Công việc thu dọn hậu quả cũng mất hẳn hai tiếng đồng hồ. Giang Tiêu cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy tình hình căn cứ số một.
Một đống đổ nát.
Chỗ nào cũng đen sì vì cháy.
Đất núi sạt lở chôn vùi, bừa bãi ngổn ngang.
Còn nhiều chỗ đang cháy, những việc này sau đó người của Thành Thành sẽ để lại một bộ phận để dập lửa, tránh cháy rừng.
May là căn cứ số một được xây dựng ở trong một thung lũng như vậy, giữa nó và cánh rừng xung quanh đã đào sẵn những rãnh phòng hỏa đầy đủ, có lẽ họ cũng lo rằng nếu thực sự xảy ra cháy rừng thì sẽ gây nguy hiểm cho chính mình.
Thế nên dù căn cứ bị nổ cháy đến mức tan hoang, rừng núi xung quanh cũng không hề bị ảnh hưởng.
Trong sân không còn một người sống sót, có rất nhiều cái thứ... đến thi thể nguyên vẹn cũng không ghép lại được.
Giang Tiêu đi kiểm tra cẩn thận một lượt rồi lui ra ngoài.
“Ba, chúng ta về trước đi.” Giang Tiêu bước tới, khoác lấy cánh tay Giang Lục thiếu.
Chỉ còn lại một bộ phận binh sĩ của Thành Thành ở lại dọn dẹp, phía chân trời đã ló dạng ánh bình minh, đêm nay sắp qua đi, họ phải trở về thôi.
“Đi.”
Giang Lục thiếu cũng không nán lại nữa.
Việc kiểm tra Thượng Sơn thôn và Hạ Sơn thôn là chuyện của Mạnh Tích Niên và đồng đội, cho nên Mạnh Tích Niên vẫn ở lại, phải về trễ hơn.
Giang Tiêu và Lục thiếu trở về nhà họ Giang.
“Mọi người đều đi tắm rửa nghỉ ngơi đi, các người có năm tiếng đồng hồ.” Giang Tiêu nói với Nhạc Dương và những người khác.
Năm tiếng sau, họ phải chuẩn bị xuất phát đi Chi Dã đảo!
Sào huyệt của Long Vương, cô tuyệt nhiên sẽ không bỏ qua!
Hôm nay, tất cả mọi người đều vất vả, đều mệt mỏi rồi.
Trần Ý Bình cũng được Nhạc Dương mời đến, trận hỗn chiến tối nay, bị thương là điều không tránh khỏi, ngay cả trong đội của Chu Thuận và A Vạn cũng có người bị thương.
Giang Tiêu chỉ lặng lẽ thêm chút nước suối vào bình nước mang đến cho họ.
Cô vẫn cần họ, tạm thời không thể để họ dừng hẳn lại nghỉ ngơi dưỡng thương, cho nên trong lòng có chút áy náy. May là cô có nước suối, những loại nước này ít nhất có thể giúp vết thương của họ lành nhanh hơn, tinh thần cũng có thể khá hơn chút.
“Tiểu thư Tiêu cứ yên tâm, chúng tôi chỉ nghỉ một chút thôi, đảm bảo lúc dậy lại như rồng như hổ!” A Vạn nhìn ra chút áy náy trong đáy mắt cô, lập tức vỗ ngực nói.
Chu Thuận ở bên cạnh cười lên, trên mặt vẫn còn một mảng tro đen chưa rửa, làm nổi bật hàm răng trắng bóng, “Em dâu à, lần này bọn họ ai nấy đều hưng phấn lắm đấy!”
Dù có bị thương, đối với A Vạn và những người khác mà nói thì vẫn vui mừng.
Họ cũng coi như đã báo được thù!
Mối thù bị coi như con mồi, bị coi như dược nhân không chút tôn nghiêm mà nuôi dưỡng.
Có thể hủy diệt căn cứ số một, họ còn vui hơn bất cứ ai!
Hơn nữa tối qua đúng là thủ bút lớn, đại trận chiến thật đấy, giờ nghĩ lại họ vẫn thấy máu nóng sôi trào!
“Vất vả cho mọi người rồi, cảm ơn mọi người, mau đi tắm rửa nghỉ ngơi đi.”
Nhà họ Giang đã có người chuẩn bị cơm nước, mọi người lại một hồi bận rộn.
Thành Thành đích thân cõng Đinh Hải Cảnh về viện của anh ta.
Đinh Hải Cảnh vẫn còn đang hôn mê.
“Tiểu Tiểu, em đi tắm rửa trước đi, để anh giúp cậu ấy thay quần áo, xem trên người cậu ấy có vết thương nào không, lát nữa em hãy qua.” Thành Thành nhìn Giang Tiêu người đầy vết bẩn, đẩy cô ra ngoài.
Giang Tiêu lấy ra một nắp xanh, “Vậy anh cho cậu ấy uống cái này trước đi, em sẽ qua ngay.”
“Biết rồi, đi đi.”
Thành Thành nhìn Giang Tiêu, có chút xót xa.
Thành Thành vốn nghĩ rằng có một cô em gái như thế này thì muốn cưng chiều cô lên tận trời, kết quả phát hiện ra anh căn bản không có cách nào mà chiều chuộng nổi.
Giang Tiêu không phải là đóa hoa yếu ớt.
Đợi Giang Tiêu rời đi, Thành Thành liền bảo Tôn Hán đưa Lục thiếu về trước.
Giang Tiêu trở về viện của mình, viết trước một lá thư cho Mạnh Tích Niên.