Giang Tiêu nghe Lão Tiền khuyên can Điền Đại Bá như vậy, cũng không hề tức giận.
Bởi vì những lời ông ấy nói cũng đúng, giữ lại một chút tâm nhãn cũng chẳng có gì sai. Dẫu sao đối với bọn họ mà nói, cô cũng chỉ là một người xa lạ, cho dù cô khiến họ vừa nhìn đã thấy thiện cảm và có duyên, nhưng thực sự lý trí một chút thì vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Đối với Điền Đại Bá, một vạn sáu bây giờ đã là một khoản tài sản lớn rồi.
Hiện nay, những kẻ thất đức chuyên lừa đảo tiền thuốc thang và tiền dưỡng lão của những người già như vậy cũng không ít.
Điền Đại Bá nghe lời Lão Tiền xong lại không chút do dự lắc đầu nói: "Không cần đâu, tôi vẫn tin tưởng cô ấy, cô ấy không cần phải lặn lội đường xa tới đây để lừa tôi. Hơn nữa, ông không biết đấy thôi, cái khách sạn năm sao mà cô ấy ở, chỉ cần ở ba ngày đã mất mấy ngàn tệ rồi. Vì có Phương Hồng và Tiểu Tùng thường xuyên nói trước mặt tôi, nên tôi cũng có chút hiểu biết. Cô bé đó mặc quần áo, đi giày đều là hàng hiệu đắt tiền, rất có giá trị, nghe nói một đôi giày da nhỏ thôi đã mất hai, ba ngàn tệ rồi."
"Đắt vậy sao?" Lão Tiền trố mắt kinh ngạc.
Giang Tiêu cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày của mình, không khỏi bật cười, cô thật sự không ngờ Điền Đại Bá lại có thể nhận ra thương hiệu quần áo và giày dép của mình.
Gần đây Thôi Chân Quý chuẩn bị làm dịch vụ đặt may trang phục cao cấp, còn nói đến lúc đó sẽ bao hết quần áo cho cô và mấy đứa nhỏ. Chỉ sợ sau này cô mặc quần áo, người bình thường sẽ không nhận ra thương hiệu, có khi còn tưởng là hàng tạp nham nào đó.
Dù sao thì Điền Đại Bá bây giờ đã quyết tâm bán những thứ trong túi để đổi lấy tiền mua thuốc của Giang Tiêu.
Ông không dám rời nhà quá lâu, nên mới nhờ Lão Tiền đi bán hộ.
Lão Tiền không khuyên nổi ông, đành phải xách đống đồ đó rời đi.
Giang Tiêu suy nghĩ một chút rồi đi theo sau.
Sau đó cô nhìn thấy Lão Tiền xách túi đồ đi quanh co một hồi, thế mà lại đi đến khu phố cổ ngoạn hoa điểu cách nhà họ không xa.
Chẳng lẽ thứ mà Điền Đại Bá đưa, lại là đồ cổ sao?
Giang Tiêu suy nghĩ một chút, tăng tốc độ, đi vòng ra phía trước rồi quay ngược lại, đi được một đoạn đường thì vừa vặn đối mặt nhìn thấy Lão Tiền.
Lão Tiền vừa nhìn đã thấy cô.
Thật sự là khí chất của Giang Tiêu quá nổi bật, đừng nói là Lão Tiền, cô đi ở nơi này, ánh mắt của mọi người xung quanh cũng đều vô thức đổ dồn vào cô.
Lão Tiền nhìn thấy Giang Tiêu thì giật bắn mình, trước hết cảm thấy, chuyện này cũng quá trùng hợp rồi nhỉ? Nhưng ngẫm lại lại thấy, chắc là không có vấn đề gì, dù sao thì Giang Tiêu cũng chưa nhìn thấy ông, hơn nữa còn là đi từ phía trước ông đối mặt đi tới, không giống như là đang đi theo ông.
Hơn nữa, đi theo ông thì có ích gì?
Vì vậy ông nhanh chóng cảm thấy là mình đã nghĩ nhiều rồi.
Giang Tiêu còn phải đợi Điền Đại Bá gom tiền, ở đây cũng chẳng có chỗ nào để đi, hỏi thăm người ở khách sạn xem xung quanh có chỗ nào vui chơi, biết đâu người khách sạn lại giới thiệu nơi này, dù sao cái chợ hoa điểu này ở thành phố của họ cũng coi như khá nổi tiếng.
Nơi này gần đây mới bán ra mấy chậu lan cực phẩm, hơn nữa cũng đã giao dịch thành công mấy món đồ cổ giá trị rất cao, tin tức đều đã đưa tin.
Cho nên Giang Tiêu tới đây dạo chơi cũng là chuyện bình thường, nếu cô có tiền, nhỡ đâu nhặt được bảo vật ở đây cũng chưa biết chừng.
Nghĩ như vậy, Lão Tiền liền chủ động bước tới chào hỏi Giang Tiêu.
"Cô Giang à, cô tới đây dạo phố sao?"
Giang Tiêu dường như lúc này mới phát hiện ra Lão Tiền, cô cũng làm ra vẻ rất ngạc nhiên: "Lão Tiền? Trùng hợp vậy sao?"
"Đúng là khá trùng hợp thật. Cô muốn mua gì à?"
"Không có, chỉ là tiện đi dạo xem thế nào thôi, thấy món nào vừa mắt thì tính sau." Giang Tiêu cười cười. "Lão Tiền cũng tới dạo phố đồ cổ sao?"