Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, cơn mưa phùn tí tách suốt đêm cuối cùng cũng tạnh hẳn, mặt đất bị nước mưa gột rửa, không khí trở nên trong lành, khắp nơi đều sạch sẽ.

Nhưng Văn Lệ lại thấy mình hơi choáng váng. Giống như vừa chợp mắt đã bị tiếng chuông báo thức gọi dậy, khi bò dậy khỏi giường, vẫn còn đang ngáp.

Cô ăn sáng xong, chạy xe gắn máy đến cơ quan.

Xe gắn máy chạy không nhanh, cô như có tâm sự, đi nửa đường, cô do dự rất lâu, cuối cùng dừng xe lại, lấy di động ra gọi cho Kim Nhất Điền.

“A lô, tôi có một chuyện vô cùng quan trọng muốn bàn với cậu.” Cô hỏi, “Giờ cậu đang ở đâu?”

Kim Nhất Điền nói qua điện thoại, “Em đang ở bệnh viện.”

“Bệnh viện?” Văn Lệ giật mình, “Cậu bị bệnh hả?”

“Không, em ở bệnh viện làm một việc quan trọng.” Kim Nhất Điền có chút gấp gáp nói, “Có thời gian em gọi lại cho chị.”

Văn Lệ còn định nói gì đó, điện thoại đã truyền đến tiếng tút tút tút, đối phương đã cúp máy.

“Cái tên này, đang làm trò quỷ gì vậy, không bị bệnh, mà mới sáng ra đã chạy đến bệnh viện, không phải lừa mình đó chứ?” Văn Lệ bĩu môi, lại nổ máy xe.

Kim Nhất Điền không lừa cô, khi nhận điện thoại của cô, anh đúng thật đang ở trước cổng Bệnh viện Nhân dân thành phố.

Anh đang đợi một người, Nghiêm Trung Tô - Phó Viện trưởng Bệnh viện Nhân dân thành phố.

Khoảng 8 giờ hơn, một chiếc Mercedes-Benz màu trắng dừng lại trong bãi đậu xe chuyên dụng của khu hành chính bệnh viện, một người đàn ông ngoài 50 tuổi, đầu hói thành một mảng “Địa Trung Hải” bước xuống xe.

Người này chính là Phó Viện trưởng Nghiêm Trung Tô.

Nghiêm Trung Tô khóa cửa xe xong, ngẩng đầu nhìn thấy Kim Nhất Điền, có vẻ khá vui mừng, “Tác giả Kim, sao cậu lại đến đây?”

Ông vừa bắt tay Kim Nhất Điền, vừa kéo anh vào phòng làm việc.

Vị Phó Viện trưởng Nghiêm này ngoài công việc ra, thích viết vài bài thơ, tham gia vào hiệp hội tác giả thành phố, trong một lần hoạt động đã quen với Kim Nhất Điền.

Hơn một năm trước, Kim Nhất Điền từng giúp ông giải quyết một việc rất gay go.

Lúc đó, Phó Viện trưởng Nghiêm quen với một cô gái nhỏ hơn ông hai mươi mấy tuổi qua WeChat[1], nhưng khi hai người hẹn nhau đến khách sạn thuê phòng, chồng của cô gái đó đột nhiên xông vào, bắt gian tại giường, còn chụp ảnh nhạy cảm của hai người, đòi Nghiêm Trung Tô đưa 5 triệu nhân dân tệ, nếu không sẽ đăng chuyện này lên mạng.

Nghiêm Trung Tô lúc đó chỉ là một Chủ nhiệm ở bệnh viện, đang trong giai đoạn cấp trên tuyên bố xem xét đề bạt lên chức Phó Viện trưởng, nếu chuyện này lộ ra ngoài, không những tiền đồ của ông bị hủy hoại, người vợ có bố mẹ rất có thế lực cũng sẽ bỏ ông.

Gặp phải loại chuyện này, ông không thể báo cảnh sát, lại không lấy được ra nhiều tiền như vậy, trong lúc tuyệt vọng chợt nhớ có quen một tác giả tên là Kim Nhất Điền trong một lần hoạt động văn học, hình như trên danh thiếp còn làm công việc thám tử tư, thế là tìm đến Kim Nhất Điền nhờ giúp đỡ.

Sau này Kim Nhất Điền điều tra được, đôi nam nữ kia vốn không phải vợ chồng chính thức gì, mà là một đôi lừa đảo, chuyên gài bẫy, để cô gái có vài phần nhan sắc lên QQ hoặc WeChat dụ dỗ những người đàn ông có địa vị hoặc giàu có đó ra ngoài thuê phòng, sau đó người nam sẽ chụp ảnh trộm để tống tiền.

Kim Nhất Điền sau khi nắm được và chụp lại chứng cứ gây án của đôi nam nữ này, đã trực tiếp đến tìm họ, cho họ hai lựa chọn, thứ nhất, để anh giao những chứng cứ phạm tội này cho cảnh sát; thứ hai, để họ xóa ảnh của Nghiêm Trung Tô, đảm bảo sau này không làm khó Nghiêm Trung Tô nữa, anh sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tất nhiên đôi nam nữ kia đã chọn vế sau, quả nhiên từ đó về sau, họ không quấy rầy Nghiêm Trung Tô nữa.

Nghiêm Trung Tô vô cùng cảm kích Kim Nhất Điền, đưa ra thù lao 100.000 tệ để cảm ơn anh.

Tất nhiên Kim Nhất Điền biết sở dĩ ông ta đưa nhiều tiền như vậy, thật ra là sợ mình tiết lộ chuyện này ra ngoài, số tiền này có chút ý “phí bịt miệng”.

Kim Nhất Điền chỉ lấy 10.000 tệ, chỗ còn lại trả lại cho ông ta, 10.000 tệ này là tiền thù lao hai người thỏa thuận lúc đầu.

Kim Nhất Điền nói với ông, “Trên đầu chữ sắc có con dao, chỉ cần ông không phạm cùng một sai lầm này, tôi đảm bảo sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện này.”

Nghiêm Trung Tô lại càng thêm kính trọng anh.

Để cho vị Phó Viện trưởng Nghiêm này yên tâm, hơn một năm qua, Kim Nhất Điền thậm chí còn chưa từng chủ động gọi điện cho ông.

Lần này anh đột nhiên tìm đến cửa, Nghiêm Trung Tô rất nhiệt tình, châm trà rót nước, cười ha hả nói, “Hôm nay ngọn gió nào thổi đại tác gia đến chỗ tôi thế này?”

Kim Nhất Điền nói, “Có một chuyện, tôi muốn nhờ ông giúp đỡ.”

Nghiêm Trung Tô nói, “Có chuyện gì, cứ nói.”

“Tôi muốn tìm bệnh án của một bệnh nhân từng nằm viện trị liệu ở bệnh viện này.”

Nghiêm Trung Tô sửng sốt, có vẻ khó xử, “Chuyện này… bệnh án của bệnh nhân ở bệnh viện là hồ sơ mật, người ngoài muốn xem bệnh án của bệnh viện chúng tôi, phải có thư giới thiệu của cơ quan, và phải được phòng quản lý chất lượng của bệnh viện phê duyệt mới lấy ra xem được…”

Kim Nhất Điền cười nói, “Nếu tôi có thư giới thiệu của cơ quan, thì đâu cần tìm đến ông giúp đỡ nữa. Ông yên tâm, tôi chỉ muốn tìm chút manh mối trong bệnh án đó, tuyệt đối không mang đi làm việc xấu đâu.”

“Thôi được, tôi cũng tin cậu không phải người sẽ làm việc xấu. Tôi nghĩ cách dẫn cậu vào phòng hồ sơ, nhưng có điều kiện, thứ nhất, hồ sơ bên trong không được mang ra ngoài, thứ hai, không được sao chép, chỉ được đọc trong phòng hồ sơ.”

“Được.”

“Vậy cậu muốn xem hồ sơ bệnh án của ai?”

“Tần Dĩnh, một cô gái khi đó đang học trung học, chắc là nằm viện trị liệu vào khoảng tháng 8 hoặc tháng 9 năm ngoái, sau đó chết trong bệnh viện.”

Nghiêm Trung Tô “ồ” một tiếng, không hỏi nhiều, dẫn anh đi thang máy lên lầu 5, ra khỏi thang máy, Kim Nhất Điền thấy ngay tấm bảng phòng hồ sơ, hai phụ nữ trung niên đeo kính đang ở phòng đăng ký trước cửa sắp xếp lại các thùng hồ sơ tài liệu.

Nghiêm Trung Tô đi qua, nói với hai người phụ nữ kia vài câu, lúc đầu hai người đều lắc đầu, còn lườm Kim Nhất Điền, sau đó không biết Nghiêm Trung Tô nói gì, hai người đều bật cười, đánh lên người ông một cái, gật đầu, xem như đồng ý.

Nghiêm Trung Tô quay đầu lại vẫy tay với Kim Nhất Điền, hai người cùng vào phòng hồ sơ.

Phòng hồ sơ có diện tích khoảng 300-400m2, bên trong chất đầy các kệ hồ sơ cao ngất, giữa hai kệ chỉ chừa lại một lối đi nhỏ hẹp cho một người, trên kệ hồ sơ cao tám tầng, chất kín hộp giấy màu da bò, trên hộp có dán nhãn ghi chú tên họ và thời gian nhập viện của bệnh nhân.

Nghiêm Trung Tô dẫn Kim Nhất Điền đến nơi để hồ sơ bệnh án của năm ngoái, sau đó mới tìm hồ sơ của tháng 8 và tháng 9, rồi hỏi Kim Nhất Điền khi đó bệnh nhân nằm ở khoa nào?

Kim Nhất Điền nói, “Cô ấy nhập viện vì bệnh thần kinh.” Nghiêm Trung Tô nói, “Vậy chắc là Khoa Thần kinh.” Ông giẫm lên một chiếc ghế nhỏ, tìm qua hồ sơ bệnh án của Khoa Thần kinh trong tháng 8 và tháng 9 năm ngoái, không thấy hồ sơ của bệnh nhân nào tên Tần Dĩnh.

“Cậu có nhớ nhầm không?” Ông hỏi.

Kim Nhất Điền gãi đầu, “Chắc không nhớ nhầm đâu.” Anh tự mình tìm qua một lượt, đúng là không có.

Anh bất giác nhíu mày, cuối cùng hai người xắn tay áo, kiểm tra tất cả hồ sơ bệnh án của tháng 8 và tháng 9 năm ngoái, cuối cùng đã tìm được một hộp có viết tên Tần Dĩnh ở gáy, nhưng được đặt ở Khoa Phụ khoa.

Kim Nhất Điền phủi lớp bụi trên hộp rồi mở ra, lấy tờ bệnh án viết tay bên trong ra, xem một lúc, phát hiện trên đó ghi nguyên nhân bệnh nhân nhập viện là mang thai chín tuần và nhiễm bệnh tình dục nghiêm trọng, phía sau còn ghi cụ thể tên của bệnh tình dục kia.

Kim Nhất Điền nhìn tờ bệnh án hồi lâu, dụi mắt nói, “Trong này tối quá, nhìn không rõ, có thể mở đèn một chút không?”

Nghiêm Trung Tô nói, “Được.” Xoay người đi qua một dãy kệ hồ sơ, tìm công tắc đèn.

Kim Nhất Điền nhân cơ hội này lấy di động ra, chụp lại tờ bệnh án.

Nghiêm Trung Tô mở đèn xong quay lại, Kim Nhất Điền giả vờ xem qua bệnh án, sau đó đóng hộp lại, trả về chỗ cũ.

❀ ❀ ❀

[1] WeChat: ứng dụng nhắn tin và gọi điện phổ biến tại Trung Quốc.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.