Trong căn cứ, họ đánh mất đi tôn nghiêm làm người, bị chúng coi như chuột bạch mà nghiên cứu. Mỗi ngày, chúng tiêm vào người họ vô số loại dược phẩm, dán lên cơ thể và đầu họ biết bao thiết bị. Có những loại thuốc gây ra phản ứng vô cùng đáng sợ, như buồn nôn, nôn mửa, đau đớn, mất ngủ hoặc xuất hiện ảo giác. Họ phải trải qua cảnh đó mỗi ngày, chỉ cần hơi không nghe lời là sẽ bị đấm đá túi bụi, thậm chí trở thành đối tượng để những tên nghiên cứu viên hay lũ côn đồ tiêu khiển.
Những tên côn đồ đó mỗi khi buồn chán trong viện nghiên cứu thường lấy việc sỉ nhục họ làm thú vui, bắt họ chui qua háng, bắt chước chú hề, bắt họ đánh lẫn nhau, đây đều là những chuyện thường xuyên xảy ra.
Những người bị bắt đi, có kẻ cam tâm tình nguyện phục tùng viện nghiên cứu, tự nguyện trở thành một thành viên trong đó, có kẻ bị ép buộc phải khuất phục, lại có kẻ chống đối đến chết, còn một nhóm nữa chính là những người như họ, tìm cơ hội trốn thoát ra ngoài.
Đương nhiên, sở dĩ họ có thể chạy thoát là vì những người này vốn không ở căn cứ số 1 hay căn cứ số 2, mà chỉ đang ở một nơi giống như sân tập. Nếu là những người thể hiện xuất sắc bị đưa đến căn cứ, thì tuyệt đối không thể nào trốn thoát.
A Vạn khi đó cũng coi như một người cầm đầu nhóm này, dẫn theo hai mươi người chạy trốn. Trong quá trình bị viện nghiên cứu truy sát, gần mười người đã thiệt mạng, mười mấy người còn lại chạy được đến An Tây, ẩn danh mai tích ở đó, ngay cả ra ngoài cũng không dám, trốn chui trốn lủi suốt ba năm trời thì gặp được Chu Thuận.
Họ không còn cách nào để trốn tiếp được nữa, bởi vì cứ cách vài ngày cơ thể họ lại đau đớn đến mức khó mà chịu đựng nổi, hơn nữa đã có hai người bệnh nặng mà qua đời.
Đều là những thanh niên trai tráng hai ba mươi tuổi, ai mà muốn chết chứ?
Khi nghe Chu Thuận nói có người có thể cứu được họ, họ chẳng thèm suy nghĩ mà đi theo anh ta đến đây.
Cho dù có chữa được hay không, thì ít nhất họ cũng có kẻ thù chung, trước khi chết mà có thể san bằng được viện nghiên cứu thì cũng tốt.
"Chẳng phải nghe nói bên cạnh Giang Tiêu từng có một vệ sĩ rất lợi hại sao?" A Vạn hỏi.
"Chẳng phải các người trước đó đã giúp đi tìm người rồi sao?"
Người được nhắc tới không phải chính là Đinh Hải Cảnh sao?
Đinh Hải Cảnh đã bị người của viện nghiên cứu bắt đi rất nhiều ngày rồi, Chu Thuận cũng ít nhiều cảm thấy lo lắng.
Đinh Phú cũng chưa từng trở về, suy đoán của họ là đúng, Đinh Phú chính là người của Long Vương.
"Tôi chợt nhớ ra một nơi, không biết Đinh Hải Cảnh có bị đưa đến đó không, không phải là đảo Chi Dã." A Vạn nói.
"Không phải đảo Chi Dã ư?"
Giang Tiêu vừa vặn tới tìm Chu Thuận, nghe thấy câu này của A Vạn.
Cô vẫn luôn nghĩ căn cứ số 1 chính là đảo Chi Dã, Long Vương hẳn là đang ở căn cứ số 1, nhưng bây giờ nghe A Vạn nói vậy, lẽ nào hang ổ của Long Vương không phải là căn cứ số 1 sao?
Thấy cô đến, A Vạn đứng dậy, gật đầu với cô rồi mới nói: "Không phải, các cô nói hang ổ của Long Vương nằm ở đảo Chi Dã, nhưng tôi nhớ trước kia khi vài người bạn của chúng tôi chuẩn bị được đưa đi từ sân tập, tôi đã lén nghe được vài câu đối thoại của những kẻ áp giải. Chúng nói muốn đưa những 'dược nhân' thể hiện xuất sắc đến một nơi gọi là căn cứ số 1, bảo rằng đường đi không dễ, bên đó nhiều đường núi, lúc mưa thường xuyên xảy ra sạt lở."
Đường núi, sạt lở, vậy thì thật sự có khả năng không phải nằm trên đảo rồi!
Nếu ở trên đảo thì cứ ngồi thuyền đi là được mà.
Cô và Lục thiếu cũng đã nghiên cứu về đảo Chi Dã, địa thế trên đảo tuy cũng cao nhưng lại chẳng có ngọn núi nào cả.
Cho nên, nếu A Vạn không nhớ nhầm, thì căn cứ số 1 không nằm trên đảo Chi Dã.