Sau khi Giang Tiêu đi ra và kể cho Mạnh Tích Niên nghe về phát hiện này, Mạnh Tích Niên nhìn Thành Thành vẫn chưa tỉnh lại, hỏi: "Vậy nếu viên độc châu này đã được lấy ra, có phải có nghĩa là bây giờ cậu ta không sao nữa rồi không?"
"Theo lý mà nói thì trong cơ thể cậu ấy chỉ còn sót lại một chút độc thôi," Giang Tiêu cũng cau mày, nhìn Thành Thành vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, "Nhưng bây giờ xem ra loại độc này thực sự rất lợi hại. Viên độc châu này vừa mới bắn vào đã bắt đầu phát huy tác dụng rồi, có thể khiến cậu ấy nhanh chóng ngất đi như vậy, chứng tỏ lúc mới bị bắn trúng chắc chắn đã có loại độc tố lợi hại nhất ảnh hưởng tới cậu ấy trước, còn viên độc châu sót lại này chỉ là đang tăng cường hiệu quả về sau mà thôi."
Vì vậy, thứ vũ khí kia bắn ra, thứ trúng vào người Thành Thành chắc chắn không chỉ có một viên độc châu nhỏ bé đó, mà hẳn là còn có thứ gì khác, hơn nữa một khi trúng đòn là đã hòa tan vào máu, nếu không bây giờ đã không thể nào không nhìn thấy được.
"Thành Thành vốn dĩ cũng ăn không ít thứ em cho, cơ thể cậu ta vốn dĩ phải tốt hơn người thường rất nhiều mới đúng."
"Đúng vậy." Giang Tiêu cũng gật đầu.
Cơ thể Thành Thành vốn dĩ tốt hơn người thường rất nhiều, nhưng mà đã lâu thế này rồi vẫn chưa tỉnh lại, chứng tỏ loại độc tố kia thật sự rất lợi hại.
Thế nhưng, phù bình an của cậu ấy cũng không có dấu hiệu vỡ vụn, đây mới là điều khiến cô cảm thấy có chút đáng sợ, bởi vì loại độc này nhìn thì không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng dược phương mà không gian đưa ra lại có vẻ rất mạnh.
Nếu như sau này——
Vạn nhất những người bên cạnh cô có ai bị thứ này bắn trúng, mà cô lại hoàn toàn không cảm nhận được phù bình an vỡ vụn, không bị kích hoạt, vậy có phải là cô sẽ không kịp cứu người không?
Như vậy cô cảm thấy rất thiếu cảm giác an toàn.
"Chúng ta phải đưa người đó về kinh thành, đến lúc đó có thể quan sát xem cậu ta sẽ có những thay đổi gì tiếp theo." Mạnh Tích Niên đã cảm thấy đây không phải là một chuyện đơn giản, cho nên người đàn ông kia bọn họ nhất định phải mang theo, sau này mới có thể quan sát cơ thể và tinh thần của hắn sẽ có thay đổi gì, giúp ích cho việc bọn họ tìm hiểu về loại vũ khí và loại độc tố đó sau này.
"Vậy bây giờ phải làm sao? Chúng ta có phải sẽ phải chia ra hành động không? Em sợ những người đó có thể sẽ tìm tới để diệt khẩu, nếu như muốn cứu người đó ra ngoài, cho nên người này nhất định không được ở lại khách sạn, vẫn là đưa về trước thì thích hợp hơn. Nhưng mà anh chẳng phải còn nhiệm vụ kia sao, vẫn phải đi tìm đội chuyên gia chứ?" Giang Tiêu lúc này có chút do dự.
Hiện tại ở đây có một đám người như vậy, trong tay bọn chúng lại có loại vũ khí đó, cô thật sự không yên tâm để Mạnh Tích Niên ở lại đây một mình.
Thế nhưng nếu để anh mang người bị thương đang hôn mê kia về kinh thành, thì có phải là cô sẽ thực hiện nhiệm vụ này, đi tìm đội chuyên gia bị mất tích ở vùng núi sâu Lạc Giang Trấn không?
Nếu sắp xếp như vậy, cô lại có chút lo lắng trên đường người đàn ông kia nếu xảy ra tình huống gì, Mạnh Tích Niên cũng sẽ không đối phó nổi.
Dù sao hiện tại bọn họ cũng không biết sau khi bị trúng loại độc tố kia thì sẽ thế nào.
"Anh thấy, hay là em mang theo Lăng Vân và Đới Cương, mang theo Thành Thành và người đàn ông đó rời đi, cũng mang theo đám vệ sĩ nhà họ Giang đó nữa, như vậy thì nhân lực chắc cũng đủ rồi."
Mạnh Tích Niên nghĩ ngợi, tuy nói như vậy nhưng sau khi vừa nói dứt câu này, anh lại có chút hối hận, bởi vì anh cũng lo lắng vạn nhất những người đó thật sự muốn đi diệt khẩu người đàn ông kia, thì bọn họ có lẽ cũng sẽ liều mạng, nói không chừng cũng sẽ lại dùng loại vũ khí đó, vậy chẳng phải Giang Tiêu và bọn họ cũng sẽ rất nguy hiểm sao?
Anh suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy không ổn.