Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 950
Gặp lại Dã Hồ

❊ ❊ ❊

Thế giới này rất lớn, trong biển người mênh mông, nếu bạn muốn gặp lại một người đã lâu không gặp thì vô cùng khó khăn, mức độ khó chẳng kém gì mò kim đáy bể. Nhưng thế giới này cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức có thể Trần Phi vừa mới đến đây, chỉ muốn tìm một nơi an thân đã gặp ngay một người quen!

Lần trước đến đây đánh cược đá, kết quả quen biết với Âu Dương Băng Ngưng. Khi đó, Âu Dương Băng Ngưng đang phụ trách bắt giữ một người cực kỳ giảo hoạt và đặc biệt nguy hiểm, chính là Dã Hồ!

Vì cùng là thành viên Đặc tổ, lại thêm là em gái của Âu Dương Hỏa Vũ nên Trần Phi lúc đó đã ra tay giúp đỡ. Về sau mới biết Dã Hồ thực ra có hai người, một là Dã Hồ thật, người còn lại là kẻ giả mạo Dã Hồ đã làm vô số chuyện ác. Sau này do cơ duyên xảo hợp, Trần Phi đã tha cho Dã Hồ thật.

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm, Trần Phi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể gặp lại Dã Hồ.

Thế nhưng vận mệnh lại trùng hợp đến vậy!

Trần Phi thế mà lại gặp lại Dã Hồ, chỉ có điều Dã Hồ không hề phát hiện ra anh. Lúc này Dã Hồ vừa lên xe, trông có vẻ hơi hoảng hốt, lên xe xong chiếc xe lập tức khởi động. Trần Phi thấy Dã Hồ đi rồi vốn định bỏ qua, dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng chẳng nhất thiết phải đi góp vui làm gì. Nhưng ngay khi xe của Dã Hồ đi không bao lâu, Trần Phi bỗng phát hiện phía sau có hai chiếc xe nữa cũng đi theo, dường như đang theo dõi Dã Hồ.

"Chẳng lẽ là gặp phải phiền phức gì rồi?" Trần Phi hơi nhíu mày, nhìn bộ dạng hoảng hốt của Dã Hồ cộng thêm việc có người theo dõi, phần lớn là đã gặp rắc rối rồi.

Vốn Trần Phi không định tham gia vào chuyện này, nhưng đã biết Dã Hồ gặp rắc rối thì không thể làm ngơ được, dù sao cũng là chỗ quen biết, nếu không gặp thì thôi, đã gặp rồi thì chắc chắn không thể bỏ mặc. Nghĩ đến đây, Trần Phi nhìn quanh xác định không có ai chú ý tới phía này, cơ thể đột nhiên biến hóa với tốc độ cực nhanh thành ngọn lửa, ngay sau đó biến mất không dấu vết.

Dã Hồ vừa lái xe vừa nhìn qua gương chiếu hậu hai bên, vẻ mặt và ánh mắt đều lộ rõ vẻ hoảng hốt. Kinh nghiệm nhiều năm nói cho cô biết phía sau chắc chắn có người đang theo dõi mình, nếu không thể cắt đuôi họ thì việc tiếp theo cần làm sẽ rất khó hoàn thành. Thậm chí đừng nói đến hoàn thành, ngay cả bản thân cô cũng gặp nguy hiểm. Nghĩ tới đây, Dã Hồ vừa tăng tốc vừa đánh lái xe ngoằn ngoèo trên đường, cố gắng hết sức để cắt đuôi kẻ bám theo phía sau.

Lái được một lúc, Dã Hồ cảm thấy đã gần như cắt đuôi được đối phương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó rẽ ra khỏi con hẻm nhỏ chuẩn bị rời khỏi nội thành. Không biết từ lúc nào, vì căng thẳng mà trán đã lấm tấm mồ hôi, khẽ lau những giọt mồ hôi trên trán, Dã Hồ vô thức liếc nhìn gương chiếu hậu.

Chỉ liếc qua một cái, cô cũng không để ý lắm.

Thế nhưng sau đó cô dường như nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc nhìn lại một lần nữa, kết quả là trên gương chiếu hậu xuất hiện một gương mặt đang mỉm cười.

"Á!" Dã Hồ lập tức giật mình, theo bản năng đạp phanh xe. Vì phanh gấp nên phát ra một chuỗi âm thanh chói tai, chiếc xe dường như hơi chúi về phía trước.

Dã Hồ quay đầu lại kinh ngạc nói: "Anh... sao anh lại ở trong xe của tôi, anh lên xe từ lúc nào vậy?"

"Tôi còn tưởng cô sẽ nói với tôi là đã lâu không gặp chứ, không ngờ phản ứng của cô lại ngạc nhiên đến thế." Trần Phi khẽ mỉm cười nói. "Tôi đâu phải là quỷ, cô thấy tôi mà ngạc nhiên vậy sao?"

Dã Hồ lắc đầu, nhưng ngẩn ngơ không nói nên lời.

Sao có thể không ngạc nhiên cho được? Lúc lên xe làm gì có ai, suốt cả quá trình cô cũng đâu có dừng xe. Vậy mà bây giờ quay đầu lại lại đột nhiên phát hiện Trần Phi đang ngồi trên xe, chuyện này chẳng phải còn đáng sợ hơn cả gặp quỷ sao?

"Anh... rốt cuộc là anh lên xe bằng cách nào?" Qua một lúc lâu, Dã Hồ mới lên tiếng hỏi.

Trần Phi cười nói: "Đây đâu phải là vấn đề chính, lên xe của cô đối với tôi mà nói đương nhiên không có gì khó khăn."

"Tại sao anh lại ở đây?" Dã Hồ lại hỏi.

"Câu hỏi này cũng có chút trình độ đấy, tôi đang hơi thiếu tiền nên muốn đến đây đánh cược đá kiếm một chút, tôi vừa đến đây đang định tìm nơi tá túc thì thấy cô. Vốn dĩ thấy cô đã cải tà quy chính nên tôi cũng không định xuất hiện trước mặt cô nữa, tránh cho cô hoảng loạn như bây giờ, nhưng sau đó tôi phát hiện dường như có người theo dõi cô, dù sao chúng ta cũng quen biết một trận, nếu cô mà xảy ra chuyện gì thì tôi cũng thấy áy náy, cho nên tôi mới đi theo xem thử."

"Anh cũng phát hiện ra tôi bị theo dõi sao? Xem ra cảm giác của tôi quả nhiên không sai." Dã Hồ trầm giọng nói.

"Tuy nhiên cô cũng không cần lo lắng, vừa nãy cô đã cắt đuôi được bọn chúng rồi. Nhưng nếu cô cứ ở lại đây thì e rằng vẫn có khả năng bị phát hiện, cho nên cô không thấy là bây giờ chúng ta nên rời khỏi đây, tìm một nơi yên tĩnh rồi hàn huyên sao?" Trần Phi mỉm cười nói.

Dã Hồ cũng biết bây giờ không phải lúc nói chuyện, gật đầu khởi động lại xe rồi nhanh chóng lái đi.

Tại một tiểu viện nhỏ.

Dã Hồ và Trần Phi ngồi đối diện nhau.

Lái xe từ nội thành ra mất khoảng hơn hai mươi phút thì Dã Hồ lái xe đến tiểu viện này, nhìn dáng vẻ thì tiểu viện này có vẻ khá an toàn.

Trần Phi khẽ nhấp trà, phải nói là hương vị cũng khá tuyệt. Mỉm cười, Trần Phi nói: "Tôi cũng không hỏi cô dạo này đang làm gì nữa, tôi tin là cô chắc đã rửa tay gác kiếm rồi nhỉ? Nhưng lần này là thế nào, sao lại đắc tội với đám người đó?"

Dã Hồ thở dài nói: "Chuyện này thì dài dòng lắm. Sau lần đó tôi liền mai danh ẩn tích, dự định sống những ngày tháng tử tế, nhưng tôi đã nghĩ quá ngây thơ rồi, ngay cả khi tôi không tranh giành gì nhưng người khác lại không chịu buông tha cho tôi. Dù sao trước kia tôi cũng làm quá nhiều chuyện, muốn nói kẻ thù thì cũng không ít. Mặc dù, mặc dù đã có cái tên Dã Hồ giả kia đi chịu tội thay, nhưng vô tình lại bị kẻ thù cũ phát hiện, từ đó về sau tôi cứ phải trốn chui trốn lủi, sau này thực sự chán nản quá nên ra nước ngoài ở một thời gian, cứ ngỡ khoảng thời gian này đủ để họ quên đi mình, nhưng tôi đã sai rồi. Tôi vừa về nước không lâu thì lại bị họ bám đuôi!"

"Họ? Thân phận của họ rất khó giải quyết sao?" Trần Phi hỏi.

Dã Hồ gật đầu: "Nếu là trước kia thì tôi chẳng bận tâm đâu, nhưng bây giờ..." Lại thở dài một hơi. "Trước kia người ta cứ nói cái gì mà người trong giang hồ thân bất do kỷ, tôi còn thấy câu nói này có chút phóng đại, nếu thật lòng muốn rời đi thì sao có thể không đi nổi chứ? Nhưng bây giờ tôi mới biết, hóa ra câu người trong giang hồ thân bất do kỷ là thật. Ngay cả khi tôi muốn nhường nhịn, nhưng bọn họ lại cứ từng bước ép sát."

Nói xong, cô mỉm cười đầy áy náy. "Mải phàn nàn mà quên mất chưa nói, họ là người của Kim Đao!"

"Kim Đao?" Trần Phi nghi hoặc nhìn cô, chờ đợi cô giải thích chi tiết.

"Kim Đao là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, lính đánh thuê, ma túy, vũ khí, thậm chí đến cả giao dịch mỏ vàng vân vân, cái gì họ cũng nhúng tay vào. Theo tôi được biết, số lượng nòng cốt vào khoảng hai trăm người, tổng số lượng lên tới hàng ngàn người. Quan trọng nhất là ở các phương diện, từ công khai đến bí mật, từ đen đến trắng, quan hệ đều rất tốt. Có thể nói, là một tổ chức cực kỳ khó nhằn, vô cùng hùng mạnh." Dã Hồ giải thích.

Trần Phi khẽ bĩu môi, hơi có chút khinh thường. Tổ chức kiểu này trong mắt người bình thường đúng là khó nhằn và rất hùng mạnh, nhưng trong mắt Trần Phi thì điều này có gì khác với trẻ con chơi đồ hàng đâu? Phải cỡ như Hắc Ám Vương Triều mới gọi là thực sự hùng mạnh, Kim Đao ư? Còn chẳng xếp được vào hàng!

Tuy nhiên điểm duy nhất khiến Trần Phi cảm thấy hứng thú chính là, đã thao túng nhiều ngành nghề như vậy, mà lại toàn là những ngành kiếm ra tiền, vậy thì tổ chức này hẳn là rất giàu có nhỉ. Nếu mình tiêu diệt Kim Đao, không những có thể giúp Dã Hồ giải quyết khốn cảnh hiện tại, mà tiện thể ngay cả mục đích lần này đến đây cũng có thể giải quyết được luôn.

Chuyện này nhanh hơn đánh cược đá nhiều!

Nhìn vẻ khinh thường nơi khóe miệng và ánh mắt lóe lên của Trần Phi, Dã Hồ liền đoán được Trần Phi có thể đang có ý định gì đó. Nghĩ ngợi một lát, Dã Hồ lên tiếng nói: "Đã đến đây rồi, vậy không bằng giúp tôi một tay thế nào? Tôi không cầu gì khác, chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn. Chỉ cần có thể giải thể được Kim Đao thì phiền phức của tôi cũng được giải trừ, hơn nữa tôi còn biết rất nhiều bí mật của Kim Đao, số tiền này không hề ít đâu. Tuy nói không đến mức giàu địch quốc nhưng tuyệt đối là hậu hĩnh. Vừa nãy chẳng phải anh cũng nói, lần này vì thiếu tiền nên mới đến muốn đánh cược đá, nhưng ngành đánh cược đá gần đây không tốt lắm, cho dù anh có ở đây một thời gian dài cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền, không bằng... ra tay với Kim Đao đi."

"Được thôi." Trần Phi mỉm cười, đáp ứng một cách rất dứt khoát.

"Thật sao?" Dã Hồ không ngờ Trần Phi lại đồng ý sảng khoái như vậy, nhất thời rất kích động. Sự tồn tại của Kim Đao khiến Dã Hồ phải sống cuộc đời trôi dạt, trốn tránh khắp nơi chưa nói, còn phải nơm nớp lo sợ. Nếu thực sự có thể giải quyết được phiền phức này, thì thật là quá tốt rồi.

"Tất nhiên là thật, vừa có thể giúp cô lại vừa giải quyết được vấn đề thiếu tiền của tôi, chuyện một mũi tên trúng hai đích sao tôi lại không làm chứ. Tuy nhiên..." Trần Phi nói đến đây dừng lại một chút, mỉm cười nói tiếp. "Nhưng tôi có một điều kiện."

"Một xu tôi cũng không cần!" Dã Hồ cứ tưởng Trần Phi nói về chuyện tiền nong, lập tức bày tỏ thái độ.

Trần Phi lắc đầu cười: "Cho dù cô muốn tôi cũng chưa chắc cho cô đâu, điều kiện tôi nói không phải là chuyện này."

"Vậy là...?" Không phải tiền, vậy là cái gì? Chẳng lẽ Trần Phi để ý đến mình rồi? Suy nghĩ này khiến Dã Hồ có chút không dám tin, với năng lực của Trần Phi thì người phụ nữ nào mà không có, sao có thể để ý đến cô.

Thực ra Dã Hồ thật sự đoán sai rồi.

Trần Phi đúng là đã "để ý" đến Dã Hồ.

Nhưng không phải kiểu để ý nam nữ, cũng không phải có ý đồ bất chính gì với Dã Hồ. Mà là hy vọng Dã Hồ có thể gia nhập Đặc tổ!

Năng lực của Dã Hồ đương nhiên không cần phải bàn, nếu không có chút bản lĩnh thì cũng không thể tạo dựng được danh tiếng lớn đến vậy. Hiện tại Đặc tổ lại đang trong giai đoạn tái thiết, cái cần chính là những người có năng lực như vậy, nếu có thể để Dã Hồ gia nhập Đặc tổ, thì dù là đối với Dã Hồ hay đối với Đặc tổ đều là một chuyện tốt.

Không ở vị trí đó thì không mưu tính việc đó.

Bây giờ đã là Tổng tổ trưởng của Đặc tổ, Trần Phi đương nhiên làm việc cũng phải cân nhắc nhiều hơn cho Đặc tổ.

"Nếu sau khi tổ chức Kim Đao tan rã, cô có dự định gì không?" Trần Phi không nói thẳng, mà hỏi ngược lại.

Dã Hồ nghĩ nghĩ rồi nói: "Còn có thể có dự định gì nữa, sống những ngày tháng bình yên thôi."

"Vậy giả sử... tôi cho cô một công việc, một công việc có thể phát huy tài năng của cô mà lại còn danh chính ngôn thuận, cô có muốn làm không?" Trần Phi mỉm cười hỏi.

Lát nữa còn hai chương nữa, nhưng bây giờ tôi có chút việc phải ra ngoài. Quay về rồi mới có thể viết tiếp, cho nên trước 12 giờ có viết xong hay không thì khó nói, anh em nào không thức khuya thì ngày mai tỉnh dậy rồi đọc, tôi cam đoan dù có muộn thế nào tôi cũng sẽ viết xong hai chương đó rồi mới đi ngủ.

Ngoài ra, các anh em thổ hào hãy phát lực lên nào, vé quý tân hai ngày nay không động tĩnh gì rồi, cho xin chút vé để cổ vũ đi?

[Dịch từ bản vi] ChuongId:935
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.