Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23979 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7379
Cháy Rồi

❊ ❊ ❊

"Tôi thấy trong liên minh của các người cũng chẳng thiếu những kẻ sau lưng từng làm không biết bao nhiêu chuyện hỗn loạn. Trước kia nói với ông ông còn không tin, cứ nghĩ người bên chỗ các người ai nấy đều thanh bạch như đậu hũ vậy, sao có thể chứ? Có phải không? Chỉ cần là người, đều sẽ có một chút âm ám, đều sẽ ích kỷ, đều sẽ có những chuyện bản thân muốn làm."

Mạnh Tích Niên chống cằm để mặc cho ông ta lảm nhảm hết. Bản thân cô cũng đã chuẩn bị tâm lý, người như Phòng Ninh Quyết này chắc chắn sẽ có rất nhiều lời muốn đối chất với cô. Nhưng sự kiên nhẫn của cô cũng chỉ đến mức nghe hết những điều này, đợi ông ta nói xong, Mạnh Tích Niên trực tiếp lạnh lùng hỏi một câu: "Ông cứ nói làm hay không làm đi, sao lại lắm lời như thế?"

"Nhờ người khác giúp đỡ mà thái độ và ngữ khí như vậy đấy à?" Phòng Ninh Quyết bĩu môi.

Sau đó Mạnh Tích Niên nhíu mày hỏi ngược lại một câu: "Cho nên ông nói ông là 'người khác'?" Nói xong câu này cô đứng dậy, "Được, đã ông là người khác thì là tôi sai rồi."

Phòng Ninh Quyết lập tức xuôi theo.

"Tính khí của cô còn gấp hơn cả tôi! Tôi nói không làm bao giờ chưa?" Phòng Ninh Quyết lạnh mặt, "Cho tôi mấy ngày thời gian! Đến lúc đó tôi đi xem đám Tiểu Tâm Tâm bọn họ, rồi tiện thể đưa kết quả cho cô."

Hình như đến đoạn sau ông ta còn kiêu ngạo hừ một tiếng, rồi tỏ vẻ cao ngạo đuổi Mạnh Tích Niên: "Được rồi, được rồi, cô có thể đi rồi. Nếu Tẩu Tử tới đây tôi còn có thể giữ lại ăn cơm, giữ cô lại thì chẳng có ý nghĩa gì."

Mạnh Tích Niên lái xe ra khỏi Tư Ninh sơn trang, nhìn vào gương chiếu hậu thấy Phòng Ninh Quyết đang đứng ở cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Gã này đúng thật là, tuổi cũng đã lớn cả rồi mà bây giờ vẫn còn khẩu thị tâm phi như thế.

Lúc đi ngang qua ngã rẽ, cô đột nhiên suy nghĩ một chút, quay đầu xe hướng về phía phòng thí nghiệm.

Giờ này Sở Thanh Phong chắc chắn đang ở trong phòng thí nghiệm, nhưng lúc cô đi ra hôm nay cũng không để ý xem Du Thiên Châu đã quay lại chưa, trước đó Du Thiên Châu có xin nghỉ để đến bệnh viện thăm Du Mặc.

Đợi cô vào phòng thí nghiệm thì thấy bên trong có mấy người đang cầm bình cứu hỏa chạy về phía một căn phòng nhỏ, nơi đó dường như có chút khói bay ra.

Nhưng cảnh tượng cũng không tính là hỗn loạn.

"Chuyện này là sao? Cháy ạ?" Mạnh Tích Niên túm lấy một bảo an.

"Vâng, Mạnh minh quan, bên trong này cháy, nhưng đều đã dùng thiết bị cách hỏa nên lửa sẽ không lan ra ngoài, chỉ cháy đồ đạc bên trong thôi." Vừa thấy Mạnh Tích Niên, bảo an nọ vội vàng giải thích một câu.

"Có ai bị thương không?"

"Không có, đều nằm trong phạm vi kiểm soát."

"Ừ, vậy các người mau đi cứu hỏa đi."

Mạnh Tích Niên buông tay ra, nhìn quanh bốn phía rồi thấy Sở Thanh Phong đang vội vã đi về phía này từ đằng xa.

Sở Thanh Phong có vẻ rất tiêu cực.

"Sao lại cháy được?"

Ông ta lao tới, còn chưa kịp nhìn thấy Mạnh Tích Niên, đã giành lấy bình cứu hỏa trong tay một bảo an rồi định đích thân xông vào trong.

Mạnh Tích Niên lập tức kéo ông ta lại, giật lấy bình cứu hỏa trong tay ông rồi nhét trả lại cho bảo an vừa nãy, "Anh mau đi đi."

"Vâng."

Người bảo an nọ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy đi.

"Sở giáo sư, loại trường hợp này ông không thể tự mình xông vào đâu, ông quên rồi à?"

"Tích Niên?"

Sở Thanh Phong lúc này mới nhìn thấy Mạnh Tích Niên, ông rất ngạc nhiên hỏi: "Sao cháu lại ở đây?"

"Có việc qua đây tìm ông nói chuyện." Mạnh Tích Niên kéo ông ra xa, "Quy định đã nói rồi, trong tình huống nguy hiểm như thế này ông cũng là đối tượng được bảo hộ, ông bị cấm xông vào biển lửa đấy."

Nếu ông ấy xông vào, đó cũng là vi phạm quy tắc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7910
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.