“Có thể phát huy tài năng của tôi mà vẫn có một công việc danh chính ngôn thuận ư?” Dã Hồ lẩm bẩm nhắc lại một câu, trong lòng đã sáng tỏ. Thấy dáng vẻ của Dã Hồ, Trần Phi biết cô ấy đã đoán ra. Dã Hồ hơi ngẩng đầu, bán tín bán nghi hỏi: “Anh… anh không phải là định để tôi gia nhập Đặc Tổ đấy chứ?”
Trần Phi mỉm cười nói: “Không sai, chính là gia nhập Đặc Tổ.”
Mặc dù đã đoán được nhưng khi đích thân Trần Phi nói ra vẫn khiến Dã Hồ có chút kinh ngạc. Dẫu sao một tổ chức như Đặc Tổ trong mắt cô đơn thuần chính là thánh địa, cô chưa từng nghĩ mình có cơ hội gia nhập. Dã Hồ hơi do dự nói: “Tôi… tôi thực sự có thể sao? Danh tính Dã Hồ này trước kia chẳng phải đã từng bị Đặc Tổ ghi hồ sơ rồi sao? Hơn nữa tôi cũng chẳng có tài cán gì.”
“Cô có tài năng hay không không phải do cô tự quyết định, mà là do tôi quyết. Cho dù cô nói mình có tài năng thì có thật là có không? Tài năng không phải dựa vào việc tự tâng bốc mà là được người khác công nhận. Còn về vấn đề danh tính cô nói, cái đó càng không cần phải lo lắng, cô biết danh tính hiện tại của tôi là gì không?” Trần Phi cười tủm tỉm hỏi.
Dã Hồ đoán chừng rồi nói: “Chắc là cao tầng của Đặc Tổ phải không? Dẫu sao thực lực của anh mạnh như vậy, dù ở trong Đặc Tổ cũng chắc chắn là cao thủ, muốn thăng chức chắc sẽ rất nhanh.”
“Cao tầng? Ha ha, nếu là cao tầng thì tôi đã chẳng đưa ra yêu cầu muốn cô gia nhập Đặc Tổ với cô rồi. Tôi hiện tại là Tổng tổ trưởng của Đặc Tổ, tức là… người nắm quyền cao nhất.” Trần Phi cười nói.
Dã Hồ lập tức ngẩn người, kinh ngạc thốt lên: “Tổng… Tổng tổ trưởng?”
“Sao nào, không giống à?”
“Không phải, không phải, tôi chỉ là quá kinh ngạc thôi.” Dã Hồ vội vàng xua tay giải thích. Nếu chỉ là cao tầng bình thường thì Dã Hồ chắc chắn sẽ không ngạc nhiên, dẫu sao với thực lực của Trần Phi thì điều này rất dễ dàng. Thế nhưng trở thành Tổng tổ trưởng, việc này… việc này cũng quá mức khó tin rồi. Mới có bao lâu chứ, vả lại Tổng tổ trưởng là gì cơ chứ? Đó là người nắm quyền lớn nhất đấy, chẳng khác nào một người bình thường bỗng dưng lên làm hoàng đế, đó đâu phải chuyện dễ dàng gì.
“Vậy bây giờ cô còn thấy việc tôi bảo cô gia nhập Đặc Tổ là chuyện không thể sao?” Trần Phi cười hỏi.
Dã Hồ lắc đầu: “Tất nhiên là không rồi. Anh là Tổng tổ trưởng của Đặc Tổ, nếu muốn để tôi gia nhập thì đương nhiên là dễ như trở bàn tay, chỉ là… chỉ là tôi không hiểu rốt cuộc anh làm cách nào mà được như vậy.”
“Cái này cũng coi như là cơ duyên xảo hợp đi, chi tiết thì tôi không nói nhiều nữa. Tóm lại, Đặc Tổ hiện nay khác với Đặc Tổ ngày trước, sức ảnh hưởng và thực lực đều kém hơn trước rất nhiều, cho nên tôi hy vọng cô có thể qua giúp tôi.” Trần Phi nói.
“Ồ? Vậy nếu đã như vậy, tôi đồng ý.” Dù Đặc Tổ có kém hơn trước thì vẫn là Đặc Tổ, chỉ cần có danh phận này thì chính là tấm biển vàng. Hơn nữa Trần Phi cũng đã nói rất rõ ràng là muốn mình qua giúp anh ta. Nếu không phải là Trần Phi thì có lẽ bản thân mình đã chết rồi, ân tình này Dã Hồ đương nhiên nhớ kỹ.
“Được, chuyện này không vội, đợi giải quyết xong Kim Đao thì cô theo tôi về Kinh Thành là được.” Nghe thấy Dã Hồ đồng ý, Trần Phi cười vỗ tay nói: “Được rồi, bây giờ chúng ta nói chút chuyện chính sự đi, đối với tổ chức Kim Đao cô chắc là hiểu rất rõ, có kế hoạch gì không?”
Dã Hồ bắt đầu suy nghĩ rất nghiêm túc, Trần Phi cũng không thúc giục, chỉ đứng bên cạnh nhẹ nhàng hút thuốc, lặng lẽ chờ đợi. Khoảng hơn mười phút sau, Dã Hồ đã ngẩng đầu lên, xem chừng đã có kế hoạch sơ bộ.
“Thành viên của tổ chức Kim Đao phân bố khá rời rạc, vốn dĩ lần này tôi định… định ám sát một trong những thủ lĩnh của chúng. Như vậy ít nhất có thể khiến đối phương có chút kiêng dè đối với tôi, tôi cũng có thể tạm thời an toàn hơn một chút. Nếu thực sự gặp phiền phức thì tôi sẽ ra nước ngoài, không bao giờ quay lại nữa, trước khi đi cũng coi như trút được cơn giận. Tuy nhiên bây giờ anh đã đến rồi, tôi nghĩ chúng ta có thể làm thế này.” Dã Hồ cười gian xảo rồi nói ra kế hoạch của mình.
Trần Phi nghe xong liền cười: “Cái danh xưng này của cô quả nhiên không đặt sai, cô thật sự xảo quyệt như một con hồ ly vậy. Ý tưởng này của cô rất hay nhưng có một điểm, đó là cô rất nguy hiểm. Nếu ý tưởng của cô xảy ra sai lệch, rất có khả năng cô sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Dã Hồ mỉm cười nói: “Bất cứ việc gì cũng đều tồn tại rủi ro, chỉ cần lợi nhuận thu về đủ lớn thì đều đáng để chúng ta mạo hiểm. Hơn nữa còn có anh mà, có anh bí mật bảo vệ tôi, tôi còn sợ gì nữa?”
“Được, vậy cứ làm theo lời cô nói đi. Hy vọng như vậy có thể khiến đám cự đầu của Kim Đao tụ họp lại một chỗ, tôi không có hứng thú đi lôi từng tên một ra đâu.” Trần Phi gật đầu nói, coi như đã đồng ý với kế hoạch của Dã Hồ.
Dã Hồ cười khà khà nói: “Vậy tôi đi đây.”
“Chờ đã, cái này cô mang theo đi.” Trần Phi đứng dậy lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Dã Hồ. Dã Hồ đón lấy, nghi hoặc nhìn Trần Phi hỏi: “Cho tôi nhẫn làm gì, chẳng lẽ đây là nhẫn may mắn sao, không phải anh còn tin vào cái này chứ?”
“Nhẫn may mắn? Cũng có thể coi là như vậy, cô đeo vào trước đi.” Trần Phi cười tủm tỉm nói. Dã Hồ bán tín bán nghi đeo nhẫn vào, vừa định hỏi “rồi sao nữa”, thì bất ngờ phát hiện Trần Phi đang cầm súng chĩa vào mình. Dã Hồ theo bản năng sờ vào thắt lưng, khẩu súng quả nhiên đã không còn.
Dã Hồ kinh ngạc lại có chút căng thẳng hỏi: “Anh… anh muốn làm gì?”
“Đừng căng thẳng, nếu tôi muốn giết cô thì căn bản không cần tốn nhiều công sức như vậy. Tôi chỉ muốn cho cô biết chiếc nhẫn may mắn này có thể mang lại may mắn cho cô hay không mà thôi.” Nói xong, Trần Phi không chút do dự bóp cò. Dã Hồ lập tức giật bắn người, theo bản năng muốn né tránh.
Thế nhưng khoảng cách gần như thế này làm sao có thể né được.
Ngay lúc này, chuyện khiến cô kinh ngạc đã xảy ra: viên đạn bắn vào người cô nhưng lại không xuyên vào cơ thể. Mặc dù cảm thấy đau đớn nhưng đó không phải là đau do bị đạn bắn xuyên qua, mà là bị thứ gì đó va đập vào, ngay lập tức viên đạn lạch cạch rơi xuống đất.
Dã Hồ nghi hoặc nhìn Trần Phi, dường như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Bây giờ cô biết chiếc nhẫn này có thể mang lại vận may cho cô rồi chứ.” Trần Phi cười tủm tỉm trả lại súng cho Dã Hồ. Dã Hồ ngơ ngác đón lấy, mắt dán chặt vào chiếc nhẫn trên tay. Chiếc nhẫn này trông có vẻ không có gì đặc biệt, nhưng giờ đây cô đã hiểu lời của Trần Phi.
Chiếc nhẫn này có thể chặn được đạn.
Thế là đủ rồi!
Dã Hồ phản ứng lại, kích động nói: “Cảm ơn, chiếc nhẫn này quá quý giá, đợi sau khi việc này kết thúc tôi sẽ trả lại cho anh.”
“Đã đưa cho cô rồi thì làm sao có chuyện đòi lại được chứ. Vả lại chiếc nhẫn này đối với người bình thường coi là quý giá nhưng đối với người của Đặc Tổ cũng không tính là gì cả, mặc dù chưa đến mức phổ cập nhưng cũng coi là khá thường thấy, huống chi đây còn chưa phải là loại tốt nhất. Cô cứ tạm thời giữ lấy đi, đợi sau này cô lập được công lao thì tôi đương nhiên sẽ cho cô thứ tốt hơn.” Chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà, Trần Phi thực sự không để tâm.
Tuy rằng chiếc nhẫn này nếu bị lộ ra ngoài sẽ gây ra chấn động không nhỏ, nhưng Trần Phi không hề lo lắng. Anh hiện tại có năng lực giải quyết rắc rối, cũng có thể kiểm soát nguy hiểm trong lòng bàn tay. Nếu không có bản lĩnh này thì Trần Phi đương nhiên cũng sẽ không lấy ra.
Lùi một bước mà nói.
Bản tính của Trần Phi vẫn tương đối lương thiện, có thể nói là kiểu bách tính bình thường không cực đoan cũng không âm u. Nếu không, chỉ cần một mình Trần Phi thôi cũng có thể chơi một màn kịch hủy diệt trái đất, cái này còn tàn nhẫn hơn cả Hắc Ám Vương Triều.
“Ừm.” Dã Hồ gật đầu liên tục, vui mừng không ngừng vuốt ve chiếc nhẫn. Một lát sau, cô nói: “Có chiếc nhẫn này tôi càng yên tâm hơn, nguy hiểm cũng thấp hơn rồi. Vậy tôi đi đây.”
“Đi đi.” Trần Phi gật đầu.
Sau đó, Dã Hồ bước ra ngoài rồi lái xe rời đi.
Được khoảng nửa ngày sau, Dã Hồ bị bắt.
Các thành viên tổ chức Kim Đao đã bị cắt đuôi tìm kiếm suốt nửa ngày trời mà không thấy Dã Hồ đâu, cuối cùng không biết là vận may của chúng hay là do Dã Hồ quá bất cẩn mà lại bị chúng phát hiện. Sau một loạt cuộc truy đuổi, cuối cùng chúng đã bắt được Dã Hồ, rồi áp giải cô đến gặp Lang Đao, một trong mười đao của Kim Đao.
Lang Đao là kẻ chuyên phụ trách đối phó với những người mà tổ chức Kim Đao cần xử lý, ví dụ như kẻ thù hay những người có thâm thù đại hận. Tính cách tàn nhẫn như sói, hơn nữa còn rất ngoan cường. Lang Đao đúng như cái tên, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn. Mỗi người rơi vào tay hắn gần như đều chắc chắn phải chết, dù có may mắn sống sót cũng cảm thấy sống không bằng chết. Chỉ riêng số người bị hắn tra tấn đến phát điên thôi đã không phải là ít.
Khi Dã Hồ bị áp giải đến trước mặt Lang Đao, Lang Đao vô cùng đắc ý. Bởi vì Dã Hồ quá xảo quyệt, có thể nói Dã Hồ là người khó đối phó nhất trong số những người hắn cần bắt, cũng là người tốn nhiều thời gian nhất. Thế nhưng nay cuối cùng đã bị bắt được, Lang Đao đương nhiên rất đắc ý.
“Mày không phải chạy giỏi lắm sao? Chạy tiếp đi xem nào. Mẹ kiếp, tao vì bắt mày mà tốn bao nhiêu thời gian, hôm nay cuối cùng cũng để mày rơi vào tay tao rồi. Dù mày có xảo quyệt đến đâu thì làm được gì? Bây giờ mày là cá nằm trên thớt rồi.” Lang Đao đắc ý nhìn Dã Hồ, cười gằn nói.
“Đừng có đắc ý, lần này là do tôi bất cẩn, nếu không thì dựa vào đám phế vật thủ hạ của ngươi mà muốn bắt được tôi ư? Hừ, kiếp sau đi.” Dã Hồ khinh thường nói.
“Dù sao thì bây giờ mày cũng đang ở trong tay tao rồi, dù mày có hối hận cũng vô dụng. Mày chắc hẳn biết vài lời đồn về tao chứ nhỉ? Khà khà, mày đoán xem… tao sẽ dùng chiêu thức gì để đối phó với mày đây.” Lang Đao cười hắc hắc, vẻ mặt trông cực kỳ dữ tợn, thậm chí là biến thái.
Quả thật có chút ý vị tâm lý vặn vẹo!
Dã Hồ nghe những lời này sắc mặt lập tức trở nên sợ hãi, run rẩy nói: “Ngươi… ngươi muốn đối xử với ta thế nào? Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi dám làm gì ta thì ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, ngươi sẽ phải hối hận.”
“Vậy sao? Ta muốn biết mày không tha cho ta bằng cách nào đây, ha ha.” Lang Đao đắc ý cười nói.
“Ngươi sẽ bị những người khác trong Kim Đao của các ngươi giết chết, còn ta sẽ thay thế vị trí của ngươi.” Dã Hồ đột nhiên bình tĩnh trở lại, mím môi cười lạnh nói.
Lang Đao nghe vậy càng cười lớn hơn, đây quả thực là chuyện viển vông. Thế nhưng cười mãi, âm thanh dần nhỏ lại, vẻ mặt của Lang Đao cũng trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Dã Hồ nói: “Câu này của mày rốt cuộc là có ý gì, mày có âm mưu gì đúng không?”