Jeremy đặt khẩu côn xuống bàn và lao về phía đứa trẻ.
Georges Keoraz được đặt trên một cái đệm rơm đầy rận, nửa thân dưới trượt xuống nền đất đẫm nước. Viên thám tử lấy tay nhấc đầu cậu bé lên rồi cúi xuống nghe nhịp thở. Anh không nhận thấy bất kỳ dấu hiệu sự sống nào.
Jeremy chuẩn bị mở áo sơ mi của cậu bé thì nhận thấy nó đã được mở sẵn. Anh vừa hất một vạt áo ra vừa xua đuổi những hình ảnh tục tĩu do chi tiết này gợi lên.
Rồi anh áp chặt tai vào ngực cậu bé. Làn da cậu ấm nóng. Không có tiếng động nào phập phồng trong lồng ngực. Mặt hình thánh rửa tội trượt trên cổ cậu, rơi xuống đầu sợi dây chuyền nhỏ. Jeremy tách đôi môi nhỏ ra rồi lấy ngón trỏ và ngón giữa dò trong miệng cậu. Thoạt nhìn thì không có gì bị nhét vào họng.
Chính lúc đó viên thám tử nhìn thấy các vết hằn trên cổ cậu. Thứ anh cứ nghĩ là bóng hắt lên ở nơi chứa đầy bóng tối này thật ra là những vết bầm sâu.
Georges Keoraz đã bị bóp cổ. Con ghûl đã đùa giỡn với cậu bé, bế cậu ngồi lên đầu gối nó, rồi siết cái cổ yếu ớt của cậu trong hai bàn tay khổng lồ, càng lúc càng mạnh, cho đến khi chân cậu không còn giãy giụa nữa. Cho đến khi cậu trở thành con búp bê dễ bảo, để hắn có thể dùng mà chơi đùa.
Jeremy buông cái xác xuống, dùng hai bàn tay vẫn còn ướt ôm lấy mặt. Cơn điên dại trong anh vang dội vào các vách đá đường hầm, tiếng vọng lớn dần như những vòng xoáy nước trong trò ném thia lia.
Anh liền đứng dậy, đập phá căn phòng.
Anh đạp đổ vài đồ đạc lung lay, lội bì bõm trong vũng nước ngập khắp nền nhà. Rồi anh ngồi xuống, kiệt sức, trên chiếc ghế đẩu duy nhất còn đứng vững, đối diện cái bàn.
Những lọ đựng chất lỏng màu nâu rơi xuống nền nhà vỡ tan. Ruột mèo và chó bị rứt ra dính vào nhau giữa đống thủy tinh vụn. Jeremy nhận thấy tất cả các xác chết đều bị lột da ở phần thân sau. Người thợ săn trong anh lập tức hiểu ra vấn đề.
Nó đã lấy đi tuyến hậu môn của các con vật. Chỉ có thể có một lý do cho việc đó. Để làm các con vật khiếp sợ.
Đó hẳn là một tập tục xưa cũ của tên khổng lồ da đen, vào thời hắn còn sống một mình trên phố, để tự vệ trước đám chó hoang đói khát, một kỷ niệm thời thơ ấu từ những chuyến đi săn trong làng, một tín ngưỡng bản địa cho rằng bôi lên người bọn trẻ thứ chất đó sẽ làm các con thú săn mồi lánh xa. Tập tục này Jeremy từng thấy ở miền Nam Sudan. Mùi các tuyến đó trộn với nhau trên da người làm một số loài thú kinh tởm.
Khi được bảo vệ bằng cách đó, con ghûl đi trên phố và làm lũ chó định tấn công nó khiếp sợ.
Một thứ da trắng nhợt nổi bập bềnh, trong ánh tranh tối tranh sáng trông nó giống như bóng một con sứa. Nó trôi về phía viên thám tử.
Jeremy nhìn không rõ lắm; anh điểm lại tình hình qua cơn giận dữ đang lắng dần.
Đó là một cái quần. Anh nhảy tới nhặt lên. Không nghi ngờ gì nữa, đó là chiếc quần Azim mặc vào đêm anh ta bị giết. Keoraz đã mang nó đến đây, trong hang ổ của hắn, như một chiến lợi phẩm bệnh hoạn.
Khi nhìn ra ánh kim loại phản chiếu ánh nến, anh bắt đầu run rẩy. Jeremy quỳ gối và cầm cái hộp sắt lên. Thuốc lá Nestor. Anh mở nắp. Trong đó còn chừng hai chục điếu.
Giọng Keoraz, ngọt ngào và ân cần, trở lại trong tâm trí anh: ‘Tôi thường mua cả thùng ở Groppi’s, cả một gia tài đấy! Nhưng thứ thuốc lá này đáng giá từng đồng bạc bỏ ra…’
Anh nhắm mắt lại. Francis Keoraz đã hy sinh chính con trai mình để hòng sống sót.
Jeremy đưa mắt nhìn đường cong nguy hiểm của khẩu côn. Anh biết mình phải làm gì. Nhưng trước đó, phải ra làm chứng đã. Giải thích mọi điều. Đảm bảo cho tương lai của anh. Của Jezabel.
Jeremy lấy cuốn nhật ký ra khỏi túi áo vest và ngồi xuống bên bàn trọn một giờ. Anh kể lại mọi việc anh vừa làm. Chú ý sao cho không thiếu điều gì.
Anh quay lại phần trước cuốn nhật ký và vẽ một mũi tên vào phần kể về cái đêm anh ở nhà Keoraz. Mũi tên này chỉ đến câu chuyện của Azim. Jeremy viết phần này theo những gì người đồng nghiệp đã kể lại ngắn gọn cho anh đêm hôm đó, qua điện thoại, anh bổ sung thêm lời kể của thầy cả và Khalil cùng suy luận của chính anh từ những gì anh vừa khám phá được, tự cho phép thêm vào vài điều hoàn toàn do anh tưởng tượng.
Tất cả nằm trong này. Các suy nghĩ cá nhân của anh. Và cuộc điều tra của anh.
Để hiểu ra con người thật của Francis Keoraz. Để hiểu ra hắn thật sự thuộc loại quái vật nào, còn hơn cả kẻ khốn khổ bị hắn thao túng để thực hiện tội ác.
Sau khi dấu chấm hết được đặt xuống dưới ánh nến, Jeremy để mở cuốn nhật ký và cầm lấy khẩu súng.
Anh sẽ báo qua điện thoại cho các đồng nghiệp cảnh sát về sự tồn tại của căn hầm ghê người này, để họ đến mang đứa trẻ đi và có được mọi bằng chứng. Anh sẽ không nói gì thêm qua điện thoại nữa.
Trong lúc đó, anh sẽ tự mình giải quyết dứt điểm vấn đề.
Trước khi cả xã hội và các vết nứt của nó nắm được vụ việc. Trước khi tên triệu phú có thể sử dụng ảnh hưởng của hắn để giải nguy, trước khi hắn có thể đùa giỡn với các mối nối dễ bị thẩm thấu của hệ thống xã hội. Vết rạn của cái ác hắn từng say mê sẽ không vươn vòi đến nền văn minh, tham nhũng ung hoại không thể ảnh hưởng được tới Jeremy Matheson, hắn biết rõ điều này.
Francis Keoraz sẽ thú nhận tất cả. Hoặc biến mất.
Một ngọn nến dao động, rồi một vết rạn nứt ra trên rìa thân nến, từ đó sáp nến trong suốt rỉ xuống. Phía sau quầng sáng nóng bỏng, bóng dáng viên thám tử mờ dần.
Sáp nến chảy ra chừng chục xăng ti mét, càng lúc càng nhiều. Càng chảy xa khỏi tâm nến, dòng máu đó càng đông đặc lại. Cuốn nhật ký của Jeremy Matheson được đặt bên cạnh, cái rãnh sáp nến nóng bỏng tiến dần về phía đó. Rồi cái mạch đó dừng lại, phồng lên ở phần đầu.
Nó bắt đầu cứng lại. Rồi trở nên trắng đục. Và lạnh.
Hai ngọn nến tắt phụt.