Nếu không kéo Cao Minh xuống nước cùng, chuyện này làm sao có thể thú vị cho được?
Hơn nữa, kinh thành làm sao có thể đủ loạn đây?
Thành Thành nhìn hắn một cái, cảm thấy Cao Minh đắc tội với gã lưu manh họ Mạnh kia quả thực là một sai lầm. Sau khi phát hiện ra mối quan hệ anh em họ giữa Vương Vỹ Phong và phu nhân của Cao Minh, Mạnh Tích Niên đã lập kế hoạch mượn chuyện này để kéo cả nhà họ Cao vào chịu trận một phen rồi.
Mặc dù đến cuối cùng, không thể vì chuyện của Vương Vỹ Phong mà cách chức Cao Minh, nhưng giày vò hắn vài ngày, thẩm tra tất cả người nhà họ Cao một lượt, cũng đủ để khiến họ khốn đốn một phen.
Quan trọng nhất là, Cao Minh luôn ủng hộ Lư Chính Cương, hiện giờ Lư Chính Cương đang đấu rất gắt gao với Lê Hán Trung. Vào lúc này, kéo trợ thủ đắc lực Cao Minh của Lư Chính Cương vào phòng thẩm vấn để giày vò, hắn sẽ không giúp được gì cho Lư Chính Cương, thậm chí còn kéo chân đối phương.
Như vậy, phía Lê Hán Trung sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nếu Lê Hán Trung có thể nắm bắt cơ hội này, đè ép Cao Minh thêm chút nữa, phía Lư Chính Cương có thể nói là nguyên khí đại thương.
Lúc này Mạnh Tích Niên không liên lạc với Lê Hán Trung cũng là để tránh hiềm nghi, hy vọng trong tình huống mình không thể nhắc nhở, Lê Hán Trung có thể nắm bắt được điểm này.
Mà Lê Hán Trung quả nhiên không làm Mạnh Tích Niên thất vọng.
Rất nhanh, trong kinh thành đã nghe tin có vài người bị đình chỉ công tác để điều tra.
Mà những người đó trước kia đều vây quanh Cao Minh, vốn là mấy cái móng vuốt luôn chỉ đâu đánh đó của hắn.
Hiện giờ những móng vuốt này đã bị Lê Hán Trung cắt bỏ, phía Cao Minh cũng vô cùng hoảng loạn.
Phía Lư Chính Cương những ngày này cũng đủ mọi điều không thuận, bất đắc dĩ, ông ta phái người đến Bình Châu, muốn Lư lão thái gia và những người khác ra mặt bỏ tiền giúp đỡ một tay.
Có rất nhiều việc Lư Chính Cương hoặc người bên cạnh ông ta không tiện ra tay, bây giờ chỉ có thể trông cậy vào nhà họ Lư.
Bình Châu, nhà họ Lư.
Lư lão thái gia cúi đầu nhìn tẩu thuốc trong tay mình.
Ngồi chéo đối diện ông ta là một ông lão nhìn rất bình thường, tuổi tác tương đương, nhưng ngoại hình còn không bằng Lư lão thái gia, trên cổ còn có một vết sẹo nhỏ, nhưng nếu nhìn kỹ thì tuyệt đối có thể nhận ra.
Đó là một vết thương dọc theo cổ, đã đóng vảy, nhưng nhìn cứ như muốn cắt đứt cả đầu vậy, vết sẹo đó chính là bằng chứng.
Lư lão thái gia có chút khép nép trước mặt người đàn ông này, mặc dù ông ta đang cố gắng kiểm soát bản thân, nhưng vẫn có thể nhìn ra được.
Ông ta sợ người đàn ông này.
"Nhà họ Lư lúc này không thể cho Lư Chính Cương sự hỗ trợ nào cả," ông lão này chậm rãi nói: "Nếu các người không muốn hại nó."
"Nhưng, chúng ta với Chính Cương chẳng phải là quan hệ vinh nhục có nhau sao? Bây giờ nó cần giúp đỡ, sao chúng ta có thể không giúp? Lỡ như Chính Cương ghi thù..."
"Không giúp, là vì tốt cho nó. Những ngày này cục diện bên ngoài có chút quỷ dị, người của chúng ta bị bắt không ít, nhìn thì có vẻ như vô tình, nhưng chuyện này chúng ta đang điều tra, lỡ như thật sự có người đang nhắm vào chúng ta thì sao?"
"Không thể nào chứ? Bố cục của viện nghiên cứu từ trước đến nay đều rất thận trọng..."
"Đừng quên Giang Thích Hành, nó nhớ lại được bao nhiêu chuyện chúng ta không ai biết rõ cả, còn có Giang Tiêu, ta luôn cảm thấy cô nhóc này có chút tà môn." Ông lão này nói: "Ta sẽ phái người đi bắt Thạch Tiểu Thanh ra, dùng bà ta để dẫn Giang Tiêu đến đảo."
Lư lão thái gia kinh hãi.
"Nhưng cấp trên chẳng phải đã nói, phía kinh thành không được vọng động sao?"
"Thời thế thay đổi, ta cảm thấy không ổn, Thạch Tiểu Thanh không bắt không được, còn Giang Tiêu cũng vậy."
"Nhưng mà..."