Jo ngắm những đỉnh núi vẫn phủ đầy tuyết trắng soi bóng xuống mặt hồ đang lướt qua cửa kính chiếc ô tô Yvonne đang lái đưa anh về nhà. Từ khi họ rời trang trại của gia đình cô ở Carinzia bốn tiếng trước, cô chưa hề nói với anh một lời nào.
Jo đã viện ra đủ các lý do để không phải đi chuyến này, thậm chí đã nói thẳng với cô anh sẽ rất khó xử nếu phải đóng vai người yêu cô trước mặt họ hàng. Nhưng Yvonne đã áp dụng lối chơi “fair play” quen thuộc của cô và tìm được cách hóa giải tất cả những lý do đó. Nên cuối cùng anh đành đồng ý.
Jo đã tốn nhiều giờ đồng hồ để tập luyện với các cú nhảy nhưng không thể quen được với thế giới của môn đua ngựa, cũng như chưa bao giờ anh thật sự thích bọn ngựa cả. Khi cả hai đến Carinzia để xem giải đua ngựa quốc tế diễn ra ở chính trang trại gia đình cô, Jo thấy mình bị bao quanh bởi những con người có vẻ chỉ quan tâm tới mỗi cái lũ bốn chân đó và tới những lời đồn đại về chuyện tình và chuyện về những vụ phản bội của các nhân vật trong giới. Chuyện về những vụ phản bội chạm đến cả bố mẹ Yvonne: mẹ cô đã có một cuộc tình nóng bỏng với một trong những tay đua ngựa nổi tiếng người Áo, thầy dạy cho cô em. Một mối quan hệ mà như người ta đồn đại đã được ông chồng tận mắt chứng kiến trong một lần hiếm hoi ông về trang trại. Nhưng nguyên nhân thật của vụ li dị, như Yvonne đã kể cho anh trước đấy lại là vì một vấn đề khác nghiêm trọng hơn: người mẹ đã lập ra và đứng đầu một nhóm trong nội bộ công ty gia đình để chống lại xu thế áp dụng các GMO mà ông bố đang ủng hộ. Yvonne kể mẹ cô đã cương quyết bảo vệ ý kiến của mình sau khi đọc một báo cáo về số lượng những người nông dân Ấn Độ tự tử ngày càng gia tăng kể từ năm 1995 sau khi người ta đưa vào những loại giống điều chỉnh gen.
Cuộc chiến nội bộ giữa ông bố và bà mẹ diễn ra trong một thời gian với những cú đòn ngày càng hạ tiện, và vụ ngoại tình của người mẹ đã được ông bố sử dụng như một phát súng kết liễu cuộc hôn nhân cũng như sự thù hận giữa hai bên, và tìm được cách để san bằng những trở ngại bà mẹ dựng lên chặn lối trên con đường ông đang dẫn dắt công ty.
Trong những ngày ở Carinzia, Yvonne đã ở bên Jo một cách rất tế nhị, giới thiệu anh với những người họ hàng và bạn bè trong dòng người bất tận hết đến lại đi. Đôi khi cô để anh một mình khá lâu để làm quen với đám đông đa dạng đủ màu sắc tràn ngập trang trại. Khi bắt gặp anh đang nói chuyện với ai đó, cô lại nhìn anh một lúc như thể cố hiểu thêm con người thật của Jo.
Đến giờ thì cô đã biết tính cách con người anh, kể cả những thứ sót lại từ quá khứ; nhưng sau khi đã kiên trì dẫn dụ được anh đến tận đây, cô nhất định muốn tìm được mã khóa để mở cánh cửa khó nhất, thứ có thể vô hiệu hóa sự cự tuyệt của Jo và đạp tung những rào chắn anh dựng lên. Cô đã chờ đợi với lòng mong muốn và sự kiên nhẫn, tận hưởng cảm giác háo hức chờ chinh phục, và trong lúc này đây, Yvonne không nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác.
Jo cảm nhận được ánh nhìn chất chứa sự mong đợi của cô, anh đáp lại cô với một vài cái nhìn rất nhanh và tưởng tượng trong đầu tương lai của cô gái trẻ đã ăn nằm với anh lâu nay. Anh biết trước sau gì Yvonne cũng sẽ nói ra, vì bản thân anh thì luôn lảng tránh chủ đề về một cuộc sống chung giữa hai người. Và trong những khoảnh khắc như lúc này đây, khi ý nghĩ của anh hướng về tương lai của cô, anh cũng không biết tương lai đấy rất gần hay vẫn còn xa, chưa bao giờ anh cảm thấy mình là một phần của tương lai ấy.
Thế nhưng anh thích có Yvonne; sự hăng hái của cô, khả năng hiểu biết sâu rộng và khiếu hài hước khi trò chuyện về những chủ đề phức tạp của cô luôn khiến anh thích thú; nhưng đôi khi, sau khi làm tình với cô, vào lúc ý nghĩ sẽ giữ cô bên cạnh mình trong suốt cuộc đời bật ra trong đầu, lần nào nó cũng bị chặn lại phũ phàng. Dù biết đấy cũng là mong muốn của người con gái đang nằm bên anh, những suy nghĩ của anh theo hướng đấy lập tức bị chặn lại, những điều anh chớm liên tưởng về một cuộc sống bên cô bị coi như một kẻ xâm phạm dám lẻn vào khu vực cấm và lập tức bị lực lượng bảo vệ trong đầu anh tống cổ ra ngoài trước khi kịp gây ra thiệt hại gì.
Chỉ một lần anh thấy lóe lên một tia sáng soi thấy tương lai trong trí tưởng tượng ấy, ngay sau khi lên đỉnh với cô. Anh đã coi đấy là một dấu hiệu mình hoàn toàn có thể có một tương lai với Yvonne.
Nhưng tia sáng ấy không xuất hiện nữa, và quan hệ giữa hai người dưới mắt anh bây giờ chỉ như một trận đấu cờ mà sau khi tìm đủ mọi cách đưa chiến lược của mình vào, hai bên bây giờ chỉ còn chờ thỏa thuận thủ hòa và nhanh chóng rời khỏi cuộc chơi.
Anh và cô đã ở đó ba ngày; cô em gái của Yvonne đã chỉ đạt giải ba của cuộc đua ngựa trong sự thất vọng lớn của cả gia đình. Dù đã tập luyện và chuẩn bị kỹ càng, nhưng tay đua ngựa trẻ trung giải thích với mọi người cô đã thi đấu dở hơn dự kiến do con ngựa không hiểu sao hôm đấy lại đột ngột trở nên cực kỳ bất an.
Hôm đấy, sau khi dùng dùng bữa sáng với anh trong khu nhà họ đang nghỉ, Yvonne rủ anh vào bên trong trang trại vì cô muốn chỉ cho anh một thứ.
Sau khi cùng nhau leo qua một cầu thang cuốn rất dốc, họ lên đến đỉnh của một tòa tháp nhìn xuống toàn bộ vùng đất của khu trang trại. Cảnh quan nhìn từ đấy thật hùng vĩ, dù cái khoảnh đất họ đang đứng trước kia chỉ là khoang mái với những cửa đón ánh sáng và khung cảnh mở ra từ những khe hẹp có từ ngày xưa trên tháp.
Cô không rào đón gì.
“Anh thấy không Jo”, cô vừa nói vừa chỉ cho anh mảnh đất dưới chân, “anh cũng nhìn thấy điều em đang thấy phải không? Một trong các điểm chung của chúng ta chính là cách nhìn sự vật bằng một tầm nhìn rộng hơn, với đường chân trời rõ nét ở đằng xa kia. Chúng ta cần sự sâu sắc, cần không gian rộng lớn, cần cái này, tầm nhìn từ trên cao mà không phải ai cũng có được. Anh nghe em nói rồi đấy, người đua không có ngựa tốt sẽ chỉ là một con người đua, một con ngựa nòi không có người đua giỏi cũng sẽ không bao giờ đến được đích đầu tiên. Đấy, điều em muốn nói với anh là nếu chúng ta hòa chung sức mạnh thì anh và em sẽ đạt đến đỉnh cao, những đích đến lớn lao. Em không nghĩ mình là người đua hay là ngựa của anh, nhưng em muốn chúng ta hợp lực cùng nhau, Jo... Tất cả những thứ này nếu anh muốn thì một ngày nào đó sẽ là của chúng mình, và từ đây chúng ta có thể cùng nhau nhìn ra xa hơn nữa rất rất nhiều.”
Anh không để cô nói dứt câu: “Không phải là với anh, Yvonne ạ, anh không phải người để chia sẻ với em tất cả những thứ này”, Jo chỉ vào vuông đất anh nhìn thấy qua ô cửa tháp.
Một câu nói lạnh lùng anh thốt ra mà chỉ nhìn xéo qua mặt cô, như thể trong lúc đấy chính mắt anh bị lác, những từ hướng đến con mắt trái đã gửi đến anh những dấu hiệu tình cảm đầu tiên của cô gái lúc đấy với anh mới chỉ là con gái ông hàng xóm.
Yvonne đỏ bừng mặt lên rồi chỉ vài giây sau lại trở nên tái nhợt. Cô loạng choạng rồi dựa vào một bên tường chông chênh, ánh mắt xuyên qua một trong những khe hở trên tháp, mất hút vào khoảng trống phía sau.
“Một giờ nữa chúng ta lên đường”, cô nói với anh bằng giọng rất nhỏ rồi đi về phía cửa.