Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 948
Gừng càng già càng cay

❊ ❊ ❊

Lãnh Sâm và Đạo Thiên Quân nghe thấy tiếng Trần Phi thì vội vã quay đầu lại, lúc này mới nhìn thấy Trần Phi đang đứng sau lưng bọn họ.

"Đến từ bao giờ vậy, sao tôi không cảm giác được chút nào?" Lãnh Sâm kinh ngạc hỏi.

Đừng nói là Lãnh Sâm, ngay cả Đạo Thiên Quân cũng không hề hay biết.

Thực lực của Trần Phi bây giờ ngày càng mạnh, cũng ngày càng quỷ dị.

Cậu hiện tại chẳng khác gì Triệu Vô Cực ngày trước, đến đi không hề có dấu vết. Sau khi hóa thành ngọn lửa, tốc độ của cậu tăng lên rất nhiều, hoàn toàn xuất hiện dưới hình thái ngọn lửa, rồi ngay lập tức biến chuyển trở lại.

Trần Phi hơi nhíu mày: "Hai người các cậu được đấy, nếu tôi không đến kịp, e là nhà họ Tây Môn từ nay về sau sẽ tan cửa nát nhà, giờ lại bị các cậu quậy cho gà bay chó sủa rồi. Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đỡ Tây Môn lão gia dậy đi."

Lãnh Sâm cười hì hì đáp: "Chúng tôi đây chẳng phải cũng là muốn xả giận cho cậu sao, thật sự là nhìn không vừa mắt mà." Nói đoạn, hắn đi tới đỡ Tây Môn Bá Thiên dậy.

Lão gia tử này giờ vẫn còn đang choáng váng chưa tỉnh lại.

"Nếu thực sự muốn tốt cho tôi thì hãy học tập Quản gia Vương đi." Trần Phi cười mắng một câu, rồi đi tới vận chuyển Hồi Sinh Chân Khí lên người Tây Môn Bá Thiên.

Lãnh Sâm đi đến bên cạnh Đạo Thiên Quân, huých tay hắn, nhỏ giọng hỏi: "Câu này ý là sao, Quản gia Vương đã làm gì cơ?"

"Chẳng làm gì cả." Đạo Thiên Quân đáp.

"Chẳng làm gì cả thì sao Trần Phi lại bảo chúng ta học tập ông ấy?" Lãnh Sâm hơi ngẩn người, chưa kịp phản ứng.

"Chính vì chẳng làm gì cả nên mới bảo chúng ta học tập ông ấy. Chúng ta làm rùm beng lên khiến người người đều biết, Trần Phi chắc chắn sẽ khó xử lý. Quản gia Vương ngoài việc là Tổng phó tổ trưởng của Đặc tổ ra, ông ấy còn là quản gia nhà Chủ tịch. Ông ấy không làm gì chẳng phải là đang tạo cơ hội cho chúng ta sao. Gừng càng già càng cay mà." Đạo Thiên Quân cảm thán nói.

Lúc này Lãnh Sâm mới hiểu ra, đồng tình gật gật đầu.

Theo dòng Hồi Sinh Chân Khí vận chuyển trong cơ thể Tây Môn Bá Thiên, Tây Môn Bá Thiên cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt ra nhìn thấy Trần Phi, ông ta suýt chút nữa lại ngất đi, may mà Trần Phi không dừng việc truyền Hồi Sinh Chân Khí, mới khiến Tây Môn Bá Thiên không bị ngất lịm. Thở dốc mấy hơi, Tây Môn Bá Thiên mới nói: "Cậu... cậu tới để xem trò cười của tôi sao?"

"Tây Môn lão gia, ông thấy tôi cần thiết phải làm vậy sao? Đừng nói là xem trò cười, nếu vừa rồi tôi không cứu ông, e là cái thân xác này của ông trực tiếp gặp Diêm Vương cũng có khả năng đấy." Trần Phi thản nhiên nói.

Tây Môn Bá Thiên lúc này cũng đã phản ứng lại, nhưng vẫn không có sắc mặt tốt. "Vậy cậu đến làm gì."

"Còn chẳng phải do hai tên này quậy phá, đã làm loạn đến mức này rồi, tôi mà không đến nữa thì e là thực sự không nói nổi." Trần Phi đứng dậy, nói. "Chuyện này hai cậu ấy làm không đúng lắm, tổn thất gây ra tôi xin bồi thường toàn bộ."

"Hừ." Tây Môn Bá Thiên không nói gì, hay nói đúng hơn là cũng không biết nên nói gì.

Trần Phi cũng chẳng thèm để ý tới Tây Môn Bá Thiên, xoay người tiến vào biệt thự, đánh thức từng người bị thương, sau đó lên tầng hai. Nhìn thấy vợ chồng Tây Môn Đức, Trần Phi đánh thức họ rồi định đi xem Tây Môn Vĩ. Nhưng lúc này Tây Môn Đức lại từ phía sau lao tới, hét lớn: "Trần Phi, tao liều mạng với mày."

Trần Phi nhíu mày nói: "Bỏ tay ra, cho dù thực sự muốn liều mạng thì ông nghĩ như vậy là được sao?"

"Tao không bỏ, có bản lĩnh thì mày giết tao đi." Tây Môn Đức hét lớn.

Trần Phi lắc đầu, bỗng nhiên biến mất, ngay sau đó xuất hiện ở cách đó không xa. Tây Môn Đức vồ hụt, ngẩn người ra một chút, vừa định xông tới lần nữa thì Trần Phi lên tiếng: "Đủ rồi. Cho dù ông muốn liều mạng thì cũng phải đợi con trai ông chết rồi hãy liều cũng chưa muộn."

Câu này của Trần Phi khiến Tây Môn Đức lập tức tỉnh táo lại, lao đến bên cạnh Tây Môn Vĩ khóc òa lên.

Trần Phi nhíu mày nói: "Tránh ra, để tôi xem tình hình của cậu ta."

"Mày đừng có giả nhân giả nghĩa, đánh gãy tay nó chưa đủ, còn để Đạo Thiên Quân tới chém đứt luôn cánh tay kia." Tây Môn Đức chửi bới.

Chuyện này Trần Phi thật sự không biết phải nói sao, ngay khi vào cậu đã nhìn thấy cánh tay còn lại của Tây Môn Vĩ đã bị đứt lìa. Ngập ngừng một chút, Trần Phi nói: "Bây giờ chỉ là bị chém đứt cánh tay thôi, nhưng nếu không chữa trị thì có thể mất mạng đấy. Nếu tôi muốn ra tay, dù có giết nó thì các người cũng chẳng làm gì được, hà tất gì phải ở đây oán trách tôi? Tôi chỉ hỏi ông một câu, nhường hay không nhường, nếu không nhường mà nó xảy ra chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu."

Tây Môn Đức do dự một lát không lên tiếng, nhưng vẫn nhường ra một chút. Lúc này Trần Phi mới đi tới nhìn thoáng qua, cũng được, chỉ là cơ thể khá yếu ớt cộng thêm mất máu quá nhiều. Vận chuyển Hồi Sinh Chân Khí vài chu thiên, cơ bản có thể đảm bảo cậu ta sẽ không chết vì kiệt sức.

Còn về cánh tay đứt đó thì Trần Phi cũng lực bất tòng tâm.

Chỉ cần còn dính trên cơ thể thì dùng sinh mệnh dược thủy vẫn có thể chữa lành, nhưng đều đã đứt lìa triệt để thế này thì muốn nối lại cũng chưa chắc đã nối được. Nếu là người thường ra tay thì với y học hiện nay có lẽ còn nối lại được, đến lúc đó cũng không phải là không có khả năng chữa khỏi. Nhưng Đạo Thiên Quân ra tay cực kỳ sắc bén, trên kiếm vốn đã bao phủ kiếm khí, có thể nói là đã cắt đứt hoàn toàn thần kinh, căn bản không thể nối lại được nữa.

Trần Phi không trách Đạo Thiên Quân và Lãnh Sâm, bọn họ cũng là vì muốn xả giận cho cậu.

"Được rồi, chết thì không chết được đâu, quay về mau đưa tới bệnh viện đi." Trần Phi nói một câu này, rồi xoay người đi ra ngoài.

Khi xuống đến tầng dưới thì Quản gia Vương đã tới. Nhìn vẻ mặt hơi ý cười của Quản gia Vương, Trần Phi mỉm cười không nói gì. Thật ra cậu đã sớm cảm nhận được Quản gia Vương đã dẫn người tới, chỉ là ông vẫn luôn không lại gần. Thực ra lúc Đạo Thiên Quân tới thì Quản gia Vương đã tới rồi, chính là vì muốn dành thời gian cho họ làm những việc cần làm nên mới không xuất hiện.

Đây cũng là một trong những lý do khiến Trần Phi bảo Đạo Thiên Quân và Lãnh Sâm học tập Quản gia Vương nhiều hơn, để không bị người khác nắm thóp.

"Chuyện bên này tạm thời giao cho ông, còn lại lát nữa rồi nói." Tình hình trước mắt không phải lúc tán gẫu, Trần Phi dặn dò một câu rồi dẫn Lãnh Sâm và Đạo Thiên Quân rời đi.

Còn việc Quản gia Vương thương lượng với nhà họ Tây Môn thế nào thì tạm thời không quản nữa.

Trần Phi dẫn Đạo Thiên Quân và Lãnh Sâm trở về biệt thự của mình, về chuyện này Trần Phi cũng không bàn tới nữa, sự đã rồi cũng chẳng còn gì để nói. Cậu hỏi một số thông tin liên quan đến Đặc tổ, dù sao Đặc tổ bây giờ đang trong giai đoạn tái cơ cấu, phiền toái lặt vặt chắc chắn cũng không ít. Một trăm người kia đã được sắp xếp vào Đặc tổ, Bắc Kinh và một số thành phố phụ cận đã bắt đầu khôi phục vận hành bình thường, tuy nhiên vì lý do nhân lực nên các khu vực xa hơn có lẽ tạm thời còn cần thêm một thời gian nữa.

Mọi chuyện tiến triển khá thuận lợi, Hắc Ám Vương Triều cũng không thừa cơ quấy rối. Theo xu thế hiện nay thì không đầy năm năm nữa Đặc tổ có thể khôi phục lại mức độ trước kia, nếu trong thời gian này Trần Phi có thể bồi dưỡng thêm vài cao thủ thì thời gian cần thiết còn ngắn hơn nữa.

Nhưng Trần Phi không định làm vậy.

Một trăm người này đã là một thái độ rồi.

Trần Phi không định biến toàn bộ quân đội, hay cả quốc gia này thành nơi cao thủ đi đầy đường.

Khoảng hơn hai tiếng sau, Quản gia Vương tới.

Vừa tới đã giơ ngón cái với Lãnh Sâm và Đạo Thiên Quân nói: "Hai cậu thật được, làm tốt lắm. Lần này nhà họ Tây Môn có thể nói là tổn thất nặng nề nha."

"Tôi nói này Quản gia Vương, ông đang khen chúng tôi hay đang cười chúng tôi thế?" Lãnh Sâm cười nói.

"Đương nhiên là khen các cậu rồi, hôm nay lúc Tây Môn Bá Thiên và Tây Môn Đức tới, cái khí thế đó các cậu chưa thấy đâu, cứ như là bức cung vậy, nhất quyết bắt Chủ tịch phải bày tỏ thái độ, nếu không phải vì vướng bận thân phận thì tôi cũng đã muốn dạy dỗ bọn họ rồi." Quản gia Vương cười hì hì.

"Ông đừng nói vậy, nếu không e là bọn họ sau này càng không yên phận đâu." Trần Phi cười đáp. "Sau khi Chủ tịch nói chuyện với tôi, tôi còn hơi do dự không biết có nên đồng ý không, dù sao Chủ tịch đã mở lời tôi cũng khó từ chối. Nhưng bọn họ làm thế này thì hay rồi, tôi nghĩ tôi có đồng ý hay không cũng không quan trọng nữa. Cho dù tôi có thể chữa lành cánh tay đó của lão, cánh tay bị Thiên Quân chém đứt kia thì tôi cũng lực bất tòng tâm."

"Nói thì nói vậy, nhưng tôi nghĩ cậu vẫn nên chữa lành cánh tay kia cho lão đi. Trước đó nếu đồng ý thì có thể khiến người ta cảm thấy cậu thỏa hiệp, đánh gãy rồi lại đi chữa lành. Nhưng giờ thì khác rồi, bây giờ cậu đi chữa lành thì người khác cũng sẽ không cho rằng cậu sợ hãi, ngược lại còn cho rằng cậu đại độ. Nên biết là dù sao sau này cậu vẫn phải ở Bắc Kinh, nếu để tất cả mọi người đều sợ cậu, e ngại cậu cũng không phải là chuyện tốt, ít nhất như vậy sau này có chuyện gì thì không ai thật lòng muốn giúp cậu." Quản gia Vương chân thành khuyên nhủ nói.

"Đánh một cái tát rồi cho một viên kẹo ngọt sao?" Lãnh Sâm cười nói.

Trần Phi lắc đầu nói: "Vừa rồi tôi đã nói rồi, gừng càng già càng cay. Đã đến nước này, ông Quản gia Vương đã nói thế rồi thì tôi chữa lành cho lão cũng không vấn đề gì, nhưng tôi lại không định tự tay làm."

"Đó là vì sao?" Trần Phi rõ ràng đã đồng ý với ý của mình, nhưng lại nói như vậy, điều này khiến Quản gia Vương hơi mơ hồ.

Trần Phi mỉm cười nói: "Tôi nghĩ các ông cũng biết tôi muốn lập một suối nước nóng có thể chữa trị mọi vết thương mà nhỉ, hiệu quả của suối nước nóng này lần trước các ông cũng đã thấy rồi đấy."

Quản gia Vương nói: "Có phải là loại dược thủy khi Triệu Vô Cực tập kích căn cứ Bắc Kinh, rồi cậu quay về chữa cho bọn họ không? Tôi nhớ lúc đó cậu đổ dược thủy vào bể bơi, rồi bọn họ xuống ngâm không bao lâu sau đều khỏi hẳn."

"Đúng vậy." Trần Phi gật đầu.

"Vậy ý cậu là đưa loại dược thủy này cho nhà họ Tây Môn?" Quản gia Vương đoán.

Trần Phi lắc đầu, nói một câu không liên quan: "Chuyện hôm nay chắc là đã lan truyền khắp thành phố rồi nhỉ?"

"Động tĩnh hôm qua không nhỏ, hôm nay lại gây ra động tĩnh lớn như vậy thì tự nhiên là rất nhiều người đều biết rồi." Quản gia Vương nói.

"Thế là được rồi, thứ tốt thế này mà tôi không tận dụng cho tốt thì chẳng phải quá đáng tiếc sao?" Trần Phi mỉm cười nói.

Lãnh Sâm và Đạo Thiên Quân vẫn không hiểu mô tê gì, không biết Trần Phi rốt cuộc muốn nói gì.

Quản gia Vương thì thoáng chốc mơ hồ hiểu ra, đặc biệt là hai chữ đã gợi ý cho ông. Trần Phi cũng không giải thích, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

"À... tôi biết rồi. Trần Phi, cậu xấu xa quá!" Quản gia Vương dường như đã thông suốt, cười lớn nói.

Vé quý tộc 500 thêm chương. Quả nhiên vẫn muộn rồi, đã qua mười hai giờ đêm. Các anh em cố gắng lên, chúng ta cũng phải vươn lên thôi.

Lại là một vạn năm ngàn chữ, mệt quá, đi ngủ đây, hy vọng sau khi ngủ dậy có thể nhìn thấy dấu hiệu tốt đẹp.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:935
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.