Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 • 12:18 trưa

Porter đang cần lắm một suất Big Mac*.

*Chú Thích:

Big Mac là tên loại hamburger nổi tiếng của McDonald’s, gồm ba lớp bánh, hai lớp thịt bò, kèm phô mai, rau tươi và nước xốt.

Không chỉ Big Mac mà còn phải thêm một phần khoai tây chiên thật lớn, một ly sinh tố sô cô la, và một bánh táo để tráng miệng nữa.

Anh thèm đến phát điên, cảm giác cồn cào đói khát thôi thúc anh rời khỏi căn hộ, rảo bước qua ba khu nhà trên đại lộ Wabash, tới thẳng cửa hàng McDonald’s gần nhất, giờ này đang đông nghịt. Anh gọi đồ ăn rồi mang đến chỗ chiếc bàn nhỏ ở sâu bên trong, ăn ngấu ăn nghiến. Bảy phút sau, anh ngẩn ra nhìn chằm chằm chiếc khay trống không trước mặt, vậy mà cái dạ dày vẫn còn réo òng ọc.

Anh khao khát cháy bỏng muốn được nói chuyện với Heather. Khoảng trống vô tận trong tim anh, nơi từng được giọng nói của vợ lấp đầy, giờ đang thiêu đốt anh.

Heather mất mới được sáu tháng, nhưng cảm giác cứ như anh đã đi qua đến sáu ngàn kiếp sống rồi vậy. Người ta nói với anh thời gian sẽ chữa lành vết thương, khoảng trống rồi sẽ dần nhỏ lại, được lấp đầy bằng tình yêu dành cho những người khác, bằng những tháng ngày được sống trên đời. Nhưng điều đó không xảy ra. Thay vì vậy, khoảng trống ấy dường như chỉ càng lớn thêm, và mỗi ngày trôi qua, nỗi nhớ cô lại càng khắc sâu.

Heather sẽ thấu hiểu anh. Heather sẽ lắng nghe anh.

Porter muốn kể cho cô những chuyện xảy ra trong sáu tháng vừa qua. Anh cần lời khuyên của cô. Anh cần được nghe giọng nói của cô.

“Em đã giữ lấy anh để anh khỏi sa xuống hang thỏ, Button* à.” Porter lặng lẽ nói. “Giờ anh ngập sâu đến đầu gối, chìm nghỉm đến nơi rồi.”

*Chú Thích:

Button là tên gọi âu yếm dành cho vợ chồng, người thương.

Tháng trước, anh đã hủy dịch vụ di động của cô. Trước đó, anh vẫn thường gọi vào máy cô, thậm chí có khi đến ba, bốn lần một ngày, chỉ để được nghe giọng nói ngọt ngào vang lên ở đầu dây bên kia, khoảng cách vừa đủ để khiến giọng nói ấy nghe như thật, để khiến giống như vẫn rất thật. Anh hiểu rõ làm vậy là ngốc nghếch, nhưng anh chỉ còn biết bấu víu vào đó. Sự hiện diện của cô cứ phai nhạt dần trong cuộc sống của anh, cho dù anh cố gắng níu giữ đến đâu. Thể xác cô có thể từ giã cõi đời một cách đột ngột, nhưng linh hồn cô thì vẫn còn đây. Mới đầu Porter cố hết sức nắm chặt lấy bàn tay của linh hồn ấy, không muốn buông, nhưng cuối cùng anh cũng hiểu ra rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Vậy là tối đó anh hủy dịch vụ di động của cô, đến sáng hôm sau, khi anh gọi lại thì không còn nghe thấy giọng cô nữa mà là giọng nói cứng nhắc vô hồn của tổng đài thông báo số máy này không còn tồn tại. Đó là lúc bàn tay cô vuột khỏi tay anh, và cô ra đi.

Anh sẵn sàng làm tất cả để cô trở về bên anh.

Cho dù chỉ năm phút thôi, được có cô, được ôm lấy cô, được hỏi cô xem anh phải làm gì bây giờ.

“Anh yêu em, Button.” Anh khẽ nói.

Với một tiếng thở dài não nề, Porter đứng dậy, nhặt hết giấy gói, vứt vào cái thùng rác đầy ụ đặt ở cửa. Anh bước ra ngoài trời giá buốt, chào đón cái lạnh tê tái của mùa đông.

Rồi anh lững thững dạo bước trong vô định.

Hai mươi phút sau, Porter thấy mình đang đứng trong sảnh của tòa nhà Flair Tower ở phố West Erie, một vũng nước nhỏ đọng lại dưới chân. Anh không chủ định tìm đến đây, lúc đẩy cửa vào anh đã nghĩ hay là đi ra, nhưng cuối cùng anh lại cứ đứng yên, đưa mắt nhìn khắp sảnh dù chẳng nhận biết được gì nhiều, đầu óc cứ như trên mây.

“Chú Thanh tra?”

Porter không nghe thấy tiếng cô bé đi tới. Anh không nghĩ cô sẽ xuất hiện, tòa nhà này lớn như vậy kia mà, nhưng cô thực sự đang đứng trước mặt anh.

“Chào cháu, Emory.”

Lần gần đây nhất anh gặp cô bé là hôm cô nằm viện ngay sau khi được cứu thoát khỏi tay 4MK. Bishop đã giấu cô ở dưới đáy giếng thang máy của tòa nhà trên đại lộ Belmont, dùng cô làm mồi nhử để dụ Porter đến. Cô bị bỏ đói, cơ thể suy nhược, nước da trắng bệch. Cổ tay phải của cô bị thương nặng do cái còng hắn dùng để trói cô gây ra, thậm chí Bishop còn cắt mất tai trái của Emory, vậy mà hôm đó cô vẫn kiên cường mỉm cười. Tóc cô giờ đã dài ra, khuôn mặt đầy đặn hơn, đôi má tươi tắn trở lại.

“Chú không sao chứ, Thanh tra?”

“Chú… chú xin lỗi. Chú không rõ vì sao mình lại tới đây. Chú đã định đến thăm cháu, cháu biết đấy, sau khi tất cả kết thúc, nhưng rồi mọi chuyện rối tinh rối mù, chú không còn biết ngày tháng gì nữa.” Anh nói.

“Lại đây ngồi đi chú.” Cô bé nắm tay anh, dẫn anh tới chỗ mấy chiếc xô pha kê phía trước lò sưởi ở góc sảnh. Khúc củi trong lò đang cháy lách tách, chìm trong ngọn lửa rất đượm, hơi nóng tỏa ra như cánh tay vươn dài vào không trung.

Porter cởi găng, những ngón tay anh bối rối vặn xoắn vào nhau. “Có lẽ chú không nên đến đây.”

Emory mỉm cười. “Sao chú lại nghĩ thế, cháu vui vì được gặp chú mà. Cháu đã định ghé qua Sở Cảnh sát không biết bao nhiêu lần, nhưng cháu không đủ can đảm. Thật ngốc nghếch. Cháu nghĩ chắc cũng khó mở lời sau khi trải qua một việc như thế. Cảm giác tất cả chẳng khác nào một cơn ác mộng tồi tệ xảy ra với người khác. Như bộ phim cháu xem ngoài rạp cách đây mấy tháng rồi ra về. Cháu không thể tâm sự với các bạn, họ không hiểu được. Cả cô Burrow cũng thế. Mấy lần cô ấy đã cố khơi gợi để cháu nói ra, nhưng cháu không thể… điều đó khiến cô ấy rất lo. Cô ấy làm vậy cũng vì muốn tốt cho cháu thôi chứ không phải vì tò mò hay gì cả, nhưng cháu thấy trút gánh nặng lên cô ấy cũng vô ích. Cơn ác mộng ấy là của mình cháu. Không có lý do gì để cô ấy cũng phải chịu khổ, giữ lấy những ý nghĩ đáng sợ ấy trong đầu.”

“Cháu có gặp mấy tay bác sĩ tâm lý không?”

Emory bật cười và lắc đầu. “Bọn họ muốn gặp cháu lắm. Không biết có bao nhiêu người liên hệ với cháu rồi. Cháu đã cố nói chuyện với một cô, nhưng cháu cứ có cảm giác cô ta đang muốn dựa vào những điều cháu nói để viết sách. Chỉ cần nghĩ đến việc vào hiệu sách và lướt qua chỗ nó, biết rằng câu chuyện hãi hùng ấy được in trên giấy trắng mực đen cho người người cùng đọc, là cháu đã muốn ngậm miệng hến ngay rồi. Cháu không thể nói gì với cô ta được.”

“Chú không nghĩ bọn họ có quyền làm thế. Cô ta sẽ bị tước giấy phép hành nghề ngay.”

“Có lẽ vậy.”

Đôi tay Emory đang đặt trên lòng. Porter vẫn nhận ra được vết sẹo mờ ở cổ tay phải của cô bé, nhưng nhìn chung, các bác sĩ phẫu thuật cho cô đã làm rất tốt. Trên cổ tay trái có một vết xăm nhỏ hình số 8, cũng là do Bishop để lại cho cô.

Cô giơ tay phải lên, kéo ống tay áo xuống. “Tay nghề của họ giỏi thật, chú nhỉ?”

“Nếu không biết chuyện thì chú sẽ chẳng nghĩ đấy là sẹo. Bây giờ hầu như không còn nhìn rõ nữa rồi.”

“Tháng Năm này cháu sẽ phẫu thuật tiếp. Bác sĩ bảo ông ấy có thể xóa hẳn vết sẹo đó đi, có điều phải để cho vết thương lành đã.” Cô nói và xoay cổ tay. “Khả năng cử động cổ tay của cháu tuy chưa hồi phục hoàn toàn nhưng xem ra cũng đang khá dần lên.”

Porter vô thức đưa mắt nhìn tai trái của cô, đang ẩn sau mái tóc dài màu nâu hạt dẻ. Anh sững lại, định quay đi nhưng rồi nghĩ làm thế cũng chẳng lừa được ai. “Tai cháu thế nào rồi?”

Cô bé toét miệng cười rõ tươi. “Chú muốn xem không ạ?”

Porter không ngăn được nụ cười trên môi. Anh gật. “Trông có kinh lắm không?”

“Chú nghĩ sao?” Emory vén tóc, để lộ ra cái tai trông hoàn toàn tự nhiên. “Cũng “ảo” đấy chứ?”

Porter rướn người lại gần. Ngoại trừ một vết sẹo nhỏ khá rõ ở gốc tai, nơi các bác sĩ ghép vành tai vào với đầu, còn lại thì anh không thể nhận ra được đây không phải tai thật của cô bé. “Thật kỳ diệu.”

Emory kéo tay áo bên phải để chỉ cho anh xem vết sẹo nhỏ bên dưới khuỷu tay. “Họ trồng cái tai ở đây, dùng sụn sườn của cháu. Chỉ mất vài tháng. Cháu phẫu thuật cách đây khoảng sáu tuần. Bác sĩ nói cái tai bị Bishop cắt ra với độ chuẩn xác gần như tuyệt đối, nên họ có thể dễ dàng ghép tai mới vào. Thường thì với những trường hợp khác, tai bị đứt chủ yếu do tai nạn, họ phải cố gắng vá lại chỗ rách nham nhở. Cháu nghĩ chắc cháu gặp may.”

“Chú thì nghĩ cháu là cô gái cực kỳ nghị lực.”

“Chú có biết phần hay ho nhất là gì không?”

“Là gì?”

Cô quay đầu, chìa tai bên kia cho anh xem. “Chú có phát hiện ra điểm khác biệt giữa hai bên không?”

Porter quan sát phải đến một phút rồi mới thấy. “Tai phải có bấm lỗ, tai trái thì không?”

“Đúng vậy.” Cô bé cười tươi. “Trước đây tai trái lỗ, giờ thì không. Cháu định sẽ giữ nguyên như thế.” Cô giơ cổ tay trái, cho anh thấy biểu tượng vô cực được xăm trên đó. “Cháu đã cân nhắc xem có nên giữ nó lại không. Cháu nghĩ, có một điều nho nhỏ để nhắc nhở cháu về chuyện đã qua chưa hẳn đã xấu. Đôi khi, ghi nhớ chuyện không may cũng là cái tốt. Như thế những điều khác xảy ra trong cuộc sống sẽ không còn quá đáng sợ nữa.”

“Cháu quả là cô gái phi thường, đáng để học tập.”

Cô lại thả tóc xuống. “Cảm ơn chú, Thanh tra.”

Hai người im lặng một lúc, nhưng bầu không khí trầm lặng ấy không gượng gạo mà có chút gì đó thoải mái hơn. Porter nhận ra anh đang nhìn ngọn lửa vây quanh đống củi trong lò sưởi, những khúc gỗ dần dần chuyển sang màu đỏ xen lẫn màu trắng. Tiếng lách tách phát ra mang lại cảm giác thật dễ chịu, thư thái. Cô bé này mồ côi mẹ khi còn nhỏ, giờ lại mất cả cha, vậy mà nụ cười vẫn nở trên môi cô. Porter cũng khao khát được mỉm cười. Anh muốn thế, thật sự muốn thế.

Như thế đọc được ý nghĩ của anh, Emory nghiêng người lại gần. “Ông ấy không thực sự giống một người cha đối với cháu. Cháu hầu như không biết gì về ông ấy cả. Nếu không vì số tiền, vì điều khoản di chúc của mẹ cháu, thì chưa chắc ông ấy đã muốn giữ cháu lại.”

“Ông ấy là cha cháu. Chú tin ông ấy có quan tâm đến cháu, chẳng qua không biết cách thể hiện thôi.”

“Ông ấy là người độc ác.” Cô khẽ nói. “Tuy không phải với cháu nhưng với rất nhiều người khác.”

Porter định nói điều gì đó trái ngược, cố gắng dựng lên hình ảnh một con người tốt đẹp hơn, nhưng lại thôi. Cô bé đã lớn rồi. Cô xứng đáng được nghe sự thật. “Điều quan trọng cháu cần nhớ là, ông ấy không giống cháu. Không bao giờ giống cháu.”

Đôi mắt cô ngấn lệ, nhưng cô cố ghìm lại. “Báo chí không nói thế. Họ bảo hiện nay tình hình còn tồi tệ hơn bao giờ hết. Tất cả tài sản của ông ấy rơi vào tay một đứa trẻ con, chẳng có ai điều hành công ty. Tháng trước, thanh tra xây dựng đã ra lệnh đóng cửa một tòa cao ốc của ông ấy, và báo chí đổ lỗi cho cháu. Có gần bốn ngàn người mất việc làm.”

Porter biết tòa cao ốc đó. Trong quá trình xây dựng, Talbot đã dùng loại bê tông chất lượng kém. Khi thủ đoạn rút ruột công trình bại lộ, ông ta cố gắng tìm cách bù đắp lại thiếu sót (và rất có thể là hối lộ thanh tra), nhưng cuối cùng dự án vẫn bị đình chỉ. Tòa cao ốc tiêu tốn hơn bảy trăm triệu đô la và đã được ấn định ngày tiêu hủy. Porter nghĩ, thà phá luôn bây giờ còn hơn là đợi đến khi nó hoàn thành rồi một ngày kia đổ sập xuống. “Họ cố tình viết thế để bán được nhiều báo thôi. Sao chuyện đó lại là lỗi của cháu được?”

“Nội bộ Tập đoàn Talbot xảy ra rất nhiều bất đồng.” Emory giải thích. “Trong số lãnh đạo cao cấp có ba người không công nhận di chúc của cha cháu. Họ nói rằng bản di chúc đó là do ông ấy bị ép buộc lập ra, rằng mẹ cháu đã bắt ông ấy để lại tất cả tài sản cho cháu. Bọn họ ai nấy còn đang mải xâu xé hòng trục lợi nên sẽ không đưa ra quyết định then chốt nào, công ty đang tan rã từng ngày. Cháu chưa đủ tuổi nắm quyền điều hành nên Patricia Talbot đứng ra đảm nhận vai trò CEO lâm thời cho tới khi có người điều hành chính thức.” Emory buông tiếng thở dài. “Bà ta đâm đơn kiện cháu ra tòa. Bà ta tuyên bố cha cháu không có quyền để lại toàn bộ tài sản cho cháu, xét về mặt pháp lý, mọi thứ phải thuộc về bà ta. Rồi lại còn rắc rối với Carnegie nữa…”

Porter không còn xa lạ gì với Carnegie, con gái lớn của Talbot. Cô ta là gương mặt quen thuộc với giới báo chí từ trước khi Talbot chết. Tiệc tùng liên miên, vào tù ra khám như cơm bữa, giới ăn chơi ở Chicago này đều biết tiếng, nhưng không phải danh tiếng tốt đẹp gì.

“Lâu nay chị ta toàn bôi nhọ cháu trên mạng xã hội và trong tất cả những cuộc phỏng vấn chị ta tham gia, mọi lúc mọi nơi.” Emory nói. “Chị ta gọi cháu là Đồ Con Hoang Hám Lợi, bài đăng nào cũng kết thúc bằng hashtag đó. Cháu còn chưa gặp chị ta bao giờ, thế mà chị ta hành xử như thể sẵn sàng chọc mù mắt cháu nếu cả hai có lỡ chạm mặt nhau trên phố.”

Nói đến đây, cô bé không kìm được nước mắt, Porter vòng tay ôm lấy cô.

Chừng một phút sau, cô đưa tay quệt mắt. “Cháu ích kỷ quá, nãy giờ toàn nói về bản thân. Tình hình chú dạo này ra sao ạ? Chú vẫn khỏe chứ?” Emory hỏi. “Cháu có nghe nói về hai cô gái mất tích. Trên báo viết hung thủ là 4MK. Họ nói nếu không vì chú thì hai cô gái ấy đã không bị bắt. Tờ Tribune thậm chí còn viết chú đã để cho hắn trốn thoát, thật ngớ ngẩn. Cháu là người biết rõ hơn ai hết.”

“Vụ này không phải do 4MK làm đâu.”

“Không ư?”

“Không.” Porter đáp.

Emory lắc đầu xua đi những giọt lệ và cố gượng mỉm cười. “Chú sẽ tìm được họ. Chú đã tìm được cháu mà.”

Porter cầu Chúa cho lời cô bé trở thành sự thật.

Đã gần một giờ đồng hồ trôi qua. Đến lúc anh phải đi rồi.

Emory có lẽ cũng hiểu. Cô đứng dậy khỏi xô pha, khi anh đứng lên, cô vòng tay ôm lấy anh và siết chặt. “Cháu không thể nói chuyện với bác sĩ tâm lý. Vậy hay là thỉnh thoảng chú cháu mình tâm sự nhé? Nếu chú sẵn lòng lắng nghe?”

“Chú nghĩ chú cũng muốn vậy lắm.”

“Vâng. Cháu cũng thế.”

Khi Porter rời khỏi Flair Tower, khoảng trống nơi tim anh dường như đã bé đi phần nào.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.