Giang Tiêu ngẩn người.
Thôi Chân Ngôn đã làm chuyện gì có lỗi với Tằng Thuần Phân?
Chẳng lẽ là nói về chuyện của Ngưu Tiểu Cầm kia?
Ngưu Tiểu Cầm bị Tằng Thuần Phân phát hiện rồi sao?
Trần Bảo Tham không phải là người nhiều chuyện, nên ông ấy cũng không nắm quá rõ những chuyện này, nhắc với Giang Tiêu một câu như vậy cũng chỉ vì không muốn Giang Tiêu hoàn toàn mù tịt về tình hình.
Nói thêm vài câu nữa, bên phía ông cũng có việc bận, thế là hai người kết thúc cuộc gọi.
Ngay lúc này, Mạnh Tích Niên trở về.
Anh còn dẫn cả Đới Cương và những người khác theo cùng, hơn nữa lại không đi cửa chính mà là trèo tường vào.
Anh không muốn để đội ngũ của mình lộ diện trước người ngoài, lại càng không muốn tỏ ra quá thân thiết với Giang gia, cho nên chỉ có thể trèo tường vào. Hơn nữa, Mạnh Tích Niên đã trực tiếp dẫn họ vào sân của Giang Tiêu rồi mới viết thư cho cô.
Giang Tiêu vội vã chạy về sân, lệnh cho đám vệ sĩ đang canh giữ sân rút đi.
Lúc này Mạnh Tích Niên mới để Đới Cương và mọi người bước ra.
Giang Tiêu rất nhanh đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm, sắc mặt cô thay đổi.
"Đều bị thương rồi sao?"
Sao cô lại không nghĩ tới điều này chứ?
Chu Thuận, A Vạn đều bị thương, Đới Cương và những người khác làm sao có thể không bị thương được?
Trận hỗn chiến tối qua, hỏa lực dày đặc như thế, lại còn đám dược nhân hung hãn kia, tên nào tên nấy sức mạnh cực lớn mà cảm giác đau lại chậm chạp, ác chiến một trận như vậy, bảo là không bị thương thì quả thực là chuyện không thể nào.
"Ừm, không thể đến bệnh viện, ở đây cũng không có doanh trại của chúng ta, nên đến chỗ em chữa trị là thích hợp nhất."
Một ý nghĩ khác của Mạnh Tích Niên là, sắp tới còn phải đánh Chi Dã Đảo, nên anh cũng có chút tư tâm, hy vọng có thể giúp đám thuộc hạ của mình xin Giang Tiêu ít đồ tốt.
Anh còn chưa nói ra ý này, Giang Tiêu đã rất chủ động đi chuẩn bị rồi.
"Em lấy thuốc cho anh, để họ rửa sạch vết thương trước, em sẽ bôi thuốc cho từng người một."
Giang Tiêu rất nhanh đã lấy ra mấy chai nắp xanh. Mạnh Tích Niên biết tác dụng của thứ này, thấy cô hào phóng lấy nó ra dùng để khử trùng mà không hề tiếc rẻ chút nào, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Anh biết cô hào phóng như vậy cũng có một phần nguyên nhân là vì đây là người của anh.
Chỉ cần đoán ra ý anh, Giang Tiêu sẽ không bao giờ keo kiệt.
Anh phát thuốc xuống, để họ giúp nhau rửa sạch vết thương cho đồng đội.
Đới Cương và những người khác chỉ cảm thấy vết thương vốn đau nhức dữ dội sau khi được rửa bằng loại nước thuốc này, cảm giác đau đã giảm đi không ít, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Giang Tiêu lại đi xách một ấm nước lớn đến, "Đới Cương, anh gọi mọi người uống nước đi."
"Cảm ơn tẩu tử."
Đới Cương có một nỗi tự hào thầm kín.
Anh quen biết Giang Tiêu lâu hơn các đồng đội nhiều, nên việc này của Giang Tiêu có ý xem anh như nửa chủ nhà, điều đó làm anh cảm thấy rất tuyệt.
Họ cũng đã bận rộn suốt một ngày một đêm, sau một trận ác chiến, giờ cổ họng ai nấy đều như bốc khói.
Mỗi người uống hai ly nước, chỉ cảm thấy cổ họng dịu lại, lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng nghỉ ngơi.
"Đới Cương, xem ra nước nhà tẩu tử còn ngon hơn nước ở bên ngoài."
Lăng Vân nói một câu như vậy, đưa ly cho Đới Cương, muốn uống thêm một ly nữa.
Nước này quá đỗi thanh ngọt, trôi xuống cổ họng mang theo chút mát lạnh thoang thoảng, thật sự quá giải khát, lại còn nhuận họng.
"Đó là đương nhiên, đồ của tẩu tử đều là đồ tốt, bên ngoài không uống được đâu!"
Đới Cương không hề nhắc lại chuyện chống lũ ở thôn Kê Quan, huyện Hoa trước kia, Lăng Vân và những người khác không biết, chưa từng trải qua, nếu biết thì họ sẽ hiểu rằng dù là nước lọc Giang Tiêu đưa cũng là đồ tốt.