Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23979 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7413
Tra Rõ Ràng Đi

❊ ❊ ❊

"Tích Niên ca, qua đây không? Mở một cái phòng rất lớn nè." Giang Tiêu có chút nghịch ngợm nhắn thêm một câu, "Em vừa tắm xong, chỉ mặc mỗi chiếc áo choàng tắm, đợi anh nhé?"

Mạnh Tích Niên nhận được tin nhắn này, lập tức không thể ngồi yên được nữa.

Anh lập tức dùng Thiên Lý Phù Đồ, đến bên cạnh Giang Tiêu.

Vừa thấy anh tới, Giang Tiêu phì cười một tiếng.

“Chà, Mạnh Minh quan, anh đúng là, chỉ câu một chút là cắn câu rồi, chẳng chút nào ổn trọng cả!”

Mạnh Tích Niên nhìn thấy cô quả nhiên đang trong bộ dạng vừa tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, lập tức nhào tới, đưa tay thăm dò, "Quả nhiên không mặc gì. Nếu anh không tới, chẳng phải em sẽ thất vọng lắm sao?"

Giang Tiêu cười với anh, kéo chăn trùm lên đầu hai người.

"Phải đó, đừng để em thất vọng chứ."

"Em chờ đó..."

Hai người dây dưa một hồi lâu, cuối cùng lại phải đi tắm rửa lại lần nữa.

Lúc này Giang Tiêu mới kể với Mạnh Tích Niên về chuyện của Điền đại bá.

"Trước đó sau khi nhận được tin của anh, em đã đi hỏi ý kiến của Sở Thanh Phong. Vừa thấy em, Sở Thanh Phong đã nói ngay, cậu ấy bảo hai ngày nay đã suy nghĩ rất nhiều, vẫn hy vọng chúng ta có thể giúp cậu ấy một tay, nhất định phải tra cho ra mười lăm vạn tệ năm đó rốt cuộc đã đi đâu, tại sao không đến được tay mẹ cậu ấy. Ngoài ra, cũng muốn nhờ chúng ta giúp nghĩ ra phương pháp thích hợp để giúp cậu ấy đưa tiền cho mẹ."

"Vậy là, Sở Thanh Phong vẫn hy vọng chúng ta giúp quản chuyện này sao?"

"Đúng vậy, cứ nài nỉ em mãi. Hơn nữa còn liên tục hỏi anh đã đến chưa, đã gặp mẹ cậu ấy chưa, hiện tại ra sao rồi. Em đoán tối nay cậu ấy lại phải qua đây thôi."

Tại phòng thí nghiệm, việc gọi điện thoại riêng tư gần như không thể, có gọi điện cũng sẽ có người đứng bên cạnh nghe, nên khi nhắc tới chuyện ở quê nhà, Sở Thanh Phong cảm thấy không tiện.

Cho nên cô đoán tối nay cậu ấy sẽ đích thân qua đây.

"Vậy em có thể lựa vài chuyện anh vừa nói kể cho cậu ta. Điền thẩm tử hiện tại sức khỏe thật sự rất tệ, không thể trì hoãn được nữa, anh chuẩn bị hậu thiên sẽ đưa thuốc cho bà ấy. Chuyện tiền nong, để sau hãy nói. Điền đại bá không biết sẽ nghĩ ra cách gì để đưa cho anh một vạn sáu đó."

"Đến lúc đó số tiền này, cứ để Sở Thanh Phong xuất là được." Mạnh Tích Niên nói.

"Ừm, vậy anh về trước đi, em muốn ngủ một giấc."

Mạnh Tích Niên nhéo cô một cái, "Dùng xong liền vứt?"

Giang Tiêu cười không dứt.

Nhìn thế này hình như đúng là có chút giống thật. Dùng xong liền vứt.

Nhưng Mạnh Tích Niên quả thực không tiện lưu lại đây tiêu tốn thời gian thêm nữa, nên vội vàng về ngay. Tuy nhiên, xa rời con cái, hai người được tận hưởng một phen ở bên ngoài gia đình, lúc về tâm trạng anh cực kỳ sảng khoái.

Giang Tiêu ngủ một giấc, tỉnh lại thì trời bên ngoài đã tối đen. Cô ra ngoài tìm một quán cơm ăn tối, sau đó coi như đi dạo, đi mãi đi mãi lại đi đến nơi Điền đại bá thuê trọ.

Chính cô cũng sững sờ một chút, có lẽ vì vẫn còn rất lo lắng cho Điền thẩm tử, cho nên mới vô thức đi tới đây.

Cầu thang hiện giờ tối om, trong hành lang không biết nhà ai đang mắng chửi con cái, tiếng mắng chửi cùng tiếng khóc của trẻ nhỏ ồn ào đến mức khó chịu.

Lại có người không biết đang hò hét cái gì.

Môi trường ở đây thật sự quá tệ, cách âm cũng rất kém.

Giang Tiêu lên sân thượng, nhìn thấy trong căn nhà mái tôn kia hắt ra một chút ánh nến.

Họ không bật đèn, mà chỉ thắp một cây nến.

"Khụ khụ khụ."

Giang Tiêu nghe thấy tiếng ho của Điền thẩm tử, nghe có vẻ sức khỏe thật sự rất khó chịu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7944
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.