***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xvii

❊ ❊ ❊

— Vlinsky, anh là đồ con lừa!

— Thưa vâng, ông Fischmayer.

— Anh phạm sai lầm nghiêm trọng cực kỳ về nghiệp vụ.

— Tôi?

— Anh! Ngay từ bây giờ tôi phải cân nhắc kỹ việc tiếp tục sử dụng tay nghề của anh tại đây.

— Nhưng thưa ông Fischmayer...

— Câm mồm! Tự dưng trao 1.170.400 đôla cho khách hàng mà không phát hiện được. Anh làm cái gì ở nhà Burger này?

— Xin lỗi ông Fischmayer. Chính tôi đã khuyến cáo vị khách này hết khả năng rồi.

— Anh chưa hề nói gì với tôi! Chưa hề!

Sự tráo trở khiến Vlinsky can đảm đương đầu:

— Tôi đã phát hiện hắn thiếu 327 đôla. Tôi xin thề! Nói ngay tại đây, trong văn phòng của ông.

— 327! - Fischmayer rít lên. Làm gì với chừng đó?

Chuông điện thoại réo từ lâu, Lão giằng mạnh ống nghe, tay kia vẫn dứ vào mặt Vlinsky đe dọa.

— Tôi không có đây! - Lão sủa rồi gác máy, mắt vẫn nhìn vào người dưới quyền.

— Anh ngu ngốc đến nỗi chỉ phát hiện với tôi có 327 đô trong khi hơn một triệu chuội mất ngay dưới mũi anh! Pope! Một thằng vô danh tiểu tốt! Thế mà không thấy giật mình.

Chuông điện thoại lại reo.

— Vừa nói rồi mà... - Fischmayer gào to.

Bỗng Vlinsky thấy lão cứng người dỏng tai chăm chú nghe trong khi hai đồng tử lăn như hai viên bi. Lão che ống nói.

— Vlinsky! Ra ngoài kia!

— Cho nói hết đã, ông Fischmayer.

— Ra!

Nhìn nước da đỏ tía của lão, Vlinsky biết lúc này không phải lúc đối thoại. Gã nhón gót rút êm, đóng cửa thật nhẹ nhàng.

Đổi giọng khác hẳn, Fischmayer hỏi:

— Thưa ông Price Lynch, ông vẫn mạnh giỏi?

— Được Abel, được. Nói với Vlinsky chưa?

— Vừa xong, thưa ông.

— Có tin được vào sự kín miệng của nó không?

— Đảm bảo.

— Anh có nhận được séc mang chữ ký của Alan Pope không?

— Thưa ông, chưa.

— Nếu có, anh phải làm gì biết chưa?

— Dạ có, thưa ông. Tôi phải chi ngay.

— Đúng. Nghe cho thủng này. Đây là chỉ thị khẩn cấp của tôi liên quan đến vị khách đó.

Abel Fischmayer dỏng hết hai tai. Sửng sốt, đến nỗi quai hàm long ra.

Tất cả các bàn đều được giữ chỗ trước cho bữa ăn trưa. Các trưởng bếp bắt đầu đẩy xe chở món ăn. Mấy bà già còn đang bì bõm tắm. Mấy tay lực sĩ nhún nhảy trên cầu bể bơi. Về lý thuyết, cấm không được để hở vú trên bờ. Nhưng trong thực tế tất cả bọn đàn bà con gái từ mười sáu đến năm mươi và hơn nữa đều cởi trần. Có những cặp vú được tân trang lúc nào cũng thẳng góc chín mươi độ dù chủ nhân chúng ở tư thế nào mặc kệ. Lúc nằm, vú chĩa thẳng lên trời như những quả đạn đại bác. Lúc đứng, vú không thèm tuân theo luật trọng lực.. Để vào Palm Beach nhất thiết phải đi qua các cabin quần áo rồi mới bước lên thềm cao bể bơi tràn trề ánh sáng. Vì thế mọi người đều chú ý sao cho sự xuất hiện của mình không bị thất bại trước hàng chục cặp mắt đổ dồn vào người mới tới. Người nhút nhát thì choàng áo tắm kín mít cho đến khi vào tới chỗ của mình. Kẻ muốn phô thân hình và những kẻ bất cần thân xác đẹp hay xấu thì thản nhiên đếm bước trên nền lát gạch men tự tin chững chạc như đi ủng vậy.

Hình dạng tấm bản đồ Ân Ái nơi đây biển đổi khôn lường. Một nhịp sống cao tốc. Gặp gỡ nhau buổi chiều, ngay đêm đó có thể chia tay vĩnh biệt nhau rồi. Dục vọng chỉ thoảng qua, hận tình không hề có, thề thốt chẳng nghĩa lý gì.

Sự xuất hiện của Norbert Testore trong bộ chế phục đen làm nhiều người để ý, anh là người duy nhất diện cravát kể cả các bếp trưởng.

Anh trịnh trọng đi một vòng quanh bể bơi, phớt lờ các cặp mắt ngược ngạo của bọn ở trần.

— Thưa ông...

Anh cúi xuống một chút và hiểu ra: ông khách đang ngủ. Anh cất mũ:

— Thưa ông Pope.

— Gì? - Alan hơi nghển đầu.

— Ổn cả chứ? Đồ của ông để trong cabin quần áoTôi đã mạn phép thanh toán các đồ ông mua.

— Cảm ơn anh Norbert. Cảm ơn!

— Theo tôi, ông không nên ngủ dưới nắng. Sao ông không về khách sạn làm một giấc?

— Mấy giờ rồi.

— Mười một giờ ạ!

— Anh cho phép tôi nằm một lần cuối được không?

Norbert mỉm cười lễ phép:

— Tôi đợi ông trước cửa.

Vẫn trịnh trọng, anh đi trở lại đường cũ.

— Hello, ông Pope! Hết cảm động chưa?

Alan thấy một người to béo tươi tỉnh vác chiếc bụng phệ ngạo nghễ mồm bú mẩu xì gà tắt ngấm.

— Louis Goldman!

Gã nắm tay Alan lắc rất nhiệt thành.

— Tối qua anh làm tôi hoảng quá. Cuối cùng ra sao?

— Tồi tệ - Alan đáp.

— Xin phép anh.

Gã ngồi luôn xuống giường.

— Nadia là ả điên! Anh quen lâu chưa? Bọn tôi quỳ cả xuống lạy van cô ta nhận đóng phim. Nhưng cô không chịu nhận. Bỏ phí một sự nghiệp!

Gã gọi bồi:

— Có tôm hùm ướp lạnh không? Quay sang Alan - Tôi hơi đói. Anh cùng ăn nhé? Mang rượu Dom Pérignon lạnh nữa.

Alan biết tên gã, cũng như mọi người. Nhưng tại sao Goldman biết được tên anh?

— Anh thức giấc, hay sắp ngủ?

— Sắp ngủ.

— Không tốt đâu, ông bạn. Nếu đêm nay còn định tiếp tục nướng thì phải ngủ đi. Đánh bạc cũng như đấu võ. Kiêng rượu, gái. Nghỉ ngơi, tập thể dục. Anh trong ngành gì?

— Kinh doanh.

— Anh có vẻ ăn cánh với Hadad. Người ta kêu hắn rất cứng. Anh làm ăn với hắn chưa?

— Chưa.

Goldman hỏi tiếp nhiều câu vớ vẩn, nói dông dài về công nghiệp điện ảnh nói chung, về các dự án của bản thân gã.

— Với đức tính liều mạng anh đã thể hiện tối qua, anh có thể làm một tay sản xuất phim loại cừ. Anh có thích thế không? Để đấy!

Cậu bồi mở champagne đặt khay tôm hùm lên chiếc bàn nhỏ. Goldman nuốt gọn sau vài miếng. Giơ một cốc champagne về phía Alan.

— Bàn dự dạ hội của anh có xôm không?

— Tôi không đến. Vừa từ Hoa Kỳ tới, chưa kịp chớp mắt.

Cốc rượu vẫn đầy nguyên. Nhưng chai champagne đã vơi mất quá nửa. Goldman uống cách nào mau dữ dậy?

— Ngủ đi một lúc chiều nay, tối đến với chúng tôi. Bà xã sẽ rất vui được làm quen anh. Tôi đã cho dọn một tiệc lớn. Anh là khách mời của tôi.

— Cảm ơn. Tôi không có ý định!

Goldman tự ban phát một ly nữa rồi đứng lên.

— Anh sẽ là khách quí. Tôi sẽ cho xe tới đón!

Gã giơ tay chào rồi đi thẳng. Tất cả các giường lúc này đều có người. Một dòng thác đổ xuống bể bơi. Trước khi ra với Norbert, Alan định nhảy xuống tắm. Anh bước vài bước và chạm trán cậu bồi vừa phục vụ Goldman.

— Xin phép ông, tôi ghi khoản tôm hùm và chai Dom Pérignon của ông Goldman vào bản tính tiền của ông.

***

Công tước phu nhân Armande de Saran không buồn vứt bộ đồ dây dầu của Alan (mụ không biết tên anh) bỏ lại trong lều. Mụ nằm ườn dưới mấy tấm voan mỏng phơi nắng. Mỗi tuần hai lần, mụ tắm nắng cho “mu rùa" sau khi đọc trong tờ tạp chí làm đẹp viết rằng phơi bộ phận sinh dục này ra tia cực tím sẽ kích thích máu lưu thông và tăng trí nhớ.

Trí nhớ mụ rất kém về khoản nhớ người nhớ tên. Nhưng lại ghi nhận và tái hiện chính xác như phim ảnh tất cả những đòn mụ đã nhận. Đòn nặng nhất là đòn ở dinh thự vùng Rừng tại Paris: hai tên lưu manh dùng dây điện trói mụ vào bồn cầu trong buồng tắm. Một tay bị gãy chưa phải thiệt hại lớn. Điều làm mụ gặp rắc rối là hai triệu đôla đồ trang sức bị cuỗm mất. Nhân viên công ty bảo hiểm thấy vụ này có vẻ mờ ám bèn dọa sẽ điều tra đến nơi đến chốn nếu mụ đòi bồi thường. Nữ công tước được đức ông chồng Hubert đồng tình đã không kiện cáo gì để tránh gặp bê bối. Tuy vậy để tỏ ý giận những kẻ mất dạy nọ, mụ đăng ký vào một hãng bảo hiểm đang cạnh tranh với hãng kia.

Từ bữa đó mụ chỉ đeo bản sao những đồ nữ trang mất trộm. Tiếng đồn lan rộng. Tính tự ái bị tổn thương nhưng mụ được an toàn hơn: chẳng kẻ nào dại dột tiến công mụ để lột của dỏm. Chỉ mình mụ và công tước biết: những của dỏm này đều là thứ thiệt.

Trong tất cả các bà mệnh phu nhởn nhơ trên Bờ Biển, chỉ một mình Mandy là người trưng ra những đồ rất đắt giá nhưng lại nói đó là đồ dỏm.

— Armande em.

— Anh Hubert... - mụ thì thầm trong tư thế giữ nguyên như cũ. - Anh đang nghỉ ngơi.

— Bộ đồ của ai kia?

Mụ cười gằn trong họng thay lời đáp.

— Mandy, nói ngay anh nghe thử!

Mỗi bận đánh hơi thấy mụ vợ vừa làm thêm một cuộc thử nghiệm tình dục, sự chuyển hóa cơ bản trong người công tước lập tức giảm thiểu.

— Ai thế Mandy.

— Một thằng. Em không biết rõ. Bình tĩnh nào.

— Mandy, anh van em! Cho anh một cái nào!

***

— Hai người đẹp duy nhất trên bể bơi không mặc đồ bikini!

Mồm cười toe toét Cesare vẩy ngón tay gửi chiếc hôn nhẹ cho hai mẹ con Sarah. Rồi bắt tay Arnold và Hamilton như những bạn chí cốt.

— Ông có bí quyết nào để giữ mình được gọn gàng vậy? Bán cho tôi! Ăn kiêng hay tập thể dục?

Rồi hôn tay Victoria Hackett, người độc nhất không bận áo tắm.

— Thưa bà, bà có ông chồng tuyệt trần đời. Ai cũng phải tị!

— Một ly nhé? Ham Burger hỏi.

— Không bao giờ uống trước khi ăn! Chắc ông bà đã có người mời tiệc tối nay? Vâng, nhưng xin ông bà hoãn chỗ đó. Các vị là khách của tôi. .

— Đừng, ông Sogno! - Victoria phản đối.

— Nhất định như thế. Tôi muốn tập hợp tất cả các nhân vật dễ thương của Cannes. Chắc hai vị biết công tước Saran và phu nhân? Họ sẽ vui sướng khi cùng dự tiệc với hai vị.

— Bởi vì - Hackett nhìn Emily Price Lynch ra ý hỏi. - Chúng tôi đã đặt chỗ cho sáu người, có thêm một khách mời nữa.

— Càng nhiều bọn điên càng vui! - Cesare tươi tỉnh đáp.

— Riêng bọn tôi thì vui sướng nhận lời - Ham Burger nói - nhưng không dám làm khách mời của ông.

— Xin đừng khách khí, ông Price Lynch. Ông nhận cho là tôi mừng lắm rồi.

— Tôi cũng nhất trí với Hamilton - Hackett chen vào. - Đồng ý cùng ngồi với nhau, với điều kiện: các bạn ông và ông đều là khách mời của bọn tôi.

— Goldman sẽ tới dự cùng với Julie, vợ ông ta, một phụ nữ tuyệt vời! Được chưa ạ? Để tôi chạy ngay đi báo tin cho hai vợ chồng ngài công tước.

Lão ba chân bốn cẳng chạy tới dẫy lều.

— Tôi chúa ghét lão ấy, - Sarah nói.

— Tôi cũng ghét cay ghét đắng- mẹ cô tiếp luôn.

— Sao vậy? - Victoria vừa hỏi vừa xoa chỗ mu bàn tay Cesare vừa lướt môi qua. - Lão khá hấp dẫn. Cư xử rất lịch thiệp.

— Bộ tịch như con đĩ đực! - Sarah nguýt bố dượng.

— Sarah! - Emily gắt.

— Ông ta quen chẳng sót ai trên thế giới này, - Ham Burger phớt lờ Sarah, bảo Hackett thế.

— Giải “Leader” của ông ta nối tiếng cực kỳ - Arnold gật gù.

— Xin thú thật. - Victoria nói với vẻ ngây thơ - tôi rất sẵn sàng nhận lời. Đây là lần đầu tiên trong đời có dịp nhìn tận nơi một vị công tước và phu nhân thứ thiệt!

***

— Trông ông chẳng có nét nào của người Ả Rập.

— Thật ư? Tại sao?

— Ông có đôi mắt xanh. - Marina đáp.

Hadad khoái chí cười rinh rích. Không những cô ta giống Marilyn như lột mà còn có những ý nghĩ rất thành thật. Một tâm hồn trẻ thơ trong thân hình phụ nữ. Hadad đã chiếm đoạt nhiều thân hình còn trẻ thơ mà tâm hồn đã già cỗi mỏi mòn.

Chiếc Cadillac lướt nhẹ trên đường Croisette. Marina kẹp trên đầu gối một chiếc thuyền gắp bằng giấy 500 francs.

— Cô ở Cannes một mình?

— Vâng.

— Hàng ngày cô làm gì?

— Chẳng làm gì sất. Không biết nên làm gì. Thế ông?

— Cũng như cô. Chẳng làm gì. Cô cùng đi với bạn tới đây?

— Không. Một lão già mời em tới. Lão chi mọi phí tổn.

— Già? Già như thế nào? - Hoàng tử nghi hoặc. Có lẽ cô ả này cũng chỉ là một con điếm tầm thường như những con khác.

— Bảy mươi? Tám mươi? Em chẳng biết nữa. Một thằng đểu. Xấu thói. Lão bao con Poppie bạn em.

— Nhưng lại đi với cô?

— Vâng. Như thế đấy, sau năm phút là xong. Poppie cho em mượn phòng.

— Thế phòng cô?

— Em không có.

— Không có thì ở vào đâu?

— Lung tung. Tùy theo bồ từng lúc. Bực mình với Alan, em đi với Harry. Cãi nhau với Harry, quay lại nhà Alan. Không có nước dùng em đến ở với Poppie. Gặp lão ở đó. Lão cho mang vé tới.

— Chỉ có thế?

— Thế thôi.

— Sao em chê lão xấu thói?

— Lão hay nhìn em khi em tập thể dục.

— Quần vợt hay golf?

— Nhún. Em thích tập nhún.

— Lão ta đang ở đâu?

— Ở đây, Majestic. Cùng với vợ.

— Chắc lão sẽ trả tiền trọ cho cô?

— Tất nhiên không phải em trả- Marina phì cười - Em làm gì có tiền.

— Tôi chưa ngủ, Marina. Sắp ăn tối với vài người bạn. Cô cùng ăn với tôi được không?

— Không. Em bỏ quên mũ trong phòng nên quay về lấy, thế thôi.

— Đêm nay có dạ hội từ thiện. Mong cô nhận lời mời của tôi.

— Trang phục như thế nào cơ?

— Trang phục dạ hội, áo dài.

— Thế thì hỏng bét. Em chỉ có mỗi chiếc váy thôi.

— Dễ ợt- Hadad đáp. - Anh cho tài xế và thư ký riêng đi với em. Em muốn sắm gì thì sắm, đừng ngần ngại.

— Thật chứ?

— Thật. Em có đồ trang sức chưa?

Marina cười phá lên:

— Để làm gì?

— Em không thích nữ trang sao?

— Cóc cần. Trông quê chết đi được!

— Em cứ chọn những thứ đẹp nhất, của nhà Van Cleef, Gerard, Cartier hay Boucheron, tùy thích. Anh muốn em lộng lẫy như bà hoàng.

Hoàng tử nâng tay Marina hôn lên đầu ngón.

— Kỳ thật, sao em giống Marilyn Monroe thế!

Marina giật tay ra.

— Xì! Lại ông nữa! Chán mớ đời! Tất cả các ông đều nói như nhau!

***

Cesare gõ nhẹ lên cửa lều.

— Mandy? Cesare đây nhé. Các vị đều ở truồng cả, hay tôi vào được?

— Tôi đang ở truồng đây - Mandy đáp. - Nhưng không sao cứ vào.

— Chờ một chút - tiếng Hubert vọng ra.

Ngài vội quơ tấm áo tắm đỏ rực đắp lên mình mụ vợ.

Mandy nhún vai:

— Cesare còn biết rõ người em hơn cả anh.

— Không phải vì thế mà... - Hubert cáu. – Vào!

— Đẹp đôi nhất Bờ Biển! Kính thưa công tước, tôi hân hạnh được biết ngài đã mười năm có lẻ. Mỗi năm lại thấy ngài trẻ được hai tuổi! Còn về bà Mandy thì khỏi cần nói.

Gã thân mật hôn nhẹ lên gáy.

— Bà chị sẽ vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng có vô số phụ nữ ganh tị sắc đẹp kiều diễm của mình. Người đẹp nhất đời!

— Thật sao? Những mụ nào thế Cesare?

— Tối nay sẽ nói. Hai vị đến dạ hội chứ?

— Ngồi ở bàn nhà Signorelli.

— Đừng, Hubert, đừng. Ông sẽ bị quấy rầy đấy. Bọn đó khó chịu lắm.

— Ông định thế nào nào? - Mandy hỏi.

— Bà chị muốn biết à? Tôi mời một cỗ những nhân vật xôm trò nhất.

— Ai?

— Goldman nhà sản xuất phim.

— Do Thái à? - Công tước nghi hoặc.

— Không có người nào hoàn hảo - Cesare đáp. - Nó có lây sang ta đâu mà sợ! Vả lại đó là một nhân tài, người da trắng. Ngoài ra còn có nhà Hackett, Price Lynch và trùm ngành hàng không Honor Larsen...

— Muộn rồi, không kịp xin kiểu chỗ Signorelli.

— Anh Hubert! Mình nhìn mặt họ suốt cả năm rồi, Mandy nói. Em muốn thay mặt khác.

Cesare nghĩ trong bụng “muốn thay cái khác thì có".

— Anh bảo họ là em cúm.

— Nhưng họ sẽ ngồi ngay bàn bên.

— Cuộc đời ngắn ngủi, lại đang mùa hè, cần quái gì! - Sogno bào chữa. – Hubert, ông để mặc tôi lo chuyện này. Chỉ cần bảo các vị vẫn là khách mời của tôi từ lâu rồi. Họ hiểu ra ngay.

— Cesare này - công tước nói. - Tôi bằng lòng, nhưng với điều kiện: tất cả phải là khách mời của tôi.

— Không đời nào! Nếu thế, chẳng thà tôi chịu nhịn cái thú được ngồi cùng bàn với hai vị!

— Anh Hubert! Sao anh cổ thế? Ai chi tiền chả được, có gì quan trọng đâu cơ chứ! Cái chính là ngồi với nhau, cùng vui với nhau.

— Nữ công tước nói chí phải - Cesare tiếp. - Bật đèn xanh cho tôi gặp Signorelli chứ?

— Phải, phải, phải - Mandy reo.

Mụ đứng dậy, đến dưới vòi hương sen. Khỏa thân. Nể mặt ngài công tước, Cesare nhìn lảng sang phía khác.

— Thôi được- Hubert Saran thỏa thuận, và hạ thấp giọng. - Hãy hứa đi, tôi là người chi.

— Không hứa hẹn gì hết. - Cesare cả cười.

— Coi như xong rồi đấy Cesare.

— Tối nay, đúng chín rưỡi. Tôi đợi ở đại sảnh. Bai, bai, Mandy!

Gã đi không quay lại nhìn. Mụ không phải là loại hắn khoái. Mỗi lần làm tình với mụ là mỗi lần gã cảm thấy bị tước đoạt hết các đặc quyền của thằng đàn ông. Mặt khác, thứ đàn bà hùng hục làm gã mệt nhoài. Gã thích sự dịu dàng, buông thả, khoái cảm lâng lâng. Gã luồn sau cầu nhảy, vẫy tay chào người quen rất đông, xuyên qua hàng hiên quầy rượu đi thẳng tới bàn có Betty Grone và gã khổng lồ Honor Larsen đang ngồi ăn trưa.

— Thịt sói Địa Trung Hải nướng. Từ Dieppe tới. Nói đúng ra, nó quá cảnh Dieppe nhưng chở thẳng từ Dakar tới bằng tàu đông lạnh. Khỏe chứ Betty?

Gã hôn lên trán Betty, nhón trái ôliu, uống một hớp champagne trong ly của cô ả, chìa tay cho Larsen.

— Tất cả những điều tôi vừa nói đều giả dối. Ở đây cái gì cũng là giả dối hết. Có những ngày tôi tự hỏi không biết chính tôi đây có tồn tại thật hay cũng giả nốt! Betty, tối nay cô dự tiệc với tôi đấy nhé. Không bàn cãi gì hết. Các vị khách kia đều nhận lời cả vì biết sẽ có cô và Larsen đến. Có cả công tước De Saran và phu nhân này, có Louis Goldman, Arnold Hackett, Hamilton Price Lynch và các bà xã nữa, cả lũ. Cô thấy thế nào?

Betty nói vài câu tiếng Anh với Larsen. Rồi bảo Cesare:

— Ông ấy sẽ đến, với điều kiện được trả tiền. Mời tất cả quý vị.

— Không được, tôi chi tất!

Ả bĩu môi kèm theo mắt nguýt dài.

— Đừng lằng nhằng thế, Cesare.

— Không được, bảo ông ta rằng...

— Thôi, cho qua. Ở đây hả?

— Đại sảnh Palm Beach, chín rưỡi tối. Được chưa?

— Điều này nữa Cesare. Nếu tối nay con bé Fischler dám cả gan thò mặt ra, tôi sẽ cho một vố đấy. Báo trước cho mà biết.

— Tôi cũng thế - gã gật đầu tán thưởng.

Tình thế đã rõ: mọi người tranh nhau chi tiền! Một quả ôliu nữa, một miếng thịt sói lấy trong đĩa của Betty trên đầu nĩa.

— Tối nay!

— Rất, rất dễ mến. - Honor bảo Betty khi Cesare đi khỏi. - Bạn tốt của cô chắc?

— Thường cùng lui tới những chỗ quen. Nhưng không biết hết bạn nhau. Em thấy gã cũng hay hay.

— Tôi có nên nhận giải thưởng của hắn không?

— Một sự đề cử đáng khích lệ đấy, Honor.

Một tiếng trước đây cô vừa thấy hoàng tử Hadad ôm chặt gã bị Nadia lôi vào sòng đêm qua.

— Honor, ông thử nhìn thằng cha nằm trên giường kia kìa... bên trái con bé tóc nâu bận áo xanh lục ấy. Ông đến mời hắn tới bàn chúng mình dự dạ hội từ thiện đi.

— Cô quen? - Larsen ngạc nhiên.

— Không đâu. Nhưng gã là bạn thân với hoàng từ Hadad. Làm ăn lớn với bọn Trung Đông. Em thu xếp cho ông đấy, Honor.

Larsen đặt cặp xuống. Trong tay có chiếc khăn, nghển tấm thân bẩy thước lên hôn đầu ngón tay Betty.

— Betty, cô lo hết mọi việc. Tôi đi ngay.

***

Được bơi một lúc đã thấy dễ chịu hơn nhưng Alan thấy mệt bã người. Còn ở lại Palm Beach một phút nữa thôi anh sẽ lăn ra ngủ liền một mạch tám ngày mới tỉnh. Anh gắng gượng ngồi dậy, lấy khăn mặt định đi vào phòng quần áo lấy những thứ Norbert mang tới thì thấy bóng người cao lớn chặn ngang đường.

— Honor Larsen - người đó vồ lấy tay anh.

— Alan Pope - anh đáp như cái máy.

Anh cố giằng tay ra nhưng không được.

— Hai chúng ta có cùng một người bạn Hadad. Anh có dự dạ hội tối nay không?

— Không. Tôi đang thèm ngủ.

— Ở Bờ Biển này không ai nằm bao giờ, ông Pope! Có chết cũng đứng mà chết. Chỉ khi làm tình mới phải nằm.

Khoái chí về câu pha trò của mình, lão ta bật cười ồm ồm.

— Mong ông vui lòng nhận lời mời của tôi.

— Honor, giới thiệu chúng tôi với nhau đi nào.

Alan sửng sốt khám phá ra một cô gái tuyệt đẹp màu hung hung.

— Alan Pope - Larsen giới thiệu. - Cô Betty Grone.

Ả quấn một kiểu váy Ấn Độ làm nổi rõ các đường cong hoàn hảo. Alan chưa bao giờ thấy đôi mắt nào đẹp như đôi mắt xanh mênh mông kia. Họa chăng cặp mắt tím của Nadia. Ả chiếu cặp mắt rực lửa vào Alan.

— Tôi muốn ông đến với chúng tôi.

— Rất hân hạnh. Nhưng...

— Ta sẽ gặp những người bạn rất hay. Đừng làm hỏng niềm vui của tôi ông nhé! Rồi ông xem, sẽ có rất nhiều người đẹp. Ông trọ ở đâu ta?

— Ở Majestic.

— Có cần tôi bảo tài xế tới đón không?

— Không. Không cần.

— Vậy, chín rưỡi ở đại sảnh Palm Beach. Tôi không bị lỡ tàu chứ?

— Tôi vừa nói... với ông đây - Alan lúng búng.

— Nhất trí, ông Pope. Gặp nhau ngay tại đây. Ông Honor và tôi đều vui mừng được đón tiếp ông. Đi chứ, Honor?

Alan choáng váng, tự hỏi có lẽ bọn này phát điên cả lên với nhau rồi: Ở New York anh bị tống ra khỏi cửa. Ở Cannes, chúng nó tranh nhau đón tiếp anh!

***

Marina được dịp đùa như trẻ con. Vừa chỉ ngón tay vào một thứ là các nhân viên bán hàng lăn xả vào, gói lại. Khalil đứng chỉ huy hai gã lực sĩ mang ra cho tài xế, tài xế ấn ngay vào cốp chiếc Cadillac đen. Như trong truyện thần tiên! Marina chẳng thiết gì áo váy và các thứ khác. Điều làm cô khoái là nghiễm nhiên trở thành nhân vật trung tâm. Cứ chọn được một mẫu áo là Khalil lại xui lấy thêm vài cái nữa. Cô đâu có cần, chắc chẳng một lần nào xỏ tay, nhưng được trao tặng như thế này thì sướng thật. Tất cả các tiệm may lớn trên đường Croisette đều đối xử với cô như với Nữ hoàng nước Anh.

Đến lúc vào tiệm kim hoàn Van Cleef cô mới thấy bỡ ngỡ. Giám đốc cho diễu qua mắt cô những chiếc hộp đựng nữ trang đủ kiểu đủ loại, cô chẳng biết dùng đeo vào chỗ nào, giá cả ra sao.

— Mời quí bà xem chuỗi hột xoàn này, đẹp vô cùng. Trong veo không một vết gợn. Và đôi bông tai này, thành một bộ.

Marina bĩu môi. Cô ngồi trên chiếc ghế bành đời Louis XV màu xanh lam, gần đồng màu với bộ đồ jean đang mặc, trang trí nhiều mảnh vá khác nhau. Đầu vẫn đội chiếc mũ rơm cũ kỹ gắn hoa sặc sỡ.

Cả bộ tham mưu của tiệm vây quanh cô, chăm chú, ân cần, mới thấy cô chớp mắt đã sồn sồn cả lên.

— Tiệm có thứ gì kỳ quặc hơn?

— Kỳ quặc ạ? Kỳ quặc là thế nào, thưa quí bà?

Một nhân viên bận bộ alpaga đen khít khao, reo to:

— Tôi biết. Xin quí bà thứ lỗi.

Anh ta cúi xuống thì thầm vào tai giám đốc, vừa nói vừa vỗ tay nửa hoan hỉ, nửa sốt ruột. Giám đốc gật đầu.

— Mang tới ngay. Sáng tạo mới nhất của bản hiệu, thưa quí bà. Nhất định quí bà sẽ ưng ý.

Nhân viên trở lại đặt lên tủ kính chiếc hộp.

— Chà chà... - Marina reo to mừng rỡ, thích thú - Đúng là cái...

— Vâng, thưa quí bà. Cái cổ chó. Cẩn hai mươi mốt hạt xoàn chân bạch kim. Mong bà cho phép tôi.

Giám đốc quàng vào cổ Marina. Ba nhân viên lập tức chìa ra ba tấm gương soi.

— Mua! Cực kỳ!

— Đúng vậy thưa quí bà. Bây giờ là các kiểu nhẫn.

Khalil kín đáo kéo giám đốc ra một góc.

— Hoàng tử sẽ rất ưng chiếc cổ chó kia. Bán cho tôi sợi dây dắt luôn thể.

***

Về đến phòng Alan nằm vật xuống giường và thiếp đi. Chuông điện thoại reo liên hồi. Anh lần tay cầm máy, xem đồng hồ: bốn giờ. Sáng? Chiều? Chẳng biết, lưỡi cứng đơ, anh lủng bủng.

— Hello!

— Alan đâu? Sammy đây!

— Mấy giờ rồi Sammy?

— Chín giờ sáng ở New York. Ngủ hay xỉn đấy? Nghe đây Alan, quan trọng lắm! Tớ nghĩ kỹ rồi. Bỏ cuộc thôi!

Mất mấy giây sau Alan mới nghĩ ra Bannister nói gì. Tuy chưa hiểu hết ý.

— Bỏ cuộc gì?

— Mình đã hỏi một tay bạn luật sư. Chúng mình ngu mất rồi. Alan, đừng chi thêm nữa. Sẽ tìm cách bồi hoàn số đã tiêu. Nghe rõ không?

Một dòng chì đặc quánh trong mạch máu Alan.

— Trả lại được tiền cho ngân hàng là chúng nó phải chào thua mình! Không có cớ nào để buộc tội cậu. Cậu báo chúng nó biết sự nhầm lẫn, đâu lại vào đấy. Chúng cho cậu một chỗ làm, thế là ổn. Xóa sạch mọi chuyện.

— Cậu quên một chi tiết nhỏ. - Alan nói không ra hơi. Nghỉ một lát: - Hết tiền rồi.

— Cái gì?

— Mất sạch tiền! - Alan gào to - Vì thế, trả sao nổi? Hiểu chưa?

— Không hiểu được - Bannister ấp úng.

— Hết, nhẵn nhụi, sạch trơn. Cậu muốn tớ thay đổi, thì đấy, xong rồi, chúng lấy hết của tớ rồi!

— Alan, cậu đùa phải không? Định dọa tớ chứ gì?

— Không còn một đồng kẽm.

— Không tin! Alan, cậu thề đi.

— Cứt!

— Tớ sẽ tới bằng chuyến bay đầu tiên.

— Đến mà ăn đòn!

Điên tiết, anh gác máy. Có tiếng gọi cửa. Anh nhảy xuống giường, cáu với Sammy, với Nadia, nhất là với chính mình. Anh đẩy tung cửa.

— Chào anh.

Betty Grone đứng ở bậc cửa. Váy Ấn Độ thay bằng chiếc quần đen, sơmi trắng.

— Vào được chứ?

Alan tránh lối cho ả vào phòng, nhận giữa mặt làn hương thơm từ người cô phả ra.

— Nếu em không nhầm, trông anh có bộ mặt người vừa nhận được tin không vui?

Alan đóng cửa. Bóng tối căn phòng đồng lõa phủ lên mình hai người. Bóng tối và hương thơm của cô gái.

— Em nói dối Honor là đi bới tóc.

— Ngồi xuống cạnh em dây này. Anh dễ thương lắm. Em có làm anh khó chịu không?

— Không.

— Em ở lầu dưới lầu này. Honor sắp về. Em rất vội.

Ả duỗi thẳng người, vươn vai, nằm dài ra. Alan bàng hoàng nhìn cô ả vặn cong người để lột quần.

— Giúp em một tay đi!

Alan vụng về tham gia. Hai đầu chạm vào nhau. Betty vồ lấy anh, hau háu tìm kiếm môi anh. Cùng lúc, nắm bàn tay Alan dúi vào giữa đùi ả.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.