Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Tôi tưởng mọi việc sẽ diễn biến chậm lại, giờ đã là đêm khuya. Nhưng khi tôi ngồi trong phòng với Tillman, Elizabeth ra ngoài sân gọi hai cú điện thoại. Cô nói chuyện với Owen McCaleb, báo cho ông biết kế hoạch của mình. McCaleb cho cô số điện thoại của một người bạn trong quân ngũ với mình thời trước, tên là Brian Hannagan, sống ở Sault Sainte Marie, hiện đang làm thanh tra cho lực lượng cảnh sát bang Michigan. Cô cần một người có quyền hạn trong khu vực này nhưng không thuộc văn phòng cảnh sát của hạt.

Tôi không biết cô đã kể bao nhiêu cho Hannagan. Hẳn là rất khó khăn để thuyết phục ông ta rằng một thượng nghị sĩ đã bỏ tiền ra để trừ khử Terry Dawtrey. Các tình tiết rất rối rắm và tôi sắp xếp lại chúng trong đầu trong khi ngồi nhìn Tillman. Nếu có một cuốn sổ như Lark, có lẽ tôi đã ghi chép lại.

Lucy Navarro đã vô tình khơi mào mọi chuyện khi tới gặp Dawtrey trong tù. Gã úp mở rằng mình sẽ tiết lộ cho cô ta danh tính kẻ cướp thứ năm. Tôi biết có người đã nghe trộm cuộc nói chuyện này: Lính canh hoặc tù nhân. Nó được truyền miệng từ người này sang người kia. Một tù nhân nói với lính canh, lính canh nói với quản lý nhà tù. Và có lẽ viên quản lý đã nói với Harlan Spencer vì Spencer vẫn để mắt tới Dawtrey, kẻ đã bắn ông. Và rồi Spencer báo cho John Casterbridge. Spencer đã gìn giữ bí mật của ngài nghị sĩ suốt bao nhiêu năm trời.

Casterbridge có lý do để bịt miệng Dawtrey: Kẻ cướp thứ năm chính là con trai ông ấy.

Khi Casterbridge nghe tin Dawtrey đã nói chuyện với một phóng viên, ông ấy làm gì? Chắc chắn không phải là thuê người trừ khử Dawtrey - đó không phải phản xạ đầu tiên của ông ấy. Nhưng ông ấy đã cảnh báo cho con trai mình biết.

Trước đây, Matthew Kenneally yên tâm là vụ cướp ngân hàng Great Lakes đã trôi vào quá khứ, nhưng giờ người ta lại bàn tán về nó vì Callie Spencer đang chạy đua vào Thượng viện. Kenneally đã nằm dưới sự bảo vệ của cha suốt 17 năm, nhưng y biết John Casterbridge không sống mãi được. Vì vậy, hẳn Kenneally đã rất lo lắng, thậm chí trước cả khi y biết Dawtrey tiết lộ thông tin cho phóng viên.

Khi đó, Kenneally đã nắm trong tay Anthony Lark, một người bị ám ảnh bởi cô bạn gái đã chết. Cô gái có nụ cười tuyệt đẹp, hệt như Callie Spencer.

Kenneally không đủ dũng khí để tự mình giết Dawtrey. Thay vào đó, y hướng Lark nhằm vào những kẻ đã tham gia vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Y thuyết phục Lark rằng chúng là mối đe dọa với Callie và hắn phải cứu cô ấy.

Kế hoạch rất thành công. Lark không thể giết Terry Dawtrey trong tù, nhưng hắn xử lý cũng không tệ: Ra tay với cha của Dawtrey để họ thả gã ra tới dự lễ tang. Sau đó, một việc không ai ngờ tới xảy ra. Nick bày kế hoạch giúp Terry bỏ trốn.

Tại nhà Madelyn, tôi và Elizabeth đã hỏi Nick về kế hoạch này. Cậu kể lại mình đã sắp xếp với Terry như thế nào. Từ ngày cha cậu chết tới hôm tổ chức lễ tang, hai người chỉ có thể liên lạc với nhau một lần. Họ trao đổi một mảnh giấy duy nhất trong phòng gặp tù nhân tại nhà tù Kinross.

Chắc chắn ai đó đã nhìn thấy mảnh giấy đó: Tù nhân hay lính canh. Bằng cách nào đó, chuyện đến tai John Casterbridge - có lẽ tương tự như cái cách ông ấy biết được cuộc gặp gỡ giữa Terry Dawtrey và Lucy Navarro.

Trước đó, có thể ông nghị sĩ không thực sự nghĩ tới việc trừ khử Dawtrey, nhưng giờ ông ấy nhìn thấy cơ hội. Ông ấy thương lượng với Walter Delacorte để đảm bảo Dawtrey sẽ bị giết trong khi cố gắng bỏ trốn. Casterbridge không cho con trai biết về giao kèo này, trong khi Kenneally cũng không tiết lộ cho cha về Anthony Lark. Vậy là sáng hôm đó, trong lễ tang tại nghĩa trang Whiteleaf, Terry Dawtrey phải chịu hai tầng đày đọa: Delacorte và Tillman âm mưu giết gã, trong khi Lark nằm phục trên đồi với khẩu súng trường.

Delacorte và Tillman thành công, nhưng Paul Rhiner là người bắn phát súng chí tử.

Chuyện chưa kết thúc ở đó. Lark không dừng lại, hắn bám theo Henry Kormoran và Sutton Bell. Đó có thể là ý đồ của Kenneally ngay từ đầu, nếu y cảm thấy bị đe dọa bởi Kormoran và Bell. Hoặc có thể Lark một khi đã ra tay thì không còn kiểm soát được nữa.

Còn một tình tiết éo le cuối cùng. Tới một thời điểm nào đó, John Casterbridge biết về Lark. Điều này cũng không có gì khó giải thích. Elizabeth đã nói về bản thảo của Lark với Alan Beckett, gia đình Spencer và Jay, con trai của ông nghị sĩ. Bất kỳ ai trong số họ cũng có thể kể lại với Casterbridge về Lark. Hoặc Kenneally nhận ra Lark đã vượt ngoài tầm kiểm soát và tới nhờ cha mình giúp đỡ.

Bằng cách này hay cách khác, ông nghị sĩ quyết định phải trừ khử Lark. Giải pháp của ông ấy là ra lệnh cho Walter Delacorte bám theo Lark - một quyết định đưa đến kết cục thảm thương cho cả Delacorte và Paul Rhiner.

Nếu có cuốn sổ trong tay, tôi có thể ghi lại cả một danh sách những người đã chết vì những quyết định của John Casterbridge. Thay vào đó, tôi đứng dậy và đi ngang qua phòng tới cửa trước. Sam Tillman vẫn ngồi im trên ghế. Ánh sáng của chiếc đèn cây hắt bóng lên khuôn mặt anh ta như một chiếc mặt nạ.

Có gì đó ở anh ta khiến tôi băn khoăn.

Tôi đứng đó nghe tiếng đồng hồ tích tắc và nhận ra có thứ gì đó cứ ám ảnh tâm trí mình mãi trong khi anh ta kể lại sự việc. Tôi không biết gọi tên nó là gì. Có lẽ Alan Beckett sẽ gọi đó là trí tưởng tượng phong phú. Tôi lo lắng những chuyện tồi tệ sẽ xảy ra.

Ngay cả bây giờ, khi nhìn Tillman ngồi bất động, tôi chỉ có thể yên tâm vì khẩu súng của anh ta nằm ở đầu kia căn phòng. Tôi không tin anh ta sẽ bắn tôi hoặc tự sát. Tôi nghĩ anh ta sẽ làm mọi việc theo lời Elizabeth. Nhưng tôi biết chắc một điều: Không đời nào tôi để anh ta lại gần khẩu súng đó.

Tôi không rời mắt khỏi anh ta khi ra mở cửa. Bên ngoài, Elizabeth vẫn đang nói chuyện với Hannagan, nhưng tôi có thể đoán được cuộc gọi sắp kết thúc.

Hẳn là Tillman biết chúng tôi sắp đi. Anh ta đứng dậy, đi vòng ra sau ghế tới cửa sổ để giở tấm rèm và hạ khung kính xuống. Tôi biết ai đang rình rập trong rừng cũng có thể nhìn thấy bóng anh ta và trong một thoáng, tôi tin chắc có người ẩn nấp ngoài đó. Tôi căng tai lên nghe tiếng súng, tập trung nhìn vào tấm lưng của Tillman, chờ đợi máu bắn vọt ra.

Chẳng có gì xảy ra cả. Tillman thả lại bức rèm vào chỗ cũ. Tôi nghe tiếng chân Elizabeth bước lên hành lang và tránh qua một bên để cô mở cửa vào. Chúng tôi cùng nghe cô thuật lại kế hoạch mình vừa bàn với Hannagan.

Sau 10 phút, chúng tôi lên xe đi về phía nam rồi rẽ sang phía đông tới vùng ngoại ô Sault Sainte Marie. Tillman đã đóng hết cửa sổ và khóa cẩn thận, giờ anh ta ngồi im lặng trên ghế sau. Elizabeth theo dõi anh ta từ ghế phụ trong khi tôi lái xe.

Trong trí tưởng tượng của tôi, mọi chuyện sẽ hay ho hơn nhiều nếu cô ngồi phía sau xe và dí súng vào mạng sườn anh ta. Nhưng hóa ra tôi chỉ tưởng tượng vẩn vơ. Tillman không phải người tôi cần để tâm đến.

Chúng tôi tìm được nhà Walter Delacorte trong ngõ cụt gần phố Ashmun. Một hàng rào thấp chắn trước nhà. Tôi đỗ xe lại dưới cây đèn đường, rồi ba chúng tôi bước ra ngoài. Gia đình bên trái căn nhà của Delacorte bật loa rất to một bài hát nào đó của nhóm White Stripes. Tất cả cửa sổ nhà Delacorte đều tối om, ngoại trừ một tia sáng mờ mờ lọt ra từ khung cửa sổ sát cửa ra vào.

Tôi chỉ cho Elizabeth. “Có ánh sáng kìa.”

“Đó là đèn trên đồng hồ,” Tillman nói. “Tôi để ý thấy nó từ lần trước đến đây.”

Tôi dán mắt vào cửa sổ, chờ đợi bất cứ chuyển động hay bóng đen nào bước qua trước tấm rèm. Không thấy gì. Vài phút sau, Brian Hannagan tới nơi, đi cùng một cảnh sát của bang, trung úy Redlake. Họ lái một chiếc Dodge dài màu đen, bận thường phục - cả hai đều dong dỏng cao, quai hàm vuông, tóc cắt ngắn. Hannagan trạc ngũ tuần, còn viên trung úy thì trẻ hơn chục tuổi.

Hannagan và Elizabeth giới thiệu mọi người với nhau một cách đơn giản mà chuyên nghiệp. Hai người kia chỉ gật đầu với tôi một cái rồi lờ hẳn tôi đi để chú ý tới những người quan trọng hơn. Hannagan giải thích cho Elizabeth rằng ông ta đã liên lạc với viên đội trưởng dưới quyền mình. Ngay cả vào giờ này, anh ta cũng đang thảo giấy xin lệnh khám nhà. Họ đã tìm được một thẩm phán trong thành phố - một người phụ nữ biết Delacorte nhưng chẳng thèm quan tâm tới ông này.

“Chúng tôi tin rằng bà ấy sẽ hợp tác,” Hannagan nói. “Tuy thế, cũng chẳng dễ dàng đâu. Có lẽ chúng ta sẽ phải chờ lâu đấy.”

Chúng tôi lắng nghe bài hát của nhóm White Stripes trong khi chờ đợi. Hannagan gặp riêng Tillman để hỏi về giao kèo giữa anh ta và Delacorte. Viên trung úy đi theo để ghi chép. Ba người nói chuyện với nhau cạnh chiếc xe sedan màu đen.

Chỉ còn tôi và Elizabeth đứng cạnh xe của mình. Tôi tì lên thanh chắn bùn để nhìn ánh sáng lọt ra từ cửa sổ nhà Delacorte.

“Có gì đó không ổn,” tôi nói.

Cô luồn tay mình vào tay tôi. “Chẳng có gì đâu. Chỉ là đèn đồng hồ thôi.”

Tôi không định nói tới cái đó. “Chúng ta cần một chiếc đèn pin.”

“Để làm gì?”

“Trong cốp xe có đèn pin phải không? Có lẽ em nên mang theo súng nữa.”

“David...”

Tôi siết chặt tay cô và lấy chìa khóa ra mở cốp xe. Chiếc đèn pin nằm trong ngăn đựng lốp dự phòng. Tôi đóng cốp lại mà không để ba người kia biết, thong thả đi qua lỗ hổng trên hàng rào tiến về phía nhà Delacorte.

Elizabeth bắt kịp tôi. Cô đã giắt súng vào bao ở thắt lưng.

“Chúng ta không thể xông vào được,” cô nói. “Còn phải chờ...”

“Anh biết chúng ta đang chờ,” tôi nói, bật đèn pin và chiếu lên cửa trước. “Anh chỉ băn khoăn liệu tất cả những người khác có đang chờ đợi không thôi.”

Ánh sáng chiếu lên khe giữa cánh cửa và khung cửa. Khe hở rộng quá mức bình thường - cửa chưa đóng kín.

Phía sau tôi, một giọng nói kêu lên. “Này! Lùi lại ngay!” Là tiếng trung úy Redlake.

Tôi chiếu đèn pin khắp mặt trước căn nhà. Phía sau bồn hoa xơ xác, tôi tìm được cửa sổ tầng hầm bị vỡ, chỉ còn vài mảnh kính gắn trên khung.

Hannagan và viên trung uý lao tới chỗ chúng tôi. Tillman do dự theo sau họ. Khi Hannagan đến gần, Elizabeth ra hiệu về phía cửa sổ vỡ. “Ai đó đã tới đây trước,” cô nói.

Hannagan và viên trung úy xông vào cửa trước. Tôi và Elizabeth đứng bên ngoài nghe họ gọi nhau, kiểm tra từng phòng một. Tillman đứng xa hơn ngoài bãi cỏ.

Sau 5 phút, tất cả đèn trong nhà bật sáng. Trung úy Redlake bước ra và thông báo rằng trong nhà không có ai. “Nhưng có thứ này cô sẽ muốn xem đấy,” anh ta nói với Elizabeth và vẫy tay ra hiệu cho cô vào. “Đi thẳng qua phòng bếp.”

Redlake đứng bên ngoài với Tillman. Tôi đi theo Elizabeth và thấy Hannagan đứng trong phòng ăn nhỏ phía sau nhà. Tường mới được sơn lại, hay nói đúng hơn là những gì còn lại của nó. Ai đó đã dùng búa đập vỡ tấm thạch cao, phá ra từng mảng. Những mảnh vụn vương vãi trên sàn.

Người đó đã tìm được thứ mình muốn: Nó nằm ngay trên bàn ăn. Một chiếc bút bi đen bằng nhôm, vài trang giấy, một chiếc đĩa CD, một tập tiền 100 đô la. Tất cả được nhét vào túi ni lông giấu trong tường.

“Chiếc bút ma thuật của cô đây,” Hannagan nói. “Hết pin rồi.”

“Có thể nó đã được giấu trong đó vài tuần rồi,” Elizabeth đáp.

“Vậy kẻ phá bức tường này không nghe xem trong đó có gì.”

“Người đó không cần phải làm thế,” tôi nói. Tôi đang nhìn chiếc đĩa CD mà có lẽ Delacorte đã dùng để sao lại tệp ghi âm từ chiếc bút. Trên đó ghi một dòng chữ bằng bút dạ đen: John Casterbridge.

Hannagan chỉ tay vào tập giấy. “Đây là bằng chứng giao kèo của Delacorte với ngài nghị sĩ. Nó ghi rõ ông ấy đã trả tiền để trừ khử Terry Dawtrey.”

“Chúng ta phải đi thôi, Lizzie,” tôi nói nhỏ.

“Điều tôi chưa hiểu là,” Hannagan nói, “tại sao ai đó lại vất vả moi những thứ này trong tường ra rồi vứt lại ngay đó. Đặc biệt là món tiền.”

Elizabeth lùi lại khỏi bàn. “Người đó không quan tâm tới tiền đâu,” cô nói.

Tôi ngồi trong xe rút điện thoại ra gọi Nick Dawtrey, chờ cậu nhấc máy trong khi Elizabeth phóng trên con phố trước nhà Delacorte rồi cua gấp vào phố Ashmun. Hannagan theo sát chúng tôi trong chiếc Dodge màu đen. Redlake và Tillman ở lại căn nhà.

Giọng Nick xa xăm qua điện thoại. Xin hãy để lại lời nhắn và tôi sẽ gọi lại sau.

“Nick,” tôi nói. “Gọi lại cho chú ngay. Trong khi đó, cháu đừng làm gì cả.”

Elizabeth rẽ vào làn dẫn lên phía bắc để vượt qua chiếc nhà xe di động đang đi chậm rãi.

“Em nghĩ cậu bé đã xuất phát trước chúng ta bao lâu rồi?” tôi hỏi cô.

“Em không biết.”

“Anh không mấy hi vọng cậu bé đi bằng xe đạp đâu.”

Cô không nói gì, lái vòng trở lại làn xe xuôi xuống phía nam.

Tôi mong rằng cậu đã đi bằng xe đạp và chúng tôi sẽ vượt qua cậu trên đường tới đó. Sault Sainte Marie nằm cách Brimley 24 cây số. Nhưng vấn đề đâu phải là tôi muốn gì. Nick có chủ kiến riêng. Chúng tôi đã nhầm khi tưởng rằng cậu sẽ tin chúng tôi mà không bén mảng tới nhà Tillman. Hẳn là tối nay, cậu đã tới đó, lẩn trong rừng và nghe trộm cạnh cửa sổ. Có lẽ cậu đã núp trong bóng tối bên ngoài trong suốt cuộc nói chuyện. Cậu đã nghe lời thú tội của Tillman, thông tin về chiếc bút của Delacorte rồi cậu đến tận nhà viên cảnh sát trưởng.

Tiền bạc không quan trọng với cậu. Cậu chỉ muốn biết tên kẻ đã gây ra cái chết của anh trai mình.

Elizabeth nhấn phanh và rẽ vào đường Six Mile.

“Anh không có số của Madelyn Turner,” tôi nói.

Cô đưa tôi điện thoại của mình và tôi tìm thấy số bà ta trong lịch sử cuộc gọi.

Khi Madelyn nhấc máy, giọng bà ta còn ngái ngủ. Tôi phải giải thích mình là ai, nhưng rốt cuộc bà ta cũng nhận ra tôi.

“Có chuyện gì vậy, anh Loogan?”

Tôi nhấn nút mở loa ngoài. “Thám tử Waishkey đang đi cùng với tôi,” tôi nói. “Chúng tôi đang cố liên lạc với Nick. Cậu bé có nhà không?”

“Nó đi xem phim với bạn rồi - Kevin và JT.”

“Ở Brimley?”

“Ở Sault Sainte Marie.”

“Cậu bé đi bằng gì? Giữa đêm khuya mà đạp xe tới đó thì xa quá.”

“Chúng đi bằng xe tải. Kevin có bằng lái rồi.”

“Xe tải nào?” tôi hỏi. Rồi tôi nhớ ra chiếc xe han gỉ trước nhà.

“Xe của cha Nick,” bà ta đáp. “Tôi từng cho phép chúng đi đến Sault Sainte Marie trên chiếc xe đó. Kevin cầm lái. Có gì không ổn à?”

“Hi vọng là không. Bà có chắc ba cậu bé đi cùng nhau không? Bà có thấy chúng rời khỏi đó không?”

Một tiếng rè ở đầu dây bên kia, sau đó: “Không. Nick gọi cho tôi và nói rằng nó phải đi với bạn. Khi tôi về nhà thì chúng đã đi rồi. Anh làm tôi sợ đấy, anh Loogan. Có chuyện gì xảy ra thế?”

Tôi quay sang phía Elizabeth, không biết phải trả lời ra sao.

Cô nói, “Chúng tôi nghĩ Nick tin rằng ông nghị sĩ phải chịu trách nhiệm về vụ Terry bị bắn chết. Giờ chúng tôi rất lo lắng về những việc cậu bé có thể làm.”

Madelyn im lặng vài giây sau khi nghe tin đó. Tôi tự hỏi bà ta sẽ phản ứng sao khi nghe chúng tôi nhắc tới ông nghị sĩ - liệu bà ta có giả vờ ngạc nhiên không.

Sau cùng, bà ta chỉ hỏi, “Nick đào đâu ra ý nghĩ đó cơ chứ?”

“Không quan trọng,” Elizabeth nói. “Ông nghị sĩ vẫn ở trong căn chòi đó chứ?”

Vài giây nữa trôi qua, sau đó bà trả lời: “Vẫn còn.”

“Nick biết ông ấy đang ở đó,” Elizabeth nói. “Tốt nhất bây giờ bà hãy gọi điện bảo ông ấy rời khỏi đó ngay. Chúng tôi cũng đang trên đường tới đó.”

Không thấy tín hiệu gì nữa, tôi nhận ra Madelyn đã dập máy. Bà ta gọi lại sau 3 phút. “Tôi không liên lạc được với John. Có lẽ ông ấy đã tắt điện thoại khi đi ngủ.”

“Trong căn chòi không có điện thoại cố định à?”

“Từ khi Charlie mất thì không. Nick cũng không nhấc máy. Còn điều này nữa - Kevin và JT. không đi cùng nó. Tôi vừa gọi điện cho mẹ chúng.”

Tôi nhớ tới Sarah - cô bé đã phấn khích thế nào khi học lái xe. Nick cũng cảm thấy y như vậy thôi. Và ở vùng quê này, chúng thường bắt đầu học lái sớm hơn.

“Có thể nào cậu bé lái xe đi một mình không?” tôi hỏi Madelyn.

“Nó biết mình không được phép,” bà ta nói. “Nhưng chắc thế đấy. Charlie đã dạy nó lái xe.”

Tôi liếc nhìn Elizabeth trong ánh sáng phát ra từ mặt đồng hồ, nhìn bàn tay cô nhẹ nhàng cầm bánh lái. Chúng tôi lao về phía tây, tới đường Six Mile thẳng tắp.

Những bãi trống hai bên đường dẫn vào bóng tối. Bên cạnh tôi, Elizabeth bình tĩnh nói, “Bà Turner, tôi cần biết trong nhà hay căn chòi có khẩu súng nào không.”

Madelyn trả lời, giọng trống rỗng. “Không. Cô thực sự nghĩ là...? Không có khẩu súng nào cả. Tôi đến căn chòi đó ngay đây.”

“Được rồi,” Elizabeth nói. “Chúng tôi cũng sẽ đến đó sau vài phút nữa.”

Khi gập điện thoại lại, tôi nghĩ tới súng đạn và chợt thấy nỗi sợ hãi dâng lên. Hôm nay, Nick đã thấy tôi mân mê viên đạn. Ở đâu có đạn, ở đó có súng. Chúng tôi đã không khóa cửa xe khi đỗ trước cửa nhà Tillman, khẩu súng tôi đi mượn vẫn để trong hộc đựng găng tay. Nếu Nick đã tới đó thì...

Tôi bật chốt mở ngăn đựng găng tay, kéo khóa chiếc túi da và nhìn thấy nòng súng.

“Nó vẫn còn đây,” tôi nói, gần như với chính mình. “Anh đã sợ thằng bé ăn trộm nó.”

Elizabeth nhấc một tay khỏi bánh lái để đưa lên vuốt tóc.

“Anh đã quên mất khẩu súng của Tillman,” cô nói.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.