Diện mạo của Triệu Vô Cực lúc này vô cùng dữ tợn đáng sợ, tuy không gào thét điên cuồng nhưng cũng đủ thấy rõ sự phẫn nộ của hắn. Sau chuyện lần trước, Triệu Vô Cực bị Trần Phi thiêu cháy bộ phận nam tính, về nhà điều dưỡng thật lâu mới coi như bình phục, nhưng dù có bình phục thì hắn cũng hoàn toàn mất đi phong thái của một người đàn ông. Điều này khiến tính cách của Triệu Vô Cực dần trở nên âm trầm, dù sao đổi lại là ai cũng không thể chịu đựng nổi đả kích như vậy!
Hắn hận Trần Phi, nhưng hắn cũng biết hiện giờ mình không phải là đối thủ của Trần Phi, tốc độ tiến bộ của Trần Phi thực sự quá nhanh, hắn không dám đi tìm phiền phức của Trần Phi.
Hắn cũng hận Dược Sư Đế Quân, nếu không phải nàng đi trêu chọc Trần Phi thì sao mình có thể đi cứu nàng, nếu mình không đi thì cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện sau đó như vậy. Vốn dĩ hắn tưởng rằng Dược Sư Đế Quân chắc không thể sống sót trở về, cho nên dù hận cũng đành bất lực. Nhưng không ngờ nàng lại trở về, còn nói cái gì mà muốn rời khỏi Hắc Ám Vương Triều.
Triệu Vô Cực sao có thể để Dược Sư Đế Quân rời đi được, có thể nói đây là "đạp phá thiết hài vô mịch xử" (khó khăn tìm kiếm không thấy, bỗng nhiên lại có được), đã đối phó không được Trần Phi thì hãy hành hạ Dược Sư Đế Quân để xả cơn giận trong lòng vậy. Dược Sư Đế Quân căn bản không ngờ Triệu Vô Cực lại vô sỉ đến thế, lúc trước vì mạng sống của bản thân mà không cứu mình thì cũng thôi đi, bây giờ lại... lại còn báo thù mình như vậy!
Thế nhưng Dược Sư Đế Quân sao có thể là đối thủ của Triệu Vô Cực, hoàn toàn bị Triệu Vô Cực giam lỏng, mỗi ngày đều chịu đủ khổ ải. Vì sao Triệu Vô Cực có thể ẩn mình lâu như vậy? Nguyên nhân chủ yếu chính là vì Dược Sư Đế Quân đang nằm trong tay hắn, có thể để hắn hành hạ nhằm xả đi nỗi đau đớn kia, nên hắn mới có thể nhẫn nhịn được!
Dược Sư Đế Quân đáng thương không chịu khổ ải trong tay Trần Phi, lại bị người mà mình vẫn luôn tôn sùng, thậm chí là ái mộ là Triệu Vô Cực hành hạ đến đau đớn muốn sống không được, muốn chết không xong.
Có đôi khi Triệu Vô Cực cũng do dự, liệu có phải mình làm hơi quá đáng không? Có lẽ Dược Sư Đế Quân không hề đầu quân cho Trần Phi, có lẽ trong lòng nàng vẫn hướng về Hắc Ám Vương Triều. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến nỗi đau đớn mình phải chịu đựng, lại khiến hắn càng thêm cố chấp, chút do dự cùng không đành lòng đó cũng hoàn toàn bị dập tắt.
Hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Trần Phi càng kích thích Triệu Vô Cực, nếu Dược Sư Đế Quân không theo phe Trần Phi, sao Trần Phi lại tức giận như vậy? Xem ra những gì mình làm là đúng, tiện nhân đó đáng bị hành hạ.
Nhìn dáng vẻ dữ tợn của Triệu Vô Cực, Trần Phi có chút không biết nói gì cho phải, rõ ràng Triệu Vô Cực đã trở nên cực kỳ cực đoan, thậm chí có thể nói là tẩu hỏa nhập ma rồi. Bây giờ có nói đạo lý gì chưa chắc hắn đã lọt tai, nhưng Trần Phi thực sự không ngờ Triệu Vô Cực lại ra tay với Dược Sư Đế Quân, có thể tưởng tượng được Dược Sư Đế Quân sẽ phải chịu đựng sự hành hạ như thế nào trong tay Triệu Vô Cực.
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?" Trần Phi nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Triệu Vô Cực, nếu có thể, hiện giờ hắn thực sự hận không thể băm vằm Triệu Vô Cực ra thành vạn mảnh. Vốn dĩ hắn là một kẻ tiểu nhân đê hèn, bây giờ lại càng trở nên cực đoan, nếu còn để hắn sống trên đời, biết đâu lại gây ra chuyện phiền phức gì đó.
Đáng tiếc thực lực của mình còn chưa đủ mạnh, chưa đủ để có thể giây lát kết liễu Triệu Vô Cực!
Vốn dĩ Trần Phi cảm thấy mình có thể thả lỏng một chút, kiếm tiền, tận hưởng cuộc sống, nhưng hiện tại Trần Phi thấy vẫn chưa đủ, thực lực của mình vẫn chưa đủ, cần phải trở nên mạnh mẽ hơn mới được, chỉ có trở nên mạnh hơn mới có thể dễ dàng giây lát kết liễu những kẻ ghê tởm như Triệu Vô Cực khi đối mặt, mới có thể ngăn chặn những phiền phức không cần thiết.
Triệu Vô Cực cười gằn: "Ta đã nói rồi, ngươi có điểm yếu, sao nào? Chỉ là một người đàn bà thôi mà, cùng lắm cũng chỉ lên giường một lần, ngươi đã bắt đầu không nỡ rồi sao? Trần Phi à Trần Phi, nếu có một ngày ngươi thất bại thì chính là thất bại ở điểm này đấy."
"Bớt nói nhảm đi, ngươi tưởng lão tử biến thái giống ngươi sao? Lão tử là người, là người thì phải có tình cảm." Trần Phi hừ giọng nói.
Triệu Vô Cực đưa tay đẩy Trần Phi ra, chỉnh lại quần áo, thong dong nói: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu (đạo khác nhau không cùng mưu tính), theo ta thấy suy nghĩ của ngươi thật ấu trĩ. Nhưng như vậy càng tốt, nếu ngươi thật sự giống ta thì ta lại bó tay với ngươi rồi. Ngươi cũng không cần lo lắng Dược Sư Đế Quân còn sống, tuy chịu chút hành hạ nhưng với y thuật của ngươi chắc rất dễ dàng chữa khỏi thôi. Ngươi cũng không cần lo sẽ bị đội nón xanh, ta đã như thế này rồi, tự nhiên sẽ không làm gì nàng ta."
"Nói nhảm nhiều lời quá, muốn thế nào thì nói thẳng ra đi." Trần Phi hừ giọng nói.
"Rất đơn giản, ta muốn phương thuốc suối nước nóng này của ngươi. Chỉ cần ngươi đưa phương thuốc này cho ta, ta xác nhận là thật, ta sẽ thả Dược Sư Đế Quân để nàng đến đoàn tụ với ngươi. Nhưng nếu phương thuốc này là giả hoặc ngươi giở trò mèo gì, ta đảm bảo Dược Sư Đế Quân sẽ chết rất thê thảm." Triệu Vô Cực cười ha hả nói.
"Được, ta đưa cho ngươi!" Trần Phi không chút do dự nói. "Nhưng ngươi phải đưa Dược Sư Đế Quân trở về trước."
"Chuyện đó không thể nào, Dược Sư Đế Quân nằm trong tay ta, ngươi mới có thể ngoan ngoãn nghe lời, nếu ta giao nàng cho ngươi, liệu ngươi còn có thể ngoan ngoãn như vậy không? Ngươi tưởng ta là kẻ ngốc à?" Triệu Vô Cực hừ giọng nói.
Trần Phi lắc đầu, biết rằng muốn Triệu Vô Cực thả Dược Sư Đế Quân không phải chuyện dễ dàng. Thật ra bản thân mình và Dược Sư Đế Quân cũng chẳng có quan hệ gì lớn lao, dù có mặc kệ cũng là chuyện có thể xảy ra, ai biết được có phải là khổ nhục kế do Dược Sư Đế Quân và Triệu Vô Cực hợp tác dựng nên không, hơn nữa bây giờ chỉ là lời nói một phía từ Triệu Vô Cực, cụ thể thế nào Trần Phi cũng chưa nhìn thấy. Có thể Dược Sư Đế Quân hiện giờ vẫn ổn, căn bản chưa hề chịu sự hành hạ nào. Nhưng Trần Phi thực sự không làm được việc mặc kệ!
Dù sao cũng đã từng có quan hệ với mình, nếu cứ mặc kệ như vậy thì Trần Phi không đành lòng.
"Được, phương thuốc ta có thể cho ngươi, nhưng ba ngày sau ta phải thấy Dược Sư Đế Quân bình an vô sự." Trần Phi lạnh lùng nói: "Nếu ngươi dám giở trò với ta, ta sẽ không tha cho ngươi đâu, dù có đến tận chân trời góc biển ta cũng truy sát ngươi, ta nói là làm."
"Ta chưa ngốc đến mức để ngươi phải ngày đêm canh cánh trong lòng như vậy đâu, chỉ cần ngươi đưa phương thuốc cho ta, ta tự nhiên sẽ đưa Dược Sư Đế Quân trả lại cho ngươi." Triệu Vô Cực thản nhiên nói.
"Chờ đấy!" Trần Phi nói một câu rồi xoay người rời đi.
"Chủ nhân, ngài thật sự định đưa phương thuốc cho hắn sao? Hắn... lời của hắn không thể tin được đâu." Khống Chế Kỵ Sĩ nhắc nhở.
Trần Phi hừ giọng nói: "Tất nhiên ta biết lời của hắn không thể tin, nhưng nếu không đưa phương thuốc cho hắn, e là hắn sẽ không dễ dàng rời đi đâu. Còn về phần phương thuốc ấy à, hừ, dù có rơi vào tay hắn thì hắn cũng chẳng có cơ hội nào để sử dụng được."
"Ý của chủ nhân là..." Khống Chế Kỵ Sĩ hơi hiểu ra.
"Kẻ nào từng uy hiếp ta đều không có kết cục tốt đẹp, hắn Triệu Vô Cực cũng không là ngoại lệ." Trần Phi lạnh lùng hừ một tiếng, rồi lấy giấy bút ra viết phương thuốc xuống.
Thật ra phương thuốc của nước thuốc sinh mệnh cũng không phức tạp lắm, dược liệu cần dùng cũng rất phổ biến. Phương thuốc Trần Phi viết chính là phương thuốc nước thuốc sinh mệnh dùng cho suối nước nóng cấp thấp nhất kia. Nếu thực sự sơ suất làm lộ phương thuốc này ra ngoài cũng chẳng có gì ghê gớm, hơn nữa có phương thuốc không có nghĩa là có thể luyện chế ra được.
Nếu cứ theo phương thuốc mà luyện chế được, vậy thì còn cần tỷ lệ thành công để làm gì?
Bản thân mình cũng không cần phải luyện chế nước thuốc sinh mệnh liên tục để nâng cao danh hiệu của mình.
Viết phương thuốc xong rồi xoay người đi tới trước mặt Triệu Vô Cực, tiện tay ném qua. "Đây là phương thuốc, lấy xong thì đi đi, ba ngày sau ta phải nhìn thấy Dược Sư Đế Quân, nếu không thì đừng trách ta không khách khí."
"Chỉ cần phương thuốc này là thật, ta đảm bảo ba ngày sau ngươi sẽ nhìn thấy nàng ta." Triệu Vô Cực cất phương thuốc đi, sau đó cười gằn một tiếng rồi biến mất trong chớp mắt.
Sau khi Triệu Vô Cực rời đi, Uy Tư vẫn luôn đứng một bên mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sự tồn tại của Triệu Vô Cực khiến hắn cảm thấy áp lực cực lớn, bây giờ hắn đi rồi mới coi như dễ chịu hơn chút.
"Chủ nhân, có cần tôi theo hắn không?" Uy Tư dù rất sợ hãi nhưng vẫn rất chủ động hỏi Trần Phi.
Trần Phi lắc đầu: "Ngươi không theo kịp hắn đâu, tốc độ còn kém xa lắm. Hơn nữa ngươi có theo kịp thì e cũng chẳng có ích gì, muốn giết ngươi thì đối với hắn vẫn rất dễ dàng."
"Vâng." Uy Tư gật gật đầu, đã chủ nhân nói không cần thì tự nhiên là không cần nữa.
"Đi bận việc đi, chuyện này ta tự sẽ giải quyết." Trần Phi phân phó một câu, rồi đi tìm Thường Hân Hân.
Thường Hân Hân rõ ràng cũng biết đã xảy ra chuyện gì, khi gặp Trần Phi liền không nhịn được hỏi: "Anh thật sự đưa phương thuốc cho hắn rồi sao?"
"Ừ." Trần Phi gật gật đầu.
"Nhưng cứ như vậy đưa cho hắn thì quá hời cho hắn rồi, hơn nữa phương thuốc này quan trọng như vậy. Anh khai thật đi, Dược Sư Đế Quân đó rốt cuộc có quan hệ gì với anh, vì nàng mà anh lại nỡ lòng giao phương thuốc ra." Thường Hân Hân hỏi.
"Nếu anh nói anh và nàng không có quan hệ gì, em tin không?" Trần Phi hỏi.
"Tất nhiên là không tin, không quan hệ gì mà Triệu Vô Cực đó lại dùng nàng để uy hiếp anh, anh còn ngoan ngoãn giao phương thuốc ra?" Thường Hân Hân nghĩ cũng chẳng nghĩ liền phủ nhận, trong tình huống này nếu cô tin mới là lạ, biết đâu Dược Sư Đế Quân này lại là người đàn bà của Trần Phi.
Trần Phi nhún vai bất lực nói: "Thật ra thì đúng là không có quan hệ gì, ngoài... ngoài việc từng lên giường một lần."
"Thế này mà còn chưa gọi là có quan hệ sao?" Thường Hân Hân trố mắt nói.
Trần Phi cười khổ một tiếng, kể lại đầu đuôi sự việc cho Thường Hân Hân nghe. Thường Hân Hân nghe xong cũng có chút ngẩn người, vì trải nghiệm của Dược Sư Đế Quân có vẻ... có vẻ quá bi thảm đi?
Luôn hết mình vì Triệu Vô Cực, hết lần này tới lần khác tìm phiền phức của Trần Phi mà kết quả đều không thành. Rõ ràng là thích Triệu Vô Cực, kết quả lại bị Triệu Vô Cực tàn nhẫn làm tổn thương, đến cuối cùng trong lòng nguội lạnh mới muốn quay về Hắc Ám Vương Triều nói với Triệu Vô Cực là muốn rời đi, tại sao? Là một người phụ nữ, Thường Hân Hân rất hiểu, nàng căn bản không hề thật sự kiên quyết muốn rời khỏi Hắc Ám Vương Triều, nếu không thì không cần phải quay về. Mà là hy vọng Triệu Vô Cực có thể giữ mình lại, sự thật là Triệu Vô Cực cũng quả thực đã giữ nàng lại, nhưng thủ đoạn này có lẽ nàng nằm mơ cũng không ngờ tới.
Một người phụ nữ đáng thương, đáng buồn, đáng than!
Đây là đánh giá của Thường Hân Hân dành cho Dược Sư Đế Quân.
Kết thúc chương thứ ba, hôm nay là Tết Trung Thu, chắc hẳn nhà các anh em đều sẽ có rất nhiều họ hàng bạn bè đến chơi cùng đón lễ, Thiếu Thiếu cũng không ngoại lệ, cho nên đã dậy từ rất sớm rất sớm để gõ chữ, vì sợ đến lúc nhà có khách đến người qua kẻ lại không có thời gian cập nhật. Hy vọng mọi người đọc sách vui vẻ, đón lễ vui vẻ!