"Chứ còn gì nữa."
"Vậy thì Điền lão ca, người ta đã tới đây rồi, ông nói xem cứ để cô bé ấy xem cho lão tẩu tử cũng tốt mà, chẳng phải lão tẩu tử nhà ông khám ở bệnh viện chỗ mình cũng không thấy khởi sắc gì sao? Trước kia trông còn tốt hơn chút ít, đoán chừng cũng là vì cô bé đó? Cứ để cô bé ấy xem lại lần nữa đi, nói không chừng cô bé ấy thực sự chữa được cho lão tẩu tử, nếu không trị được thì cũng đâu có thiệt thòi gì?"
Điền Đại Bá thở dài một tiếng nặng nề.
"Sau lần cô bé ấy đến đây trước kia, cơ thể lão bà nhà tôi quả thật có tốt hơn chút, dạo gần đây đúng là quá đau lòng, nên mới đổ bệnh. Nhưng giờ bà ấy cũng không đi ra ngoài được, ông nói xem, tôi làm sao có thể để cô bé ấy tới cái nơi này? Nếu để cô bé ấy thấy, tôi giải thích thế nào về việc chuyển tới nơi này? Nhỡ đâu người ta lại tưởng tôi muốn ngửa tay nhờ cô bé ấy giúp đỡ, vậy thì tôi thành loại người gì chứ?"
"Ông... ông nghĩ nhiều quá rồi đấy?"
Điền Đại Bá vẫn xua xua tay, xem chừng là đã quyết tâm không để Giang Tiêu tới nơi này.
Tiền đại thúc khuyên một hồi không được, đành phải nói với ông rằng đã giúp ông hẹn Giang Tiêu ở đâu chờ. "Dù sao cũng ở quán trà đó, tôi thấy cô bé ấy là người giữ chữ tín, cô bé ấy đã nói là ở đó đợi từ ba giờ đến bốn giờ rưỡi, thì nhất định sẽ đợi ở đó, ông tự cân nhắc xem có muốn qua đó không, có muốn để người ta chờ đợi uổng công một chuyến không."
Giang Tiêu nghe đến đây thì rời đi.
Tình hình của Điền Đại Bá cô đã đại khái hiểu rõ.
Nhưng vẫn cần phải tôn trọng đối phương, xem ông ấy có tới dự hẹn hay không.
Cô tìm một chỗ ăn trưa qua loa, rồi tìm đến quán trà mà Tiền đại thúc đã nói, chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ, gọi một ấm trà cùng hai đĩa bánh ngọt nhỏ, cứ thế an tâm ngồi đợi ở đó.
Nơi Tiền đại thúc giới thiệu cũng khá ổn, môi trường ở đây rất tốt, ngoài cửa sổ là một con sông nhỏ, nước sông cũng xem như trong vắt.
Trong quán trà này còn có một loại tôm nhỏ sấy khô giòn rụm, nghe nói tôm nhỏ chính là đánh bắt ở con sông này, vừa giòn vừa thơm, còn có thể nếm được vị ngọt tươi đặc trưng của thủy sản sông ngòi.
Sau khi Giang Tiêu ngồi xuống thì viết thư cho Mạnh Tích Niên, kể với anh tình hình bên này.
"Tôi cảm thấy Điền Đại Bá chắc sẽ tới, không vì lý do gì cả, chắc sẽ không để tôi chờ uổng công ở đây một chuyến đâu. Nhưng sau khi ông ấy đến liệu có nói thật với tôi hay không thì chưa chắc."
"Tích Niên ca, anh thấy, chúng ta có nên nhúng tay vào chuyện này không?"
Mạnh Tích Niên nhận được thư cũng nhíu mày.
Anh thật sự không ngờ hai lão nhà họ Điền bây giờ lại sống thảm như vậy.
Chuyện này nếu để Sở Thanh Phong biết được——
Nhưng Sở Thanh Phong lúc này vẫn chưa thể xuất hiện trước mặt họ.
"Để tôi nói sơ qua với Sở Thanh Phong, nói về chuyện nhà chị gái và anh rể cậu ấy đã làm, cùng với tình hình đại khái hiện tại của cha mẹ cậu ấy, thảm thế nào thì không nhắc tới nữa, cứ xem thái độ của cậu ấy đã, nếu cậu ấy hy vọng chúng ta giúp đỡ thì chúng ta sẽ giúp."
"Được. Vậy lát nữa tôi cũng sẽ hỏi lại cho rõ ràng, rốt cuộc đứa con gái nhà Điền Đại Bá là làm sao."
Nếu không phải vì chuyện của Sở Thanh Phong, có lẽ họ thật sự chưa chắc đã trực tiếp can thiệp vào chuyện nhà người khác.
Chuyện này biết nói sao nhỉ, dù sao cũng là chuyện giữa cha mẹ và con gái nhà người ta, người ngoài tới chỉ trỏ, đến cuối cùng chưa chắc đã có ai ghi nhận.
Hơn nữa nếu cô ra tay chắc chắn sẽ không nương tình, nếu cô làm gì đó với Điền Phương Hồng kia, nhỡ đâu hai lão Điền Đại Bá cuối cùng lại thấy xót con gái, ngược lại còn oán trách cô, vậy thì thật đúng là gặp quỷ.
Cho nên chuyện như thế này, nếu không làm rõ lập trường và suy nghĩ của chính họ, thì dù Sở Thanh Phong có thỉnh cầu, Giang Tiêu cũng chưa chắc đã ra tay.