Xuyên Không Thành Ninh Thải Thần

Lượt đọc: 429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 201
Chân danh sĩ

❊ ❊ ❊

Khi nhìn tới trang thứ hai của chiến báo, sắc mặt tên thị vệ lập tức trở nên phấn khích, mặt đỏ bừng lên, lớn tiếng kêu lên khiến văn võ bá quan tại đó đều chấn động. Chu Tắc trên long ỷ cũng như vừa hoàn hồn, ánh mắt Tiêu Vương hậu cũng nhìn về phía này.

"Ngươi nói cái gì, Trương Giác chết rồi? Đại Lương ta thắng rồi..." Chu Tắc trừng lớn mắt, thở hổn hển nhìn tên thị vệ: "Nói tiếp..."

"Bệ hạ, là thật, Đại Lương ta thắng rồi." Tên thị vệ vì kích động mà mặt đỏ gay: "Là Ninh Hiệu úy, là Ninh Thái Thần Ninh Hiệu úy, một trận định càn khôn, chém chết Trương Giác, Trương Bảo, bắt sống Lưu Thạch, Dương Phượng cùng các đại tướng quân Khăn Vàng khác, còn có hơn mười vạn quân Khăn Vàng, đại thắng, Đại Lương ta đại thắng rồi..."

Tên thị vệ kích động rống lớn. Lúc đầu y chỉ nhìn thấy trang thứ nhất của chiến báo, thấy tin tức Trần Ngạn tử trận làm y sợ không nhẹ, giờ thấy trang thứ hai, sắc mặt liền trở nên kích động. Triều đường cũng rơi vào một mảnh chết lặng, chỉ một câu nói thôi mà tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người...

Chấn động, khó tin, cuối cùng là ồn ào một mảnh.

"Thắng rồi, thắng rồi, Đại Lương ta thật sự thắng rồi." "Thật là một Ninh Thái Thần, quả là mãnh tướng vô song của Đại Lương ta..."

Tin tức này không khác gì một tiếng sấm sét, trên đại điện ồn ào náo động, nhưng nhiều hơn cả là sự phấn khích. Đúng vậy, chính là phấn khích. Trần Ngạn sinh tử đối với họ mà nói như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến họ cảm giác như bầu trời Đại Lương sụp đổ. Trần Ngạn chết rồi, đến lúc đó Trương Giác vung quân bắc tiến thì ai có thể ngăn cản? Đối với đám đại thần này mà nói, đó cũng là tai họa diệt đỉnh. Nhưng hiện tại, Ninh Thái Thần chém chết Trương Giác, Trương Bảo, xoay chuyển tình thế, không nghi ngờ gì chính là liễu ám hoa minh, càng là một trận định càn khôn...

Người phấn khích nhất chính là Kỷ Huyễn, niềm vui trong mắt không hề che giấu. Tuy nhiên phía bên kia, Cừu Minh Hải, Mộ Nhân Phủ, Lý Mãnh cùng một số người khác lại có sắc mặt âm trầm, biến hóa bất định, nhất là Cừu Minh Hải, trong lòng dấy lên sự bất an mãnh liệt. Một số đại thần cũng bắt đầu toan tính, trận đại chiến Hổ Lao Quan lần này, Ninh Thái Thần đã định sẵn là sẽ quật khởi...

Nhưng đối với tâm tư của đám đại thần bên dưới, Chu Tắc trên long ỷ hoàn toàn không chú ý, hoặc nên nói là ngài đã không còn tâm trí để ý nữa. Đầu tiên là ngẩn người trong chốc lát, sau đó sắc mặt liền đỏ lên ——

"Hay! Hay! Thật là một Ninh Thái Thần, đánh hay lắm, quả là lương tướng vô song của Đại Lương ta!... Ha ha... Hay... Hay...."

"Bệ hạ, lần này quả thực đã đánh một trận đại thắng, thủ lĩnh quân Khăn Vàng là Trương Giác, Trương Bảo đều bị Ninh Hiệu úy giết chết, còn bắt sống gần như toàn bộ đại tướng của quân Khăn Vàng, trận chiến này, đúng là một trận định càn khôn," Tiêu Vương hậu lên tiếng.

"Giặc Khăn Vàng nghịch tặc, không còn lo âu nữa rồi." Sắc mặt Chu Tắc cũng lộ ra nụ cười, sau đó lại trầm xuống, trong mắt lộ vẻ ưu tư: "Tiếc thay, Đại tướng quân của trẫm."

Sau sự phấn khích ngắn ngủi, triều đường yên tĩnh trở lại, Chu Tắc cũng bình tĩnh lại, thay vào đó là một nỗi lo âu. Bởi vì Trần Ngạn đã chết, không còn sự uy hiếp của một cường giả võ đạo thần thông như vậy, Đại Lương giống như một con hổ giấy không còn răng.

"Bệ hạ, Ninh Hiệu úy có thể chém chết Trương Giác, nghĩ đến thực lực của Ninh Hiệu úy..."

Đúng lúc này, Tiêu Vương hậu nói bên tai Chu Tắc một câu, khiến ánh mắt Chu Tắc sáng lên. Đúng vậy, dù Trần Ngạn chết rồi, nhưng còn có một Ninh Thái Thần.Ký nhiên Ninh Thái Thần có thể chém chết Trương Giác, cho dù chỉ là một Trương Giác bị trọng thương, thực lực của Ninh Thái Thần cũng có thể thấy được đôi chút. Dù hiện tại chưa đạt tới cảnh giới của Trần Ngạn, nhưng chỉ cần cho chút thời gian, tương lai chắc chắn cũng là sự tồn tại ở tầm cỡ Trần Ngạn. Nghĩ tới đây, sắc mặt Chu Tắc lại khá hơn chút.

"Còn gì nữa không, đọc tiếp đi, đều nói ra cho trẫm nghe."

Tâm tình tốt lên, sắc mặt Chu Tắc cũng hòa hoãn lại, nhìn tên thị vệ nói, ánh mắt đám văn võ đại thần khác cũng lại nhìn về phía tên thị vệ...

"Bệ hạ, ở đây còn một phần chiến báo, là về Lý Nguyên Hiệu úy, Phan Dương Hiệu úy và Vương Trạch Hiệu úy."

Tên thị vệ lật mở trang thứ ba của chiến báo, lại mở miệng nói.

"Nói." Chu Tắc lên tiếng.

"Tuân lệnh." Tên thị vệ đáp một tiếng, nói: "Trên chiến báo viết, Lý Nguyên, Phan Dương, Vương Trạch ba người lâm trận bỏ chạy trên chiến trường, tự ý dẫn theo bốn vạn đại quân Lương ta, sau khi Đại tướng quân chết thì chủ trương đầu hàng nghịch tặc Khăn Vàng. Trong trận đại chiến sau đó giữa Ninh Hiệu úy dẫn quân với quân Khăn Vàng, ba người Lý Nguyên thậm chí còn dẫn quân lùi lại, lâm trận bỏ chạy, có tâm phản địch..."

"Cái gì, bọn chúng gan to bằng trời!"

Bạch một tiếng, Chu Tắc vỗ mạnh lên ghế, trợn mắt nhìn, đám đại thần bên dưới cũng biến sắc. Lâm trận bỏ chạy, đây là tội lớn, hơn nữa Lý Nguyên ba người còn có tâm phản địch, đây là tội chém đầu...

"Bệ hạ, chú ý long thể." Tiêu Vương hậu vỗ vỗ lưng Chu Tắc.

"Nói, nói tiếp đi." Chu Tắc bình ổn tâm tình, nhìn tên thị vệ truy vấn.

"Chiến báo nói, sau khi đại chiến kết thúc, quân Khăn Vàng còn sót lại bị bắt làm tù binh, nhưng lúc này ba người Lý Nguyên lao lên, tàn sát quân Khăn Vàng, muốn cướp đoạt chiến công..."

Tên thị vệ lên tiếng, nhưng cách xưng hô đã xảy ra sự thay đổi vi diệu, từ Lý Hiệu úy thành Lý Nguyên.

"Lúc đại chiến thì lâm trận bỏ chạy, lúc đại chiến kết thúc lại lao lên cướp công, hay cho một tên Lý Nguyên, hay cho một tên Phan Dương...."

Chu Tắc nghiến răng, trong mắt sát ý tràn ngập.

"Bệ hạ, Lý Nguyên, Phan Dương, Vương Trạch ba người lâm trận bỏ chạy, có tâm phản địch, có thể thấy rõ lòng dạ, đây là kẻ đại gian đại ác, nên giết." Lúc này, Kỷ Huyễn đứng ra nói.

"Bệ hạ, lời Kỷ đại nhân nói rất đúng, Lý Nguyên, Phan Dương, Vương Trạch ba người thân là tướng sĩ Đại Lương, không nghĩ tới việc giết địch để báo thiên ân, lại lâm trận bỏ chạy, đáng chém."

Lại một đại thần đứng ra, sau đó, lại có thêm vài vị đại thần nữa bước ra, đến cuối cùng, hơn một nửa đại thần đều bước ra, chủ trương chém đầu ba người Lý Nguyên. Cừu Minh Hải, Mộ Nhân Phủ, Lý Mãnh đám người sắc mặt thay đổi, cuối cùng cũng đứng ra, chủ chiến chém đầu Lý Nguyên đám người. Kỷ Huyễn nhìn thoáng qua Cừu Minh Hải đám người, trong lòng chửi thầm lão hồ ly....

"Cái đó, các vị đại nhân, ba người Lý Nguyên đã bị giết rồi..."

Lúc này, tên thị vệ kia lên tiếng, nhìn đám đại thần đang đứng ra chủ trương muốn giết ba người Lý Nguyên, trong lòng cạn lời, mở miệng nói ——

"Bẩm Vương thượng, ba người Lý Nguyên đã bị Ninh Hiệu úy xử trảm, bao gồm cả những tướng lĩnh binh lính chủ chốt lâm trận bỏ chạy đêm đó, hơn một ngàn người, đã hoàn toàn bị Ninh Hiệu úy chém sạch...."

"Hơn một ngàn người...."

Đến lúc này, khóe miệng đám đại thần co giật, hít một hơi lạnh. Hơn một ngàn người, xem ra tên Ninh Thái Thần này cũng là kẻ tàn nhẫn, hơn một ngàn người, nói giết là giết. Nhưng nghĩ lại lúc trước ở Sâm Huyện, hơn ba ngàn Xích Dực quân đều bị Ninh Thái Thần chém sạch, bây giờ giết Lý Nguyên đám người, dường như cũng không phải là không thể chấp nhận được.....

"Hay, giết hay lắm, lâm trận phản đào, kẻ không trung thành với Đại Lương ta, đáng chém."

Chu Tắc lại cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái, rất hài lòng với cách làm của Ninh Thái Thần.

"Bệ hạ, nay mặc dù quân ta đại thắng, nhưng Đông Nham quận vẫn còn dư đảng quân Khăn Vàng tác loạn, cần phải thu phục. Nay Trần tướng quân tử trận, trong quân không có chủ soái, nên phái người đi gấp binh phạt Đông Nham quận, thu phục Đông Nham quận mới là phải đạo." Đúng lúc này, Cừu Minh Hải đứng ra lên tiếng.

"Bệ hạ, lời Cừu đại nhân nói rất đúng, thần cũng cho rằng, kế sách hiện nay, thu phục Đông Nham quận mới là chủ yếu. Thần cho rằng, Ninh Thái Thần văn võ song toàn, võ quán quần hùng, có dũng có mưu, lần này lại là một trận định càn khôn, tiêu diệt chủ lực nghịch tặc Khăn Vàng, có thể làm chủ soái, binh phạt Đông Nham quận."

Kỷ Huyễn tiếp lời, nhưng lại khiến ánh mắt Cừu Minh Hải trầm xuống. Hắn bây giờ đề xuất vấn đề này, không hề nghĩ tới việc muốn Ninh Thái Thần làm chủ soái, mà là muốn phái người khác qua. Bây giờ ai cũng biết, quân Khăn Vàng định sẵn là thất bại, ai đi thu phục Đông Nham quận đều không có áp lực, nói trắng ra là đi lấy chiến công. Bây giờ uy vọng của Ninh Thái Thần đã lên cao tới đỉnh điểm, nếu lại thu phục thêm Đông Nham quận, không khéo Ninh Thái Thần chính là Trần Ngạn thứ hai, một tay che trời ở Đại Lương, đây không phải là điều hắn muốn thấy...

"Bệ hạ, thư tay của Ninh Hiệu úy..."

Lúc này, tên thị vệ kia lại lên tiếng.

"Ồ, dâng lên đây." Chu Tắc lên tiếng, một tên thái giám đi xuống, tiếp nhận thư tín, đưa tới tay Chu Tắc ——

"《Xuất Sư Biểu》!"

Nhìn ba chữ trên thư tín, ánh mắt Chu Tắc ngưng lại, sau đó nhìn vào nội dung bên dưới, Tiêu Vương hậu bên cạnh cũng ghé đầu lại xem ——

"Thần vốn là kẻ áo vải, cày ruộng ở đất Sâm Huyện, cầu mong giữ được tính mạng ở thế gian, bệ hạ không chê thần hèn mọn, khâm điểm làm Kiêu Kỵ Đô úy, mỗi lần nhớ lại, cảm kích khôn cùng...... Nay thời thế này, quân Khăn Vàng tác loạn, ơn bệ hạ, thần xin kết cỏ ngậm vành báo đáp, nguyện bệ hạ phó thác cho thần trách nhiệm thảo tặc hưng phục, nếu không làm được thì xin trị tội thần...."

Mấy dòng chữ thưa thớt hiện lên trên mặt giấy, nét chữ thanh tú, có một loại bay bổng, từng chữ từng dòng đều in rõ vào tầm mắt của Chu Tắc và Tiêu Vương hậu. Ánh mắt Tiêu Vương hậu thay đổi, sắc mặt Chu Tắc cũng dần đỏ lên. Bài 《Xuất Sư Biểu》 này, từng chữ từng câu như gõ vào tim ông, khiến lòng ông chấn động, không nhịn được mà kích động, càng có một loại nhiệt huyết sôi trào, đột nhiên nảy sinh cảm giác "được thần như thế, còn lo gì không hưng thịnh".

Đám quần thần bên dưới nhìn nhau, nhìn sắc mặt đỏ gay của Chu Tắc, rất không hiểu nổi!

"Hay! Hay!... Thật là một Ninh Thái Thần, đây mới là bề tôi rường cột của trẫm...."

"Xuất sư nhất biểu chân danh sĩ, bệ hạ, thiếp thấy, thu phục Đông Nham, vị trí chủ soái này, không thể là ai khác ngoài Ninh Hiệu úy...."

"Vương hậu nói rất đúng, ngoài Ninh Tiến Chi ra, chủ soái này còn ai có tư cách nữa."

Chu Tắc cũng phụ họa theo, hít sâu một hơi, dường như đang bình ổn tâm tình kích động.

Đám đại thần bên dưới lòng chấn động, nhìn thư tín trong tay Chu Tắc, đoán già đoán non, rốt cuộc là bức thư như thế nào mà khiến cả Chu Tắc và Tiêu Vương hậu đều có phản ứng lớn đến vậy. Nhưng họ cũng nghe ra một ý khác, lần chinh phạt Đông Nham quận này, Chu Tắc muốn để Ninh Thái Thần làm chủ tướng. Kỷ Huyễn, Mộ Nhân Phủ, Lý Mãnh đám người sắc mặt trở nên âm trầm, Kỷ Huyễn thì ánh mắt mỉm cười.

"Người đâu, truyền lệnh!"

"Sách phong Ninh Thái Thần làm Nam Chinh Tướng quân, thảo phạt nghịch tặc, thu phục Đông Nham quận...."

"Ngoài ra, Trần tướng quân chinh chiến sa trường, truy phong Trung Dũng Hầu, cử quốc ai điếu...."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:44
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.