Giang Tiêu nói: "Nếu không, ngộ nhỡ Long Vương không ở trên Chi Dã đảo, chúng ta tấn công lên để đối phương biết được, hắn sẽ có cơ hội trốn thoát."
"Chúng ta hiện tại nhân thủ đủ dùng, vậy thì tạm thời không động vào Chi Dã đảo, đợi tìm ra căn cứ số 1 rồi hãy ra tay."
Ra tay cùng lúc cả hai bên, khiến bọn chúng trở tay không kịp, không thể hỗ trợ lẫn nhau.
Nếu Long Vương muốn chạy cũng sẽ trong chốc lát không tìm được đường lui.
"Được."
Giang Lục thiếu lập tức phái người đi tìm căn cứ số 1.
Mà trong cục diện căng thẳng như vậy, Lưu Tố Mai lại tìm tới cửa.
"Giang Tiêu, cậu tới D Châu bao lâu rồi? Sao không tới tìm tớ chơi?"
Lưu Tố Mai vừa nghe tin Giang Tiêu tới D Châu liền lập tức tìm tới đây, cô ấy cứ ngỡ thế nào Giang Tiêu cũng sẽ tìm mình trò chuyện, cho nên khi hỏi câu này ít nhiều mang theo chút giọng điệu tủi thân và trách móc.
Giang Tiêu lại khẽ nhíu mày.
Những ngày này phần lớn thời gian cô đều ở nhà, cho dù có ra ngoài cũng đều ngồi trong xe lén lút đi, theo lý mà nói bên ngoài không ai biết cô tới mới phải.
Nhưng Lưu Tố Mai làm sao mà biết được?
Nếu cô tới D Châu nghỉ mát thì chắc chắn sẽ tìm Lưu Tố Mai, dù sao Lưu Tố Mai có thể coi là người bạn duy nhất của cô ở D Châu.
Nhưng lần này cô tuyệt đối không phải tới D Châu chơi, hơn nữa Đinh Hải Cảnh vẫn còn trong tay Long Vương, Giang Tiêu nào có tâm trí đâu mà đi tìm người tán gẫu?
"Tố Mai, sao cậu biết tớ tới D Châu?"
Lưu Tố Mai ngẩn người.
"Sao thế, chẳng lẽ cậu tới D Châu là hành trình bí mật à? Tớ là vừa nãy nghe chú Khâu nói đấy, nên tớ tới ngay."