Suối nước nóng khai trương là đại sự, mọi người đương nhiên đều muốn đi xem thử. Hạ Tiểu Phàm và Vương Thư Tranh thì không cần phải nói, hai chị em họ chắc chắn là phải tới giúp đỡ ở suối nước nóng, mấy ngày nay cũng chạy ngược chạy xuôi cùng Thường Hân Hân nên đối với một số chuyện ở suối nước nóng cũng đã tương đối quen thuộc. Vương Hi Đan và Sách Phỉ Nhã tuy không giúp được gì nhiều nhưng cứ ở nhà mãi cũng không tránh khỏi buồn chán, hơn nữa cứ nghe đồn hiệu quả suối nước nóng tốt thế này thế nọ, tự nhiên cũng muốn thử một phen.
Triệu Thi Thi và Tống Nhã cũng tới, đặc biệt là Tống Nhã còn xin nghỉ phép một ngày.
Nhưng đừng nói là một ngày, dù có xin nghỉ cả đời không đi làm thì e rằng cũng chẳng ai dám nói gì. Bây giờ ai mà chẳng biết thân phận của Tống Nhã không hề đơn giản? Thậm chí không ít quyền quý kinh thành, phú nhị đại gì đó đều cố ý đi nghe ngóng về Tống Nhã trước, để tránh đến lúc không cẩn thận đụng phải như Tây Môn Vĩ, đắc tội với Tống Nhã thì đến lúc đó đúng là tự chuốc lấy họa vào thân. Bài học nhãn tiền từ Tây Môn Vĩ chính là ví dụ tốt nhất!
"Xem ra các cô còn sốt sắng hơn cả tôi, đi thôi nào!" Trần Phi cười cười, rồi đi theo mọi người ra khỏi biệt thự.
Bên ngoài biệt thự đỗ một chiếc xe bus nhỏ sang trọng, đây là do Thường Hân Hân đặc biệt chuẩn bị.
Sau khi lên xe, mọi người liền xuất phát tới suối nước nóng.
Lúc này khu suối nước nóng đã được làm đâu ra đấy, hoàn toàn là bộ dáng sắp khai trương. Dưới chân núi đã có không ít người tụ tập, nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ bản đều là những quyền quý, nhân vật có máu mặt ở kinh thành, tuy không thể nói là tất cả đều ở đây, nhưng ít nhất cũng phải bảy tám phần, đủ thấy quy mô lớn tới mức nào.
"Tới rồi, tới rồi." Không biết là ai hô lên một câu trước, mọi người lập tức nhìn ra phía ngoài.
Chiếc xe bus nhỏ chậm rãi lái tới một bên rồi dừng lại, ngay sau đó Thường Hân Hân và những người khác bước xuống.
"Nhiều người thế sao?" Sau khi xuống xe, Trần Phi khẽ nhíu mày hơi ngạc nhiên, vốn dĩ cậu nghĩ có vài chục người đã là khá lắm rồi, nhưng giờ nhìn qua thì ít nhất cũng phải hơn trăm người, thậm chí còn nhiều hơn.
"Khai trương mà, tự nhiên càng nhiều người thì càng náo nhiệt, hơn nữa bây giờ ai cũng biết suối nước nóng này là do anh mở, nên đương nhiên đều muốn nhìn xem chân diện mục của anh." Thường Hân Hân cười nói.
"E là phần nhiều là vì nể mặt em nên họ mới tới thôi, có một cô bạn gái đảm đang thật tốt." Trần Phi cười khen một câu.
Thường Hân Hân cười tươi như hoa, rồi cao giọng nói với xung quanh: "Để mọi người đợi lâu rồi, cái tên Trần Phi chắc hẳn quý vị cũng không lạ gì nữa, nhưng rốt cuộc cậu ấy trông như thế nào thì e là vẫn còn nhiều người chưa biết, tôi xin giới thiệu với mọi người, vị này chính là Trần Phi!"
Vừa nói cô vừa chỉ về phía Trần Phi.
Lập tức ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Trần Phi, dù sao thì mục đích của hầu hết mọi người tới đây lần này đều là muốn xem Trần Phi rốt cuộc trông như thế nào. Kết quả nhìn xong, có người ngạc nhiên cũng có người thất vọng, ngạc nhiên là vì Trần Phi quá trẻ, trẻ tuổi như vậy mà đã có quyền thế và thanh danh như thế, nếu thêm mười năm hay hai mươi năm nữa thì sẽ thế nào?
Những người thất vọng thì lý do cũng tương tự, quá trẻ, hơn nữa cũng chỉ có một cái mũi hai con mắt, trông cũng bình thường không có gì đặc biệt.
Tuy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình nhưng Trần Phi cũng không hề bối rối, khẽ cười nói: "Rất cảm ơn mọi người đã tới góp vui ngày hôm nay, tôi là người không giỏi ăn nói nên lời dư thừa tôi sẽ không nói nhiều, dù sao thì suối nước nóng tốt hay không vẫn phải xem hiệu quả chữa trị."
Nói xong Trần Phi liếc nhìn Thường Hân Hân, dù sao thì mọi việc khai trương đều do Thường Hân Hân vận hành, Trần Phi cũng không rõ lắm, hơn nữa Trần Phi cũng không thích những chuyện phải lộ diện thế này, lần khai trương nhà hàng trước Trần Phi đều không xuất hiện. Thường Hân Hân cũng biết điểm này của Trần Phi, nên chỉ để Trần Phi lộ diện một chút cho mọi người biết là được.
Lễ khai trương chính thức bắt đầu.
Về mặt này thì tự nhiên không cần Thường Hân Hân và Trần Phi phải bận tâm gì, đã sắp xếp người làm rồi. Thường Hân Hân dẫn Trần Phi và mọi người lên trên suối nước nóng, phong cách của suối nước nóng này được làm rất tốt, khiến người ta vừa nhìn đã thấy vô cùng thư giãn. Từ chọn địa điểm đến xây dựng, Trần Phi có thể nói là không hề tham gia, đều là một tay Thường Hân Hân quán xuyến, nay thấy nơi này được làm tốt như vậy, Trần Phi thật lòng cảm ơn Thường Hân Hân!
Nắm lấy tay Thường Hân Hân, Trần Phi muốn nói gì đó, nhưng Thường Hân Hân chỉ cười đáp lại, mọi lời muốn nói đều nằm trong ánh mắt.
Lễ khai trương thực ra chỉ là một thủ tục mà thôi, tuy cũng mời không ít ngôi sao tới biểu diễn chương trình, phóng viên các thứ cũng không ít, nhưng lại không có mấy người đặt sự chú ý vào đây. Thứ khiến họ thực sự hứng thú chính là hiệu quả của suối nước nóng, xem có thực sự tốt như lời đồn không!
Cho nên ngay khi buổi lễ kết thúc, mọi người liền ùn ùn kéo tới khu suối nước nóng chuẩn bị thử hiệu quả.
Trần Phi đã cho nước thuốc sự sống vào trong suối nước nóng, hai chị em Vương Thư Tranh cũng bắt đầu phụ trách vận hành suối nước nóng. Thông thường mà nói, khai trương chắc chắn sẽ có các hoạt động giảm giá tri ân, hoặc là miễn phí để thu hút khách hàng. Nhưng lần này suối nước nóng lại không làm vậy, muốn thử hiệu quả suối nước nóng ư? Được thôi, bỏ tiền ra!
Không phải Trần Phi và Thường Hân Hân keo kiệt, chỉ là thứ càng dễ dàng có được thì con người càng không trân trọng. Bây giờ suối nước nóng thu phí thế này, ngược lại sẽ khiến họ cảm thấy có chút thú vị!
Đây cũng coi như là một thủ đoạn marketing.
Hơn nữa hiệu quả của suối nước nóng là hàng thật giá thật, lại không hề làm giả làm dối, đợi đến khi họ biết được lợi ích của suối nước nóng thì dù có tốn bao nhiêu tiền họ cũng cam lòng.
Trong thời gian ngắn đã có gần năm mươi người trả tiền muốn ngâm suối nước nóng, nhưng lại chưa cho họ vào, vì Trần Phi đang chờ đợi!
Lúc tới đây, Trần Phi đã bảo Lãnh Sâm thông báo cho nhà họ Tây Môn, bảo người nhà họ Tây Môn đưa Tây Môn Vĩ tới suối nước nóng để chữa cánh tay cho cậu ta. Nhà họ Tây Môn nghe tin này thì có chút kinh ngạc, họ cũng biết hôm nay suối nước nóng của Trần Phi khai trương, nhưng không ngờ lúc này Trần Phi lại bảo người nhà họ Tây Môn đưa Tây Môn Vĩ tới?
Đây là cái gì? Còn chê nhà họ Tây Môn mất mặt chưa đủ, còn muốn trước mặt bao nhiêu người mà mất mặt thêm lần nữa sao?
Nhà họ Tây Môn có chút do dự!
Cuối cùng vẫn là Tây Môn Bá Thiên quyết định, dẫn theo Tây Môn Vĩ tới suối nước nóng.
Dù sao thì chuyện đã đến nước này, mặt mũi nhà họ Tây Môn cũng đã mất gần hết rồi, nếu thực sự có thể chữa khỏi cho Tây Môn Vĩ thì dù có mất mặt thêm chút nữa cũng chẳng sao.
"Họ tới rồi."
Uy Tư ghé sát vào bên cạnh Trần Phi khẽ nói.
Tuy Uy Tư còn chưa rõ lắm ân oán giữa nhà họ Tây Môn và Trần Phi là gì, nhưng trước đó đã gặp Tây Môn Bá Thiên và cũng biết Trần Phi cố tình gọi họ tới, cho nên khi Tây Môn Bá Thiên dẫn theo Tây Môn Vĩ và những người khác tới, Uy Tư liền khẽ nhắc Trần Phi.
Trần Phi gật đầu. "Khách khí một chút, đi mời người qua đây."
"Rõ." Uy Tư gật đầu, rồi đi về phía Tây Môn Bá Thiên.
Thực ra Tây Môn Bá Thiên và những người khác vừa tới là mọi người xung quanh đã nhìn thấy rồi, ai nấy đều bàn tán trong lòng nhưng ngoài mặt lại không dám nói gì. Dù nói nhà họ Tây Môn lần này mất mặt trước Trần Phi, nhưng dù sao vẫn là nhân vật tầm cỡ đại lão, người thường vẫn không dám đắc tội.
"Ông Tây Môn, mời bên này." Uy Tư đi tới khách khí nói.
Tây Môn Bá Thiên gật đầu, rồi đi theo Uy Tư tới.
"Trần Phi, cậu bảo Lãnh Sâm bảo tôi dẫn Tiểu Vĩ tới đây là muốn giúp Tiểu Vĩ chữa khỏi cánh tay sao?" Tây Môn Bá Thiên đi tới liền trực tiếp hỏi Trần Phi. Nếu Trần Phi thực sự muốn đùa giỡn họ, thì đúng là phải trở mặt rồi.
Trần Phi khẽ cười nói: "Tôi đã nói trước đó rồi, tôi sẽ không đích thân ra tay chữa cho cậu ta."
Nghe câu này xong, Tây Môn Vĩ vốn đang có chút kỳ vọng lập tức lộ ra vẻ thất vọng.
Mấy ngày nay Tây Môn Vĩ có thể nói là thảm hại vô cùng, vết thương chưa lành hẳn đã đành, cả người biến thành phế nhân, điều này khiến cậu ta vô cùng không quen, cũng vô cùng hối hận. Mất mặt gì đó thì bỏ qua đi, vốn tưởng có cơ hội chữa khỏi cánh tay này, nhưng xem ra là không thể nữa rồi.
Tây Môn Bá Thiên nhíu mày hơi khó chịu, nhưng lại nhịn xuống không nổi giận chờ Trần Phi nói tiếp.
Trần Phi ngừng một chút rồi nói: "Nhưng các người cũng thấy rồi đấy, suối nước nóng của tôi hôm nay khai trương. Hiệu quả suối nước nóng của tôi tin là ít nhiều gì các người cũng từng nghe qua. Tôi sẽ không chữa trị cho cậu ta, nhưng nếu cậu ta ngâm suối nước nóng ở đây thì tôi vẫn hoan nghênh."
Đến lúc này Tây Môn Bá Thiên mới hiểu Trần Phi có ý gì. Thảo nào mấy ngày trước Trần Phi nói mấy ngày nữa, hóa ra là đang đợi suối nước nóng khai trương. Chỉ là Tây Môn Bá Thiên có chút nghi ngờ, chẳng lẽ suối nước nóng này hiệu quả thực sự tốt đến vậy, đến cả cánh tay mà nhiều danh y cũng không chữa nổi ở đây mà có thể ngâm khỏi sao?
Tuy có chút nghi ngờ nhưng Trần Phi chắc sẽ không lấy chuyện này ra đùa, dù sao nếu hiệu quả không tốt thì đến lúc đó cái đập đi chính là biển hiệu của cậu ta. Nghĩ đến đây, Tây Môn Bá Thiên lên tiếng: "Được, nếu suối nước nóng này có thể chữa khỏi cánh tay của cháu trai tôi, dù tốn bao nhiêu tiền tôi cũng cam lòng."
"Chỗ chúng tôi niêm yết giá công khai nên cũng không cần ông tốn thêm tiền đâu. Thư Tranh, đăng ký cho họ đi." Trần Phi gọi Vương Thư Tranh tới, Vương Thư Tranh tới giúp Tây Môn Vĩ thu tiền rồi đăng ký.
Lúc này Trần Phi cao giọng nói với những người khác: "Vừa nãy đã có không ít người bỏ tiền ra chuẩn bị ngâm suối nước nóng rồi, nhưng phiền mọi người đợi một chút, để Tây Môn Vĩ vào ngâm thử trước. Tôi vừa nói rồi, suối nước nóng tốt hay không chỉ có thử qua mới biết, nếu lát nữa Tây Môn Vĩ ngâm xong mà hiệu quả không tốt, số tiền mọi người vừa bỏ ra tôi có thể hoàn lại đầy đủ, không, đền gấp mười!"
Giá của suối nước nóng không hề rẻ, dù là suối nước nóng bình thường mỗi lần nửa tiếng cũng phải năm vạn tệ! Gấp mười lần thì chính là năm mươi vạn đấy.
Vừa nãy ít nhất có hơn năm mươi người đã bỏ tiền, nếu nói không có hiệu quả, thì đừng nói là một đồng cũng không kiếm được, còn phải đền đi vài trăm vạn.
Không thể không nói Trần Phi thật khí phách, chơi lớn thật.
Đồng thời cũng rất tự tin vào suối nước nóng của mình.
Như vậy, mọi người lại càng tò mò hơn về suối nước nóng này, rốt cuộc có hiệu quả thần kỳ như vậy không. Cánh tay của Tây Môn Vĩ rất nhiều người đều biết, đã tìm không ít bác sĩ mà vẫn không chữa khỏi, chẳng lẽ ngâm suối nước nóng mà thực sự có thể khỏi được sao?
Trong chốc lát tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tây Môn Vĩ.
Tây Môn Vĩ cũng có chút nghi ngờ nhưng nhiều hơn là sự mong chờ, dưới sự phục vụ của hạ nhân, cậu ta thay xong quần áo rồi bước vào suối nước nóng.