"Em cứ bảo tôi là loại dược liệu gì, tôi cũng sẽ cho người đi tìm, có thể hỏi thử Trần đại phu, còn có phía nhà máy dược phẩm Lục Quý nữa."
"Được."
Giang Tiêu nói ra tên và dược hiệu của loại dược liệu đó, rồi thu dọn một chút.
Cô lại đi gặp Du Mặc một chuyến, bảo với anh rằng mình phải đi xa một chuyến, có chuyện gì thì cứ tìm Mạnh Tích Niên. Du Mặc hơi không nỡ để cô rời đi, cũng lo rằng cô đi rồi, cơ thể mình nếu lại có chuyện gì phát tác thì không ai cứu được. Biết Giang Tiêu đã để lại thuốc cho mình, anh mới yên tâm hơn chút ít.
Mạnh Tích Niên lại phái hai người đến đây để bảo vệ anh, còn có Quan Thiết Trụ ở đó nữa, nếu Du Mặc thực sự thấy quá chán thì cũng có thể bảo người đón Lê Giai Kiệt đến bầu bạn, coi như cũng tạm ổn. Đặc biệt là sau khi biết cha mẹ mình đã đồng ý cho anh ở lại đây, anh thực sự đã an tâm rồi.
Anh nghĩ nếu cha mẹ đồng ý cho anh ở lại đây, nghĩa là có lẽ họ không gặp vấn đề gì quá lớn, giấc mơ anh từng thấy trước đó, có lẽ thật sự chỉ là mơ thôi. Lúc mới tỉnh dậy anh cảm thấy nó vô cùng vô cùng rõ ràng, nhưng sau một ngày như vậy, giấc mơ dường như bỗng chốc trở nên mơ hồ.
Du Mặc nghĩ, nếu cha mẹ thực sự muốn làm hại Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu thì chắc chắn sẽ chột dạ, chắc chắn sẽ không yên tâm để anh lại bên cạnh họ, giờ đã đồng ý rồi thì chứng tỏ họ vẫn tin tưởng Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên. Điều này khiến anh thở phào nhẹ nhõm.
Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên tuy nhìn ra suy nghĩ này của anh nhưng họ cũng không vạch trần. Tâm trạng hai người cũng không mấy nhẹ nhõm, vì Du Mặc là một thanh niên tốt, nếu để anh biết cha mình có thể thực sự đã làm chuyện xấu xa gì đó, cũng không biết sau này anh sẽ đau khổ đến mức nào. Nhưng giờ Giang Tiêu cũng không lo được nhiều đến thế.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô ngồi tàu hỏa đi tìm Điền Đại Bá. Đến thành phố này, cô bắt taxi đến nhà họ Điền. Chỉ là cô gõ cửa nhà họ Điền nửa ngày trời, nhưng mãi vẫn không có ai ra mở cửa. Giang Tiêu cảm thấy hơi kỳ lạ.
Giờ này hai ông bà già nên ở nhà mới đúng, vì cô đến đây vừa khéo là gần giờ cơm trưa, hai vợ chồng Điền Đại Bá chắc chắn sẽ ở nhà nấu cơm. Sức khỏe Điền thím lại không tốt, họ lại sống cực kỳ tiết kiệm, nên chắc sẽ không ra ngoài ăn cơm đâu. Chẳng lẽ là sang nhà con gái con rể họ rồi?
Giang Tiêu gõ thêm một lúc nữa thì có người lên lầu. Thấy Giang Tiêu đang đứng trước cửa nhà họ Điền gõ cửa, người bác đi lên đó tò mò quan sát cô vài cái, rồi hỏi: "Cô bé, cháu tìm ai thế?"
"Thưa bác, cháu tìm Điền Đại Bá ạ."
"Ông Điền họ đã chuyển đi rồi." Người bác kia rất ngạc nhiên nói.
"Chuyển đi rồi ạ? Vậy bác có biết họ chuyển đi đâu không? Họ có một người con gái, liệu có phải là đến ở nhà con gái không ạ?"
Nghe Giang Tiêu biết những chuyện này, người bác kia cũng tin cô quen biết Điền Đại Bá họ, ông thở dài một tiếng, nói: "Đi đâu cơ chứ? Ông Điền cả nửa đời người là một người rất tốt, cũng là người sống rất sáng suốt, nhưng cứ đến chuyện của cô con gái và đứa cháu ngoại này thì thật sự là hồ đồ rồi."
"Thưa bác, câu này nghĩa là sao ạ?" Lòng Giang Tiêu chùng xuống. Chẳng lẽ Điền Đại Bá họ xảy ra chuyện gì rồi?
"Cô bé, bác ở ngay tầng trên họ, nếu cháu không bận thì lên tầng trên bác kể cho nghe?"
"Dạ được ạ, vậy làm phiền bác."