Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23979 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7405
Chuyện Đau Lòng Trong Nhà

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu đỡ bác trai cùng lên lầu, đi đến nhà của họ.

"Tôi ở cùng gia đình con trai, ba người bọn họ buổi trưa đều ăn ở đơn vị, lát nữa cháu trai tôi mới về, tôi tâm sự với cô một chút."

Bác trai bảo Giang Tiêu ngồi xuống, rồi bắt đầu kể cho cô nghe chuyện nhà Điền Đại Bá.

Nhắc đến chuyện này thì cũng là vì cậu cháu trai kia của Điền Đại Bá, chính là người mà lần trước Giang Tiêu nhìn thấy tên là Tiểu Tùng.

Tiểu Tùng đang quen một đối tượng, nhưng nhà cô gái kia nói, nhất định phải có nhà có xe mới cho kết hôn. Con gái và con rể của Điền Đại Bá cũng không có nhiều tiền đến thế, bây giờ muốn mua cho bọn họ một căn nhà tân hôn là chuyện không thể nào. Thế nên bọn họ liền đánh chủ ý lên căn nhà cũ này của nhà họ Điền.

Ý của Tiểu Tùng là bán căn nhà cũ này đi, rồi bọn họ góp thêm chút tiền nữa để đi mua một căn nhà mới.

Vì thế suốt thời gian này, bọn họ cứ liên tục ép buộc hai ông bà Điền Đại Bá phải bán nhà.

Nhưng bán nhà xong thì hai ông bà Điền Đại Bá biết ở đâu? Vì ý của Tiểu Tùng và gia đình cậu ta là, bán căn nhà này vẫn chưa đủ, còn bắt hai ông bà phải xuất thêm một khoản tiền, mở miệng ra là đòi thêm năm vạn.

Hai ông bà già bây giờ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Đương nhiên là không đồng ý rồi, nhưng Tiểu Tùng và mẹ cậu ta ngày nào cũng tới gây rối, làm Điền thím tức giận đến mức nhập viện.

"Bác sĩ bảo rằng, nếu cứ để bà ấy chịu kích động nữa thì e là người không còn sống được mấy ngày nữa đâu. Điền lão ca thấy thật sự không còn cách nào, nên đưa vợ già đi, nói là ra ngoài tìm chỗ thuê tạm, không để con gái và cháu ngoại tìm thấy họ. Đợi cháu ngoại kết hôn xong, không đến ép họ nữa thì mới chuyển về."

Giang Tiêu nghe xong mà tức giận không thôi.

"Vậy bây giờ họ chuyển đến đâu rồi ạ?"

Giang Tiêu vừa hỏi thế, bác trai này liền tỏ vẻ bí hiểm nói: "Điền lão ca không dám để con gái nhà ông ấy biết, nhưng chẳng phải đây là đang nhờ tôi làm nội ứng sao? Nếu con gái nhà ông ấy có tới làm gì, tôi có thể tùy cơ ứng biến mà đi báo tin."

Nghe bác ấy nói vậy, Giang Tiêu dở khóc dở cười.

Còn là nội ứng nữa chứ, báo tin còn phải tùy cơ ứng biến cơ đấy.

"Vậy bác ơi, thông thường thì những chuyện thế nào bác mới qua báo cho Điền Đại Bá ạ?"

"Con gái nhà ông ấy thật sự không phải loại người tốt lành gì, chỉ riêng cô con gái ấy thôi, ba bữa lại tới bắt người, xem Điền Đại Bá đã về chưa, nếu không thấy người, có khi còn đá cửa, đứng trước cửa chửi đổng vài câu, những chuyện này thì không cần phải đi báo cho Điền lão ca, tránh cho ông ấy nghe xong lại càng khó chịu thêm."

"Vậy bác biết họ chuyển đến đâu rồi, có thể dẫn cháu qua đó không ạ?" Giang Tiêu hỏi.

Bác trai lắc đầu.

Dù bác ấy đã kể với Giang Tiêu nhiều chuyện như vậy, nhưng ở điểm này lại vô cùng thận trọng.

"Không có sự đồng ý của Điền lão ca, thì tôi không thể dẫn cô qua đó được, nhiều nhất là tôi giúp cô chạy một chuyến, hỏi xem Điền lão ca có nguyện ý gặp cô không, cô hẹn một địa điểm hẹn một thời gian, ông ấy muốn gặp cô thì sẽ đi. Nếu không thì cô đợi tầm một tiếng rồi tự đi đi nhé."

Thấy Giang Tiêu là một người phụ nữ xinh đẹp lại rạng rỡ, ánh mắt cũng rất ngay thẳng, trong sáng, nên bác trai này mới chịu giúp cô chạy một chuyến, nếu không thì chắc chắn là không chịu rồi.

"Cũng được ạ, vậy cháu cảm ơn bác."

"Không có gì, tôi với Điền lão ca làm hàng xóm mấy chục năm rồi."

"Vậy bác gợi ý một địa điểm đi ạ, ở đây cháu cũng không quen."

"Cô từ Kinh Thành tới đúng không? Tôi nghe giọng cô là thấy hơi giống, nhưng giọng cô cũng không hẳn là người khu đó, chỉ là có chút chút thôi."

"Vâng ạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7917
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.