Nhìn thời gian từng chút từng chút tiến gần đến rạng sáng, lòng La Thiên Văn không kìm được mà dấy lên nỗi lo âu. Chớp mắt đã trôi qua mấy tiếng đồng hồ, từ ban ngày đến lúc màn đêm buông xuống, tâm trí La Thiên Văn chẳng những không buông lỏng được mà ngược lại càng thêm lo lắng. Nhìn thời gian, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến rạng sáng.
Nếu trong vòng nửa tiếng mà Trần Phi vẫn không thể trị khỏi cho La Tình, vậy thì La Tình thật sự không còn thuốc chữa. La Thiên Văn không kìm được nhìn về phía Trần Phi, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
"Nhất định phải thành công, nhất định phải thành công." La Thiên Văn thầm cầu nguyện trong lòng, trong đầu vẫn còn hồi tưởng lại những lời tuyên bố hào hùng của Trần Phi lúc nãy.
Tự tin đến vậy, có sức truyền cảm đến vậy, lẽ nào… không, nhất định sẽ thành công!
"Hừ!"
Ngay lúc này, Trần Phi chợt khẽ hừ một tiếng rồi buông La Tình ra, thân hình hơi loạng choạng, suýt nữa thì đổ ập xuống giường. La Thiên Văn một bước lao tới, đừng thấy tuổi đã cao mà cơ thể lại linh hoạt vô cùng. Đến cạnh Trần Phi, La Thiên Văn sốt sắng hỏi: "Sao… sao rồi? Thành công chưa?"
Giọng nói có chút run rẩy, đủ thấy La Thiên Văn căng thẳng đến mức nào.
Trần Phi cố nhếch miệng cười: "Không phụ sự ủy thác."
Giây phút này, La Thiên Văn cảm thấy mình như vừa đặt chân lên thiên đường vậy, giọng nói này chính là tiên nhạc. Quay đầu nhìn về phía La Tình, quả nhiên phát hiện sắc mặt La Tình dần dần trở nên hồng hào. Tuy ông không thần kỳ như Trần Phi để nhìn ra liệu đã khỏi hẳn hay chưa, nhưng nhìn dáng vẻ của cô là biết đang bình phục.
"Cậu thế nào rồi?" La Thiên Văn quan tâm, cảm kích hỏi Trần Phi. Lúc này ông đã nhìn thấy rõ vẻ suy yếu của Trần Phi, liên tục mấy tiếng đồng hồ giúp đỡ La Tình.
Đây không phải là điều người bình thường có thể làm được.
Trần Phi lắc đầu: "Không sao, tôi nghỉ ngơi một chút là khỏe. Ông xem nó trước đi, về cơ bản đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, các chức năng cơ quan trong cơ thể cũng đã khôi phục, chỉ là kinh mạch bị teo tóp có lẽ tạm thời chưa nhanh lành được, vì thời gian kinh mạch bị teo quá lâu, thuốc của tôi có lẽ không có tác dụng lắm."
Nói xong Trần Phi nhắm mắt không nói nữa, cậu đã phát hiện ra một nhược điểm của thuốc sinh mệnh. Tất nhiên cũng chưa chắc là nhược điểm, chỉ là cảm thấy thuốc sinh mệnh cũng không phải vạn năng. Thứ nhất, những thương tích kiểu đứt lìa tay chân thì thuốc sinh mệnh không thể trị khỏi, không có tác dụng. Thứ hai, Trần Phi phát hiện đối với thứ như kinh mạch thì thuốc sinh mệnh dường như cũng chẳng có hiệu quả gì, hoặc nói là nếu thời gian quá dài thì không có tác dụng, xem ra thời hạn hiệu lực của loại thuốc sinh mệnh này không dài, và cũng không phải là vạn năng.
La Thiên Văn quay người sang chăm sóc La Tình, kim châm vẫn còn trên người cô, La Tình cũng chưa tỉnh lại, nhưng nhìn cơ thể đã khôi phục, sắc mặt như thường, không khác gì người bình thường. Ông muốn hỏi khi nào La Tình mới tỉnh lại, nhưng nhìn thấy Trần Phi đang nhắm mắt dưỡng thần nên không tiện mở lời.
Trần Phi thật sự mệt rồi!
Dù chân khí của cậu khá sung túc, nhưng liên tục giải phóng suốt mấy tiếng đồng hồ cũng rất mất sức. Đặc biệt là có La Thiên Văn ở bên cạnh, Trần Phi không tiện dùng hỏa nguyên tố để bổ sung, nên cứ cố gắng mãi. Lớp màng đó cũng thật ngoan cố, vốn tưởng sẽ không quá khó khăn, ai ngờ lớp màng này vô cùng cứng đầu, mấy lần cứ chần chừ giữa ranh giới vỡ và không vỡ, khiến Trần Phi cảm thấy sắp được rồi, sắp được rồi, nhưng lại chẳng thành công.
Giống như nhìn thấy một tia sáng trong đêm tối, trông có vẻ ngay trước mắt nhưng thực tế lại ở một nơi rất xa, rất xa.
Hơn nữa lớp màng này còn gian xảo vô cùng, thế mà lại kết nối cùng một thể với cơ thể La Tình, nếu như làm vỡ thì cơ thể cô cũng sẽ bị tổn thương, với cơ thể trước đó của La Tình căn bản không chịu nổi. Vì vậy Trần Phi vừa phải đấu tranh với lớp màng, vừa phải chú ý khôi phục cơ thể cho La Tình.
Đây mới là nguyên nhân chính khiến mọi việc trì hoãn lâu đến thế!
Hơi khôi phục được chút tinh lực, Trần Phi xoay người lấy hỏa nguyên tố ra nuốt chửng một cách nhanh chóng. Theo hỏa nguyên tố tiến vào cơ thể, Trần Phi quét sạch sự mệt mỏi trước đó, tinh thần lập tức khôi phục. Toàn bộ quá trình La Thiên Văn đều không nhìn thấy, nên khi thấy Trần Phi khôi phục lại như thường nhanh như vậy, ông có chút kinh ngạc.
"Thời gian… đến rồi!"
Trần Phi nhìn liếc đồng hồ trên tường, lúc này vừa đúng mười hai giờ.
La Thiên Văn liếc nhìn La Tình, phát hiện cô không có gì bất thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa định mở miệng nói chuyện, lại đột nhiên phát hiện bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, từng đợt sấm rền vang liên miên không dứt, đinh tai nhức óc. Dáng vẻ đó giống như ngày tận thế vậy, khiến người ta từ trong lòng cảm thấy hoảng sợ.
"Còn chưa xong nữa à, người ta cứu về rồi còn kêu gào cái gì." Trần Phi bĩu môi, khinh khỉnh lẩm bẩm.
La Thiên Văn lắc đầu: "Thiên đạo nổi giận rồi. Theo những gì ta hiểu về thiên đạo, chuyện này tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, nó chắc chắn sẽ tìm cậu, dù không chắc là bây giờ, nhưng chỉ cần bắt được cơ hội, nó nhất định sẽ đến. Tiểu hữu, Trần Phi, chuyện hôm nay La Thiên Văn ta ghi lòng tạc dạ, nếu không có cậu thì có lẽ cháu gái ta đã… cho nên từ nay về sau, tấm thân già này của ta giao cho cậu."
"Lão La, ông khách khí rồi, tôi sở dĩ giúp ông là vì ông có thể giúp tôi giải quyết phiền phức, chúng ta đây coi như là giao dịch công bằng, ông nói vậy tôi lại thấy áy náy." Trần Phi vội nói. "Nếu tôi có chỗ cần ông giúp đỡ chắc chắn sẽ không do dự mà mở lời, nhưng nói gì mà giao tấm thân già cho tôi thì thôi bỏ đi."
"Ông ngày nào cũng đi theo tôi, thì nó phải làm sao? Tuy nói nó trị liệu một thời gian là có thể khỏi, nhưng nó còn trẻ, còn phải đi học, còn phải yêu đương chứ? Những cái này ông không quản sao? Hơn nữa những chuyện tôi làm có lẽ lão La ông cũng không tham gia được nhiều, cho nên chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa."
Giọng điệu Trần Phi rất bá đạo, không cho phép nghi ngờ. La Thiên Văn tuy vẫn muốn nói gì đó, nhưng Trần Phi hoàn toàn không cho ông cơ hội mở miệng. Nghĩ một chút, La Thiên Văn cũng không nói nữa, tuổi tác lớn thế này rồi, chuyện gì chưa từng trải qua, đạo lý gì không hiểu chứ? Có những lời nói cả trăm lần cũng chưa chắc bằng làm một lần! Đã Trần Phi không muốn có thân phận này, vậy thì không cần thân phận này nữa, dù sao sau này có bất kể chuyện gì, La Thiên Văn cũng sẽ không chút do dự mà giúp đỡ.
"Tình Nhi hiện tại tình hình ra sao?" La Thiên Văn hỏi.
"Khác đều không có vấn đề gì, cũng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, nhưng tôi nghĩ tốt nhất là để nó ngủ một giấc trước đã. Tiếp đó là kinh mạch trên người, tôi có thể dùng châm cứu phối hợp với chân khí, khoảng một tuần là có thể bình phục." Trần Phi ước lượng nói.
"Thế thì tốt, thế thì tốt." La Thiên Văn thở phào. "Đã Tình Nhi không sao rồi, vậy bây giờ chúng ta đi chỗ cậu, giúp cậu giải quyết chuyện đó."
Trần Phi lắc đầu: "Hôm nay muộn quá rồi, để mai đi. Hơn nữa Tình Nhi cũng mới khỏe, chắc ông cũng không yên tâm, ngày mai tôi đợi ông ở nhà."
"Cũng được." La Thiên Văn nghĩ cũng phải, dù sao cũng muộn thế này, nhà Trần Phi còn có nữ quyến, mình tới chắc chắn có nhiều bất tiện, cộng thêm bây giờ ông đúng là không yên tâm nổi về La Tình.
Trần Phi đứng dậy rút kim châm trên người La Tình ra cất đi, rồi nói với La Thiên Văn: "Giờ cũng không còn sớm, tôi về trước đây."
"Được, ta sai người đưa cậu về." La Thiên Văn gật đầu, chuẩn bị gọi người đưa Trần Phi về.
Trần Phi lại lắc đầu từ chối. "Không cần đâu, tôi tự về là được rồi. Ông sai người đưa tôi về, ha ha… chưa chắc đã nhanh bằng tôi tự về đâu."
"Nhưng thời tiết bên ngoài thế này, hình như còn đang mưa rồi." La Thiên Văn có chút do dự, nếu Trần Phi tự về, ông rất lo thiên đạo sẽ nhân cơ hội làm gì đó.
Dù sao Trần Phi cứu La Tình thuộc về nghịch thiên hành sự, thời tiết này bây giờ dù có đánh vài tia sét cũng rất bình thường. Thời buổi này người bị sét đánh cũng không phải không có, người không hiểu còn tưởng những người đó đen đủi, thực tế đó lại là sự trừng phạt của thiên đạo.
"Ông sợ tôi gặp nguy hiểm sao?" Trần Phi đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời của La Thiên Văn, khẽ cười nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên ngoài cửa sổ đã bắt đầu đổ mưa tầm tã, tiếng sấm ầm ầm, thỉnh thoảng một tia sét xuất hiện chói lòa như ban ngày. "Yên tâm đi, muốn lấy mạng tôi thì dựa vào thiên đạo nó còn chưa làm được đâu. Đi đây!"
Trần Phi nói xong đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.
Điều này khiến La Thiên Văn vô cùng kinh ngạc, ngây người nhìn căn phòng trống rỗng hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại. Mãi một lúc sau mới thở dài một tiếng, đối với sự thần bí của Trần Phi, ông càng thêm kinh ngạc.
Đây tuyệt đối là bản lĩnh siêu phàm thoát tục, không hổ là vương giả!
Mưa tầm tã trút xuống ào ào, rơi xuống có tiếng. Xung quanh một mảnh u ám, đèn đường lúc sáng lúc tối, trông như lúc nào cũng có thể tắt ngóm, thỉnh thoảng tia chớp lại soi chiếu vô cùng sáng tỏ.
Trần Phi chậm rãi đi trên đường, trên người lại không hề bị ướt. Những giọt mưa đó khi vừa tiến lại gần Trần Phi đã bị bốc hơi khô sạch, lúc này trên người Trần Phi tỏa ra nhiệt độ cao khủng khiếp, căn bản không lo bị dầm mưa.
"Tôi đã cố tình đi chậm thế này rồi, lẽ nào ông còn không định ra tay sao? Thiên đạo khiến người người sợ hãi, không lẽ ông sợ tôi rồi?" Trần Phi khẽ thì thầm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tuy sấm sét ầm ầm, nhưng lại không đánh xuống mình.
Giống như La Thiên Văn nói, lần này mình chắc chắn đã nghịch ý thiên đạo. Nếu thiên đạo thật sự lợi hại, thật sự thần kỳ như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho mình, ít nhất cũng cho mình chút trừng phạt cảnh cáo gì đó, cho nên Trần Phi mới cố tình không để La Thiên Văn sai người đưa mình về, còn đi chậm chạp trong mưa lớn thế này.
Chính là để cho thiên đạo một cơ hội!
Cũng là để thăm dò xem thiên đạo này mạnh đến mức nào.
Thế nhưng Trần Phi thất vọng rồi, từ nhà La Thiên Văn đã đi ra được bảy tám phút, thế mà thiên đạo vẫn chẳng có động tĩnh gì. Nếu cứ tiếp tục thế này thì Trần Phi không hứng thú dây dưa nữa, có thời gian đó thà về nhà ôm vợ ngủ còn hơn.
"Cho ông thêm một cơ hội nữa đấy, nếu ông không đánh tôi nữa, là tôi đi đấy nhé." Trần Phi ngước nhìn bầu trời lẩm bẩm một câu.
Nếu lúc này có ai nghe thấy, nhất định sẽ cho rằng Trần Phi điên rồi, tự nhiên lại muốn bị sét đánh. Đây không phải kẻ điên thì là gì?
"Chán ngắt, chán ngắt!" Nhìn chằm chằm bầu trời một lúc lâu, phát hiện vẫn là mây đen sấm chớp nhưng lại không có phản ứng gì, Trần Phi thất vọng lắc đầu, toàn bộ cơ thể dần chuyển hóa thành ngọn lửa, chuẩn bị rời đi.