Ba Ngày Ở Nhà Mẹ

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Ông Lütfi ra ga Grenoble đón tôi và tỏ ý tiếc bà Daphné không đến. Ông ta đã mang một bó hoa ra định tặng Daphné, nhưng cuối cùng lại là Juliette Chavoz được hưởng, Juliette ngồi chờ họ trong xe của cô, giữa một rừng xe đậu theo hai hàng nối đuôi nhau san sát. Khi trông thấy cô ta, ông François cảm thấy hơi cụt hứng một chút. Ông mong chờ điều gì cơ chứ? Mong chờ được gặp một Playmate[1] ư? Được ngôi sao điện ảnh Demi Moore trang điểm thật đẹp và xức nước hoa thơm phức chỉ vì mục đích đón ông ôm hôn ư? Ba người về đến Kho – cái tên nghe có vẻ “nghệ thuật khiêm tốn” của một xưởng máy từ nay được dành cho nghê thuật hiện đại-, nơi ông François có nhiệm vụ giới thiệu Lütfi Ozkök với công chúng bằng câu mở đầu sau đây: “Đây là người đã dịch Arthur Rimbaud sang tiếng Thổ khi mới mười lăm tuổi.”

Sau buổi tiếp là một bữa tiếc tại Château de la Commanderie, khách sạn ba sao mà Juliette ca ngợi là khá “classy[2]” và cũng chính là nơi người ta đặt phòng cho khách mời, có vườn rộng bao quanh, cách Grenoble mười phút đi xe. Ông François thích một khách sạn ở trung tâm thành phố hơn. Ông muốn bất cứ lúc nào cũng có thể rời phòng để đi loanh quanh ngoài phố, ngay cả khi tủ kính cửa hàng cửa hiệu đã tắt hết đèn đóm, tối một chút nhưng ông lại thấy thú vị hơn vườn cây cổ thụ thuộc một khách sạn ba sao.

Trước khi gặp lại các vị khách khác ở tiệm ăn, ông tranh thủ lên phòng đặt tập bản thảo viết tay ở một vị trí dễ thấy, ngay trên mặt một chiếc bàn trống, khác xa với chiếc ở nhà lúc nào cũng chất đống lộn xộn khiến ông không còn biết đâu mà lần. Ông quyết tâm ăn tối xong là lên làm việc ngay. Ông còn nán lại gọi vài ba cú điện thoại. Daphné thì đang chuẩn bị đi xem phim với một bà bạn và hẹn ông gọi lại sau nửa đêm. Mẹ ông thì nói cho ông nghe, ngày xưa, cách đây khoảng sáu mươi năm, bà đã thi tú tài ở Grenoble. Đúng là ông biết không nhiều lắm về cuộc đời bà. Còn ở nhà các con gái ông thì như thường lệ điện thoại vẫn bận liên tục.

Khi xuống tiệm ăn, ông đã khấp khởi mừng thầm tưởng mình sẽ may mắn vớ được ghế đối diện với Juliette Chavoz – trong quá trình diễn ra buổi tiếp, cô ta đã dần dần chiếm được vị trí của Demi Moore trong lòng ông – nhưng một lúc sau ông mới vỡ lẽ, chính cô ta đã lập danh sách khách mời từng bàn. Viên quản lý đến gần hỏi ông gọi món gì, ông chỉ Juliette: “Tôi sẽ dùng món theo như quý cô đây.” Đó là phản xạ của kẻ chuyên quyến rũ đàn bà con gái. Ông biết rõ câu trả lời như vậy nhất định gây được ấn tượng Juliette chủ động gọi ông bằng tên riêng, theo phong cách Mỹ. Phải chăng cô ta cảm thấy tên riêng là gót chân Achille của ông? Mỗi khi có một người đàn bà gọi ông là “François”, ông lại thấy mình bồi hồi, ông lại trở nên dễ mềm lòng. Ngồi trước mặt cô ta, ông mới có dịp ngắm kỹ, tóc đen nhánh cắt ngắn, chải xuôi xuống thành mấy món rủ trước trán, kể ra cô ta cũng khá xinh, đâu đến nỗi nào, Juliette rất hay chuyện, ba năm vừa rồi cô đã sống ở Hoa Kỳ, cô đã trải qua mấy đợt tập sự tại các viện bảo tàng ở Milwaukee, Colorado, IIIinois, cô vừa về Grenoble hồi tháng Mười hai năm ngoái. Hồi ở Boston, cô đã có dịp tham gia một cuộc triển lãm ảnh thời trang những năm sáu mươi. Ông François thì khoe, ông biết khá rõ một vài nhà nhiếp ảnh thời đó và một lô người mẫu của họ, đám này thì ông còn biết rõ hơn. Cuối bữa ăn, khi các vị khách khác đứng lên, Juliette ngỏ ý muốn đưa ông đi ngắm cảnh Grenoble by night.

Cô ta dẫn ông tới một bar mà cô ta là khách thường xuyên. Ông gọi một chai Một đêm và nghìn đêm, một loại rượu vang có ta-nanh và độ nồng khá cao sản xuất tại Saint-Chinian mà ông đã uống thử ở Paris. Vừa thử tính nhẩm xem một nghìn đêm là bao nhiêu tháng, ông vừa nghĩ bụng không biết “một đêm” mà ông được sống lúc này sẽ kết thúc ra sao. Một nghìn đêm với Juliette có lẽ là đòi hỏi quá đáng, nhưng một thì tại sao lại không, ngay tại đây, ngay bây giờ?

Hồi ở Colorado, Juliette đã sống chung với một tay đầu bếp Pháp thích nghĩ ra hết món này đến món khác cho cô, và trước khi đi làm ở quán ăn, anh ta còn nấu những bữa tối rất đặc biệt cho cô thưởng thức. “Em thích đàn ông nấu nướng cho mình ăn lắm. Ông François, ông có thích nấu nướng không?” Ông đáp, nói về việc bếp núc thì khả năng của ông chỉ giới hạn ở mức biết chọn hiệu ăn. Ông còn nói thêm rằng, để bù cho điểm yếu kém ấy ông lại đi chợ rất thạo:

- Cô biết ảnh chụp ớt ngọt của nghệ sĩ Edward Weston chứ?

- Vâng, tất nhiên là em biết bộ ảnh Peppers nổi tiếng hồi những năm ba mươi.

- Các bạn của Weston nhận xét, nhũng quả ớt ngọt ấy trông có vẻ gợi dục lắm, trong khi ông cứ nhất định giữ nguyên ý kiến rằng những bức ảnh ấy là tất cả những gì trừu tượng nhất.

- Em thì lại thấy chúng còn gợi dục hơn cả các bức ảnh khỏa thân của ông ta.

- Khi mua ớt ngọt, tôi chỉ chọn toàn những quả đẹp nhất, chắc nhất, như thể chúng sẽ là mẫu tĩnh vật cho Weston chụp. Tôi nghĩ rằng, càng có văn hóa, người ta càng hứng thú khi đi mua đồ. Tôi chọn lựa khoai tây để tỏ lòng tôn kính Van Gogh[3], rau xà lách để nhớ đến một câu mà Rabelais đã viết: “Thượng đế không tạo ra mùa chay mà là rau xà lách.” Tôi nghĩ đến Diogène tặng vả cho Platon[4], đến La Rochefoucauld[5] gửi một số câu Châm ngôn chưa xuất bản cho một bà bạn, nhưng không vì thế mà ông thấy mình đáng được ăn món canh cà rốt. Mỗi lần không kiếm được nấm củ theo yêu cầu của bà bạn, ông ta lại gửi tặng một vài câu Châm ngôn để thay thế và còn xin lỗi vì châm ngôn không có giá trị bằng nấm củ. Chúng ta mà còn có dịp gặp lại nhau, tôi sẽ đọc cho em nghe những lá thư là La Rochefoucauld viết cho người đàn bà đó, Nữ Hầu tước de Sablé.

François Graffenberg mà ra tay tán thì phải biết!

- Ông cũng đọc Châm ngôn cho em nghe chứ? Ông François, ông có viết tặng em không?

Thời tương lai vừa được đưa vào câu chuyện một cách ý nhị. Dấu hiệu tốt đấy nhưng thời tương lai lại không có thật, hay nói đúng hơn là thời tương lai có điều kiện mà điều kiện lại không được đặt ra rõ ràng. Trong những điều kiện nào – hay với những điều kiện nào – ông sẽ viết tặng cô ta?

- Juliette thân mến, đó là một mong muốn mà việc thực hiện không được chắc chắn cho lắm, cô xem Bescherelle[6] thì sẽ rõ.

Quán bar đã đến giờ đóng cửa mà hai người lại chưa muốn chia tay nhau chút nào. Juliette sực nhớ đến một nơi mà cô nàng lui tới trước khi sang Hoa Kỳ. Họ sánh vai nhau đi trên những đường phố vắng tanh trong hai mươi phút rồi đến một cánh cửa rèm sắt có dán tấm áp phích nhái theo mẫu của nghệ sĩ Keith Haring. Ông đánh bạo nắm lấy cánh tay Juliette. Cô ta cứ để mặc như hai người đi bên nhau, khoác tay nhau là chuyện bình thường. Thời tiết tháng Sáu rất dễ chịu. Ông François không nói gì cả, ông biết là sự im lặng giữa một người đàn ông và một người đàn bà mới quen nhau tạo ra một sự thỏa thuận ngầm khêu gợi hơn cả lời nói. Ông nhất định kiên nhẫn chờ cho đến khi cô ta cất tiếng nói trước: “Ông đang nghĩ gì thế?”

Hai người vừa đi qua một khách sạn thuộc loại tàng tàng. Sang trọng hay tiện nghi, miễn là có một phòng trống. Ngay từ lúc ở hiệu ăn, chỉ mới nhìn Juliette và tưởng tượng cô ta đang thủ dâm cho mình, ông đã ngứa tay ngứa chân lắm rồi. Trong buổi tiếp tân, ông đã để ý đến một cô gái đứng ngắm bức ảnh chụp chân dung nhà văn Nhật Kawabata. Cô bé mặc quần soóc ngắn cũn cỡn đến mức không thể ngắn hơn được nữa, và chắc giờ này đã có một người khác chứ không phải ông đã lột ra rồi. Ông chưa kịp lại gần bắt chuyện, cô ta đã đi mất. Giả sử như bây giờ Juliette bất chợt nảy ra sáng kiến đẩy ông vào một vòm cổng và chơi trò liếm mút, ông có nghĩ đến cô bé mà xuất tinh được không?

- Ông François, ông đang nghĩ gì thế?

- Tôi đang nghĩ (ông vẫn nắm tay cô ta), nếu cô và tôi yêu nhau thì cuộc dạo chơi của chúng ta sẽ vui thú hơn nhiều.

Juliette rủ ông đến một câu lạc bộ nghe đĩa và nhảy cho đến hết đêm.

- Ồ không, tôi làm sao nghe được tiếng cô nói chuyện nữa!

- Thế thì ông đi với em, em có một ý này hay lắm.

Cô ta giục ông rảo bước. Hai người vượt qua một cây cầu, đi dọc theo kè sông và dừng lại trước tòa nhà mà cô ta vừa chuyển đến. Juliette bảo ông chờ dưới đường, cô chỉ lên đó trong chốc lát. Bạn trai cô rất hay ghen – thế ra cô nàng sống chung với một người! -, chắc chắn anh ta sẽ không vui nếu giữa đêm cô đưa một người đàn ông lạ về nhà. Ông tự nhủ: “Nếu chưa ngủ, thể nào hắn cũng xuống tống cho mình một quả vào giữa mặt.” Cẩn thận vẫn hơn, ông bèn lảng ra xa độ vài mét. Một chiếc taxi vừa đến gần và đi chậm lại xem có đón được khách không, đáng lẽ ông nên gọi nó lại, ông nên về khách sạn và bắt tay vào việc còn hơn đêm hôm khuya khoắt cứ đứng lóng nhóng ở đây như một thằng ngốc để chờ một người đàn bà hai mươi chín mà nếu có tí chút khôn ngoan thì chắc cô ta sẽ không xuống nữa. Ông can dự vào cuộc đời cô ta làm gì nhỉ? Ông không để cô ta yên được sao? Cô ta đã kể cho ông nghe một phần tuổi thơ của mình, chỉ còn thiếu vài năm gần đây thôi. Phải nhẫn nại nghe chuyện thời thơ ấu của một người đàn bà mà mình chỉ nhăm nhe muốn đè ra là một thủ tục bắt buộc để vượt qua cửa ải, theo nghĩa “ai cũng phải trải qua cả”. Đúng là phải vất vả qua sông thì mới đến bên được.

Ông François sốt ruột lắm rồi. Ông đã quên khuấy mất không gọi điện lại cho bà Daphné và còn sai hẹn với Lütfi nữa. Lát nữa, Lütfi sẽ phải uổng công chờ ông trên sân thượng trước bể bơi để ăn sáng cùng. Với lại, ông còn có một cuốn sách phải viết tiếp nữa. Trong cuộc triển lãm, chân dung một số đồng nghiệp treo lên tường đã làm ông nhớ đến cảnh Ngày Phán quyết cuối cùng của Chúa. Tất cả các nhà văn đó đều viết nhiều hơn ông, và họ nhìn theo ông với ánh mắt chê trách, ý muốn nói thẳng vào mặt: “Tại sao anh bạn lại rời khỏi bàn làm việc? Tại sao anh bạn lại mất thời giờ viết mãi đề tựa thế? Anh bạn làm cái quái gì ở đây thế? Đừng lôi thôi với cô ta nữa.”

Juliette đã xuống đường, cầm theo một chai sâm banh và hai cái cốc cao. Lúc này, đứng từ xa ngắm Juliette tiến về phía mình, ông mới nhận thấy cô ta đẹp. Ông thích thú mỗi khi cô ta nói nhỏ nhẻ với mình. Cô ta có cặp mông tròn trịa chắc nịch vừa khít với chiếc quần bò cắt may rất khéo. Còn vú cô ta thì thế nào nhỉ? Ông François ước ao được vuốt ve chúng, được ngoạm lọt thỏm vào miệng lần lượt từng bên.

Juliette dẫn ông tới căn hộ cô ta vừa dọn đồ nhưng chưa trả lại chìa khóa. Điện đã bị cắt. Ngồi xệp ngay dưới sàn, trong ánh sáng mờ nhạt mà cây đèn đường hắt vào, họ cùng nhau uống sâm banh đã mất hết hơi lạnh. Lúc rạng đông, họ mới ngừng chuyện trò để nghe lũ chim chóc quen dậy sớm hót líu lo. Ông François mệt bã cả người. Ông đã nhủ thầm, đừng hy vọng nữa, chắc chẳng có chuyện gì xảy ra giữa cô ta và mình đâu. Đầy một bụng thịt rượu vang đỏ vớ vẩn và sâm banh dở ẹc ấy rồi mà…Ông đã định đứng dậy và xin phép cáo lui trước thì vào khoảng sáu giờ sáng Juliette Chavoz hai tháng sau sẽ phát biểu: “Em tiếc là đã gặp ông”, bỗng lên tiếng hỏi ông một câu, giọng lửng lơ như không: “Ông có lấy em không?”

Đáng lẽ phải bật cười và nhảy bổ vào cô ta, đáng lẽ phải bỏ chạy, ông lại buột miệng đáp: “Về mặt pháp lý, việc này không phải là không thể được vì tôi đã ly hôn từ lâu rồi.” Ông đã bám riết cô ta suốt cả buổi tối mà trong thâm tâm không tin là mình sẽ thành công, chẳng qua chỉ là phản xạ thôi. Cô ta cũng không chịu bỏ lỡ cơ hội mồi chài ông, và bây giờ thì hai người đã đến giai đoạn nói chuyện cưới xin rồi! Ông ngạc nhiên quá đến nỗi tự nhiên xìu lơ nhũn nhũn. Trước mặt cô ta, ông cảm thấy sức lực mình cạn kiệt hơn cả những lúc ngồi trước chiếc máy chữ ở nhà cho đến khi cô ra tháo nịt vú và đến nằm đè lên người ông. Cô ta không cho phép ông cởi hộ quần bò. Đã lâu lắm rồi, ông không được làm tình, và lúc này, ngực trần, áo vét và sơ-mi vo tròn lăn lóc ở đâu đó – ông chỉ mang có mỗi một bộ và buổi trưa sẽ được phỏng vấn trên truyền hình địa phương – hai người lăn lóc trên sàn từ đầu đến cuối phòng, và quắp lấy nhau. Ông đã bị kích thích rất mạnh không kìm được nữa. Chợt Juliette bật dậy, ông đã tưởng cô ta muốn cởi hết mọi thứ trên người, nhưng khi thấy cô ta lao vào buồng tắm, ông mới hiểu ra, hiện tượng mà ông cứ ngỡ là cơn co cứng khoái cảm thực chất chỉ là cách cố gắng nhịn trong mấy phút vừa rồi để không nôn ọe ngay tại chỗ. Cô ta quay ra, mặt mũi biến dạng, bơ phờ, tái mét, nhưng vẫn còn đủ sức để mỉm cười và nói đùa một câu: “Thế là xong một thiên diễm tình!”

Hai người mặc lại quần áo rồi xuống một quán vừa mở cửa uống liền mấy tách cà phê. Cô ta thấy người mình nhớp nháp và muốn về nhà.

Cuối buổi chiều, sau khi đã phát cáu vì mất bao nhiêu thời gian mới tìm được một nơi bán thẻ điện thoại, ông vào một ca-bin công cộng gọi cho Juliette. Cô kể cho ông nghe cô đang cãi nhau với anh bạn trai và có lẽ hai người sẽ phải cắt đứt quan hệ. Anh chàng giận phát điên và không chấp nhận cho cô đi cả đêm đến bảy giờ sáng mới mò về nhà. Anh ta còn đánh cô nữa. Anh ta đã thức suốt đêm nhắn tin cho cô vào điện thoại di động, mà bình thường cô không bao giờ tắt máy cả. Cô đã cố thanh minh là cô không ngủ với ai hết nhưng vô ích, anh ta không tin cô. Anh ta không thể chấp nhận để cho cô đi suốt đêm với một người đàn ông khác. Lại thêm một tình tiết tăng nặng tội nữa, mặt mũi và cổ cô đỏ ửng vì bị ông François hôn tới tấp. “Lần sau, ông làm ơn cạo râu nhẵn nhụi hơn một chút cho em nhờ!” Cô ta muốn gặp lại ông và bắt ông phải hứa mua máy điện thoại di động, cô ta không muốn gọi đến nhà ông mà lại vớ phải bà Daphné.

❀ ❀ ❀

[1] Playmate : Danh hiệu mà hàng năm độc giả tạp chí Playboy bình chọn cho người đàn bà đẹp (tiếng Anh).

[2] Classy: Có hạng, thuộc hạng cao cấp (tiếng Anh).

[3] Vincent van Gogh: (1853-1890) Họa sĩ người Fla-măng, tác giả bức tranh sơn dầu trên vải “Những người ăn khoai tây” (1885).

[4] Platon: (428-348 trước CN) Triết gia Hy Lạp. Diogène (người thuộc phái Xi-nie) đang ăn vả khô thì gặp Platon. D. bảo P.: “Ông có thể lấy một ít.” P. lấy ăn, D. nói: “Tôi bảo ông lấy chứ có bảo ông ăn đâu.” Lần khác, D. hỏi xin một chút rượu vang và vả khô, P. cho một chai đầy, D. bảo: “Khi người ta hỏi ông 2 cộng 2 bằng bao nhiêu, ông có trả lời là 20 không? Ông không cho người ta cái mà người ta xin, và ông không trả lời đúng câu hỏi mà người ta đặt cho ông.”

[5] François, Công tước de La Rochefoucauld: (1613-1680) Một trong những người thuộc hoàng tộc tham gia Đảng Phơ-ron-đơ hăng hái nhất chống lại nhà vua, tác giả “Réflexious ou Sentenes Maximes morales (Suy nghĩ hay châm ngôn và châm ngôn răn dạy đạo đức), khách quen tại Thính phòng văn chương của nữ văn sĩ. Nữ Hầu tước de Sablé (1599-1678). Trong một lá thư gửi bà de Sablé, ông viết: “…Đây là toàn bộ châm ngôn mà lúc này tôi có, nhưng vì không ai cho không ai bao giờ nên tôi chỉ xin bà một món canh cà rốt, một món ra-gu cừu…”

[6] Bescherelle : Sách tham khảo về cách chia động từ tiếng Pháp.

À MẸ Nguyên tác: Trois jours chez ma mere ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà văn 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.