Lần này Du Mặc ăn hết ba bát cháo thịt nạc mà không hề nôn mửa, bản thân cậu ấy cũng rất vui mừng, nói với Giang Tiêu rằng có lẽ là do chuyện trong lòng đã được trút bỏ nên không còn áp lực nữa, hơn nữa trà an thần của cô cũng quá đỗi hiệu nghiệm.
Ăn xong cháo, Du Mặc bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, cậu ấy vừa buồn ngủ là ngáp liên tục, nước mắt cứ chảy ra không ngừng, Giang Tiêu nhìn bộ dạng này của cậu ấy thì biết ngay là có điểm không ổn, nhưng giờ cô cũng đã biết cơ thể cậu ấy vốn dĩ có vấn đề, nên cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.
"Tiểu Mặc, em đi ngủ một giấc trước đi, trưa chị qua đưa cơm cho em, tiện thể đón Tiểu Kiệt cùng qua thăm em, bây giờ em cứ ngủ một giấc thật ngon đi."
"Vâng, vậy em đi ngủ trước đây, cảm ơn chị, chị Giang Tiêu."
Du Mặc vừa nằm xuống giường liền chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, thậm chí không cần đến vài chục giây để chợp mắt.
"Cậu ấy buồn ngủ đến mức này sao?" Quan Thiết Trụ cũng cảm thấy không đúng.
"Ừm, cậu ấy có bệnh, đây không phải là cơn buồn ngủ bình thường." Giang Tiêu giải thích một câu, rồi nói với Quan Thiết Trụ, "Anh Quan, anh cứ ở lại đây trông chừng cậu ấy thật kỹ, không được rời đi đâu đấy."
"Được, anh biết rồi, em yên tâm đi."
Quan Thiết Trụ ở lại, Giang Tiêu đi một chuyến tới nhà họ Lê trước. Sau vụ việc liên quan đến kẹo lần trước, hai anh em Lê Giai Kiệt và Lê Tuấn Văn thời gian này vẫn luôn ở nhà tĩnh dưỡng, vì họ còn cần phải quan sát thêm xem có tình hình gì xảy ra sau đó hay không, nên không tiện ra ngoài tiếp xúc với người khác.
Giang Ánh Quỳnh cũng không yên tâm để họ ra ngoài.
Hai anh em ở nhà thật sự rất chán, Giang Tiêu vừa đến, họ đều vui mừng khôn xiết.
Giang Ánh Quỳnh nhìn thấy Giang Tiêu đến liền cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Tiểu, con đến là tốt rồi, con bảo xem, chúng nó đều đã lớn thế này rồi, tại sao bây giờ ngày nào cũng ở nhà mà ta vẫn thấy chúng nghịch ngợm đến mức không chịu nổi chứ?"
"Chị! Chúng em có thể qua nhà chị chơi không? Cứ ở lì trong nhà thế này bọn em thật sự sắp phát điên rồi, vốn dĩ chúng em là anh thuận em hòa, mà giờ sắp đánh nhau đến nơi rồi. Đúng là bất kể mối quan hệ nào cũng cần phải có một khoảng cách nhất định, phải có không gian riêng của mình, ngày nào cũng nhìn mặt nhau chằm chằm, đúng là càng nhìn càng chán ghét nhau." Lê Giai Kiệt vừa thấy Giang Tiêu liền lập tức than khổ với cô.
Lê Tuấn Văn liếc cậu một cái, "Anh cũng mới phát hiện ra mấy ngày gần đây, chú căn bản không hề hiểu chuyện như anh tưởng."
"Em cũng thấy anh chẳng hề chín chắn chững chạc chút nào." Lê Giai Kiệt không chút khách khí phản kích lại.
Giang Tiêu nhìn họ cãi nhau như vậy cũng dở khóc dở cười.
"Có khoa trương đến mức đó không? Vậy hôm nay qua nhà chị chơi với A Kình và mấy đứa nhỏ đi. Chỉ cần hai người không thấy chơi với mấy đứa nhóc tì đó quá nhàm chán là được."
"Không chán không chán, bọn chúng vui tính lắm!" Lê Giai Kiệt lập tức reo lên, rồi nhìn về phía Giang Ánh Quỳnh, "Mẹ, mẹ sẽ không phản đối chứ ạ?"
Giang Ánh Quỳnh trừng mắt nhìn nó một cái, "Con đi cùng Tiểu Tiểu thì ta có gì mà không yên tâm chứ? Nhưng các con không được tự ý chạy lung tung đấy, cứ ở yên trong nhà Tiểu Tiểu thôi."
"Biết rồi biết rồi ạ."
Giang Tiêu dẫn hai người ra ngoài, Lê Giai Kiệt lập tức hỏi: "Chị, Tiểu Mặc bây giờ thế nào rồi?"
Lê Hán Trung đã nói với họ là đã tìm được Du Mặc rồi, nhưng vì cơ thể vẫn còn hơi không ổn nên phải nằm viện quan sát.
Lê Giai Kiệt vốn tưởng rằng người đi đón Du Mặc xuất viện sẽ là Phương Trúc, nhưng cậu vẫn chưa biết mình có thể đến nhà bọn họ thăm Du Mặc hay không.
"Cậu ấy hiện đang ở chỗ chị, nói là muốn gặp em." Giang Tiêu vừa lái xe vừa nói với cậu.
"Tiểu Mặc đang ở chỗ chị ạ?" Lê Giai Kiệt cảm thấy rất bất ngờ.