"Tôi có nói lúc nào là không kiên nhẫn đâu? Chẳng qua là tạm thời có chút việc mới ra ngoài một lát, tôi cũng thấy thằng bé đang ngủ, còn nhờ y tá trông giúp một chút. Nó cũng là người lớn rồi, đâu phải trẻ con, chẳng lẽ cứ phải kè kè không rời nửa bước sao?" Du Thiên Châu hơi phiền táo gãi gãi đầu.
"Vậy còn bây giờ thì sao? Viện trưởng đã nói rồi, tâm trạng của thằng bé vẫn còn chưa ổn, nó gặp phải chuyện như vậy, dù không phải trẻ con thì người lớn cũng sẽ có bóng ma tâm lý, có thể sẽ sinh ra sang chấn tâm lý, chẳng lẽ không thể kè kè không rời nửa bước? Bây giờ là thời điểm đặc biệt mà."
"Được rồi được rồi, nó bây giờ cũng đâu có xảy ra chuyện gì, chỉ là bị Mạnh minh quan đưa xuất viện thôi mà, bà cũng không cần quá lo lắng. Mạnh minh quan bọn họ đâu phải người xấu, bà còn lo ông ta làm gì thằng bé Mặc chắc?"
"Tôi không phải lo lắng, nhưng đó là con trai ông đấy! Tại sao nó không nói với chúng ta, tại sao không để chúng ta đưa nó xuất viện, mà lại để Mạnh minh quan đưa nó xuất viện, ông không thấy kỳ lạ sao? Ông không cần quan tâm xem rốt cuộc là vì sao à?"
"Được rồi được rồi, tôi nói lúc nào là không quan tâm? Tôi đây chẳng phải đang cùng bà tới tìm đây sao?"
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Bây giờ Mạnh minh quan và Giang Tiêu đều không có ở đây, chúng ta chỉ có thể đợi lát nữa lại tới thôi."
Phương Trúc đứng khựng lại, nhìn ông ta, "Tôi hỏi ông, Du Thiên Châu, trước đây ông có từng đắc tội với Giang Tiêu không? Có từng làm chuyện gì không tốt không?"
"Sao lại hỏi vậy? Tôi chỉ biết cô ấy, chứ có thân quen gì đâu, sao lại đắc tội cô ấy được?" Du Thiên Châu vô cùng ngạc nhiên hỏi ngược lại.
Phương Trúc sa sầm mặt, "Tại sao tôi cứ cảm thấy ánh mắt cô ấy nhìn ông khi ở bệnh viện không được bình thường?"
"Này Phương Trúc, bà đừng có mở miệng ra là nói bậy nhé. Giang Tiêu là người thế nào, Mạnh Tích Niên là người thế nào, bà nên hiểu rõ hơn tôi mới phải, nói ra những lời như vậy chẳng lẽ không sợ bọn họ hiểu lầm à? Đừng có gây chuyện cho tôi."
Du Thiên Châu nhìn đồng hồ đeo tay một cái, có chút sốt ruột, "Được rồi được rồi, tôi thực sự còn việc gấp, tôi đi trước đây, buổi chiều tôi lại qua xem, nhất định sẽ gặp được Mặc, bà không cần quá lo lắng đâu."
Nói xong câu này, Du Thiên Châu liền vội vàng bước đi.
Phương Trúc nhìn chằm chằm bóng lưng ông ta, ánh mắt có chút âm trầm.
Sau khi Giang Tiêu đưa bọn trẻ đến trường xong liền trực tiếp đi tới phía tòa lầu nhỏ, vừa tới nơi đã nghe thấy tiếng Du Mặc truyền ra từ bên trong, "Không được, Quan đại ca, bây giờ cháu có thể đi tìm chị Giang Tiêu không?"
Giang Tiêu lập tức gõ cửa.
Quan Thiết Trụ nhanh chóng ra mở cửa, nhìn thấy là cô, liền thở phào nhẹ nhõm, "Sau khi Du Mặc ngủ dậy có ăn một bát mì nhưng kết quả là nôn hết cả ra, tôi vừa rồi còn đang định nói phải hỏi xem hai người có thể đưa nó đến bệnh viện lần nữa không."
"Nôn hết rồi?"
Giang Tiêu có chút ngạc nhiên, theo lý mà nói thì không thể nào.
Hôm qua cậu ta đã uống một bình nắp xanh, có pha thêm linh tuyền thủy, cho dù không thể giải được cơn nghiện của cậu ta, thì cũng không đến mức vừa mới qua một đêm đã lại không khỏe rồi.
"Đúng vậy, hơn nữa tinh thần nhìn cũng không tốt lắm, tôi thấy thằng bé dường như bắt đầu có chút nóng nảy rồi."
"Tôi vào xem thử."
Giang Tiêu nhanh chóng bước vào, Du Mặc ở bên trong vừa nhìn thấy cô, mắt liền sáng rực lên, lập tức bật dậy.
"Chị Giang Tiêu!"
Quan Thiết Trụ bị sự nhiệt tình này của cậu ta làm cho hoảng sợ, nhìn thấy Giang Tiêu mà vui mừng đến vậy sao? Trong sự vui mừng của cậu ta còn mang theo một cảm giác có chút được giải thoát.
"Sao vậy? Chị nghe lão Quan nói, em ăn sáng xong nôn hết sạch à?" Giang Tiêu hỏi.