"Sao thế? Không nghe hiểu lời tôi à?" Nhìn cha của Hà Đông Bình vẫn không chịu nhận tiền, Trần Phi nhướng mày, thản nhiên nói.
"Ông tưởng tôi đang làm màu à? Nếu tôi muốn mảnh đất này của ông, tôi không cần phải làm bộ làm tịch với ông. Cho dù tôi có ngang nhiên cướp đoạt, lẽ nào còn có ai dám nói gì tôi sao? Đã nhận ra tôi, chắc hẳn ông cũng biết thân phận của tôi. Tôi muốn cướp, thì dù là cha của hắn cũng không nói được gì đâu." Trần Phi liếc nhìn Hồ Xảo Nhi.
Cha của Hà Đông Bình lập tức hiểu ra là mình đã nghĩ quá nhiều. Với thân phận của Trần Phi, dù có thực sự muốn cưỡng đoạt mảnh đất này, e là Chủ tịch cũng sẽ không nói gì. Nghĩ đến đây, cha của Hà Đông Bình mới nhận lấy số tiền đó.
Trần Phi cười. "Thế mới đúng chứ. Được rồi, chuyện này coi như kết thúc tại đây, ông đưa con trai ông cùng người của nó đi đi."
"Ngài xem, giờ cũng gần trưa rồi, không biết ngài có thể nể mặt dùng bữa cơm không?" Cha của Hà Đông Bình thăm dò hỏi.
Trần Phi lắc đầu: "Ăn cơm thì thôi đi, không thấy vị đại tiểu thư này đang sốt ruột rồi sao. Tuy nhiên, tên Hoàng Thiện Hà tới lúc nãy cũng khá được, có cơ hội thì đề bạt hắn chút đi. Vì muốn làm cục trưởng mà đến con trai ông hắn cũng lấy lòng, cho chút khích lệ cũng là nên làm."
"Vâng vâng vâng." Cha của Hà Đông Bình vội vàng đáp, sau khi về liền tìm lý do để Hoàng Thiện Hà được chính thức nhậm chức. Tuy ông có chút tức giận vì sao lúc đó Hoàng Thiện Hà không nói rõ thân phận của Trần Phi và Hồ Xảo Nhi, nếu biết trước thì con trai ông đã không phải so đo tính toán, nhưng rõ ràng Hoàng Thiện Hà đã bắt được chuyến "tàu Noah" là Trần Phi rồi, dù có tức giận cũng phải nhịn.
Cha của Hà Đông Bình dẫn theo Hà Đông Bình cùng tên xăm mình rời đi. Trần Phi gọi Mã Xuân Song đến dặn dò anh ta nhanh chóng lo liệu việc trạm xăng dầu, sau đó liền rời đi.
Vương Hiểu Manh không đi theo. Đã giao người vào tay Trần Phi thì không còn gì an toàn hơn, cô không cần thiết phải làm bóng đèn nữa.
Trần Phi dẫn Hồ Xảo Nhi, Sách Phỉ Nhã và Hạ Tiểu Phàm về biệt thự.
Nhàn rỗi hiếm có, mấy ngày tiếp theo Trần Phi cùng Hồ Xảo Nhi và mọi người vui đùa trong biệt thự, cuộc sống khá tiêu dao. Nhưng những ngày tiêu dao này không duy trì được bao lâu, Thường Hân Hân đã chốt được địa điểm xây suối nước nóng, ngay tại một ngọn núi nhỏ không xa biệt thự của anh.
Trông tuy cây cối um tùm nhưng lại rất ít người lui tới, nếu khai thác tốt thì đây hẳn là địa điểm khá lý tưởng. Theo ý tưởng của Thường Hân Hân, có thể chuyển cả Siêu Phàm Dược Phẩm cùng tới đây. Dưới chân núi làm căn cứ cho dược phẩm, trên núi thì phát triển thành khu vui chơi giải trí quy mô nhỏ, chủ yếu lấy suối nước nóng làm trọng tâm.
Nhưng làm vậy thì số vốn cần thiết lại không ít!
Cho nên... nói cách khác, Trần Phi bây giờ lại cần phải kiếm tiền rồi.
Ngày trước khi còn nghèo, mỗi tháng kiếm được vài ngàn tệ là thấy đủ tiêu, lại còn rất dư dả. Thế mà hiện tại thân giá của mình cũng không thấp, nhưng trớ trêu thay lại thường xuyên thiếu tiền. Bây giờ anh mới hiểu tại sao những người giàu có kia, dù rõ ràng có trong tay đống tiền lớn, vẫn phải khổ sở cặm cụi kiếm tiền, thật sự là tiền càng nhiều càng thấy không đủ.
Kiếm tiền! Phải nghĩ cách kiếm tiền thôi!
Trần Phi định quay về một chuyến, xem thử doanh thu thời gian qua của Siêu Phàm Dược Phẩm, công ty truyền thông và khách sạn Siêu Phàm được bao nhiêu, liệu có tạm đủ để mua mảnh đất này rồi tiến hành quy hoạch ban đầu hay không. Còn về cách kiếm tiền thì để sau hẵng tính, thực sự không được nữa thì lại đi đánh bạc đá, kiếm một mẻ.
Lần trước thiếu tiền chính là nhờ đánh bạc đá mà kiếm được một mẻ. Tuy nói việc này có chút giống gian lận, nhưng bản thân cái "Siêu Phàm trò chơi" của anh đã là công cụ gian lận lớn nhất rồi, có gì phải kiêng dè chứ?
Nghe tin Trần Phi muốn quay về, Hồ Xảo Nhi liền đòi đi theo. Cô khó khăn lắm mới thuyết phục được cha đồng ý cho chuyển tới ở cùng Trần Phi, thế mà chưa được mấy ngày anh đã muốn đi, Hồ Xảo Nhi đương nhiên không cam lòng. Hơn nữa cô cũng rất muốn xem những người phụ nữ khác của Trần Phi rốt cuộc là dáng vẻ thế nào, có dễ chung sống hay không.
Nhưng Trần Phi lại không đồng ý! Về mà còn mang theo cái đuôi, đến lúc đó lại phải bận tâm chăm sóc Hồ Xảo Nhi, quá phiền phức.
Hồ Xảo Nhi tuy đã nài nỉ nhiều lần, nhưng rốt cuộc Trần Phi đâu phải là Chủ tịch, kiểu tấn công này của cô đối với Trần Phi vẫn còn non lắm. Không còn cách nào khác, Hồ Xảo Nhi đành phải bỏ cuộc.
Trần Phi liền lên đường quay về. Về đến nơi, việc đầu tiên Trần Phi làm là đi tìm La Phượng!
Dù là Siêu Phàm Dược Phẩm hay công ty truyền thông đều do La Phượng quán xuyến, cho nên sau khi đến nơi, Trần Phi xem giờ giấc, ước chừng La Phượng chắc chưa về nhà nên liền trực tiếp tới công ty truyền thông.
Đến công ty, Trần Phi vốn định trực tiếp đi tìm La Phượng, không ngờ lại bị lễ tân chặn lại, hỏi xem Trần Phi có hẹn trước không. Trần Phi nói không, kết quả cô lễ tân kia sống chết không cho Trần Phi lên. Điều này làm Trần Phi có chút dở khóc dở cười. Dù sao mình cũng là cổ đông của công ty này, cho dù không thường xuyên lộ diện, cũng không đến mức tới đây còn phải đặt hẹn chứ? Nhưng dở khóc dở cười thì thế, Trần Phi cũng không tức giận, lễ tân người ta cũng là tận tụy với công việc. Dù sao thân phận địa vị của La Phượng hiện giờ đã khác xưa, tự nhiên không thể là ai muốn gặp cũng được.
Trần Phi rất khách khí bảo lễ tân liên lạc với La Phượng, nói là Trần Phi tới.
Cô lễ tân tuy nửa tin nửa ngờ, cảm thấy Trần Phi còn trẻ thế này không giống người tới bàn công việc, nhưng vẫn gọi điện cho La Phượng. Kết quả vừa nói có người tên Trần Phi đang đợi dưới lầu muốn gặp cô, La Phượng bên kia đã bảo lễ tân mời Trần Phi lên.
"Sao rồi?" Nhìn cô lễ tân gác máy, Trần Phi cười tủm tỉm hỏi.
"La tổng mời ngài lên ạ." Lễ tân mỉm cười nói.
"Được!" Trần Phi gật đầu, lập tức bước vào thang máy.
Đến văn phòng La Phượng, La Phượng đang cúi đầu xử lý công văn. Thấy Trần Phi bước vào, La Phượng không dừng lại, chỉ ngẩng đầu mỉm cười nhẹ bảo Trần Phi chờ một lát.
Trần Phi ngồi xuống đối diện cô, nhìn dáng vẻ làm việc nghiêm túc của La Phượng mà có chút rung động, không nhịn được thốt lên: "Đừng quá mệt mỏi, nên nghỉ ngơi hợp lý, công việc không phải là tất cả, cơ thể mới là quan trọng nhất."
Thân thể La Phượng khẽ run lên, không nói gì.
Trần Phi nói xong mới cảm thấy hơi đường đột, dù sao quan hệ giữa mình và La Phượng đã không còn như trước. Lời quan tâm này nghe ra có chút khác thường.
"Tôi... tôi chỉ quan tâm cô thôi, không có ý gì khác." Trần Phi giải thích một câu, nhưng lại cảm thấy có chút "vẽ rắn thêm chân". Càng giải thích càng loạn.
La Phượng lúc này mới dừng lại, cười bất đắc dĩ: "Anh cố tình không muốn để tôi xử lý xong chỗ công văn này phải không? Thôi được rồi, để đó đi. Sao anh đột nhiên quay về vậy? Có phải việc ở Bắc Kinh đã giải quyết xong rồi không?"
"Cơ bản có thể nói là tạm thời không có phiền phức gì nữa, nhưng hiện tại lại có một chuyện phiền lòng." Trần Phi cười khổ xua tay: "Tôi hết tiền rồi."
"Anh hết tiền rồi?" Lời này khiến La Phượng vô cùng kinh ngạc, Trần Phi mà cũng có lúc hết tiền sao?
Gật đầu, Trần Phi nói: "Đúng vậy, tôi mua một căn biệt thự ở bên đó, cộng thêm sửa sang nữa, cơ bản là đã tiêu gần hết số tiền trong tay rồi. Hơn nữa, gần đây tôi muốn phát triển một dự án, có thể cần một khoản vốn lớn. Thế nên tôi mới tới tìm cô, muốn xem thử vốn liếng của dược phẩm và công ty truyền thông thời gian này còn lại bao nhiêu."
"Việc này tôi phải để bộ phận tài chính kiểm kê lại đã, cũng may thời gian này không có chi tiêu lớn nào nên chắc vẫn còn dư lại không ít. Vốn dĩ tôi đang định mở rộng nhà máy dược." La Phượng nói.
"Phía nhà máy dược tạm thời không cần mở rộng nữa, tôi muốn chuyển nhà máy lên Bắc Kinh. Dù sao phát triển ở nơi này vẫn còn nhỏ hẹp, nếu ở Bắc Kinh thì cơ hội sẽ nhiều hơn. Địa điểm tôi đã chọn xong rồi, ngay gần dự án mà tôi nói muốn thực hiện, một công đôi việc." Trần Phi nói. "Còn cả công ty truyền thông nữa, tôi cũng hy vọng có thể cùng dời tới Bắc Kinh. Cô cũng biết đấy, phía nhà máy dược nếu không có người của mình thì chắc chắn không ổn. Cho nên, đến lúc đó nhà máy dược và công ty truyền thông cùng qua đó, cô... cô cũng qua đó với tôi nhé?"
La Phượng nhíu mày: "Ý anh là sau này sẽ phát triển ở Bắc Kinh sao? Cơ hội ở Bắc Kinh đúng là rất nhiều, nếu nhà máy dược chuyển qua đó thì quả thực sẽ có sự phát triển lớn hơn, thậm chí có thể cân nhắc chuyện niêm yết lên sàn chứng khoán. Chỉ có điều... Ngọc Lâm và bọn nhỏ thì sao?"
Câu này nghe có vẻ không liên quan, phía trước nói chuyện công ty phía sau lại nhắc đến La Ngọc Lâm. Nhưng Trần Phi hiểu ý của La Phượng, bèn giải thích: "Tôi đúng là muốn sau này lấy Bắc Kinh làm nơi phát triển chính. Còn chuyện Ngọc Lâm và bọn nhỏ vẫn chưa tốt nghiệp nên tạm thời chưa tiện để các em ấy qua đó, chờ tốt nghiệp xong lại đón các em ấy qua là được."
"Nhưng anh không ở đây, nếu tôi cũng đi rồi, ai chăm sóc cho các em ấy?"
"Tôi đâu phải đi rồi là không về nữa, trước khi chưa đón được tất cả bọn họ lên Bắc Kinh, tôi chắc chắn sẽ thường xuyên quay về. Hơn nữa, bên cạnh họ tôi đều đã sắp xếp người, sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Điểm này, cô có thể yên tâm, dù sao... họ là người phụ nữ của tôi."
La Phượng im lặng hồi lâu, dường như có chút bị Trần Phi thuyết phục, nhưng vẫn còn do dự. Đi Bắc Kinh thì không sao, với năng lực hiện tại của cô cộng thêm nhân mạch của Trần Phi, ở Bắc Kinh hẳn sẽ nhanh chóng phát triển được. Chỉ có điều, một là cô không yên tâm về La Ngọc Lâm, hai là, La Phượng cũng lo lắng bản thân sẽ không giữ mình được khi ở bên Trần Phi.
Dù sao ở đây hai người không thường xuyên gặp mặt, lại thêm có La Ngọc Lâm ở giữa, ít nhiều vẫn còn có chút kiêng dè. Nhưng đến Bắc Kinh chắc chắn là thường xuyên gặp mặt, lại cộng thêm việc không còn yếu tố La Ngọc Lâm, rất có khả năng... rất có khả năng sẽ không giữ được mình. Ít nhất La Phượng tự nhận mình không có định lực đó.
Mặc dù cô đã nói rất rõ ràng với Trần Phi, lần đó cứ coi như một giấc mộng, tỉnh mộng là kết thúc. Nhưng cứ đến đêm, La Phượng lại không nhịn được mà nhớ lại trải nghiệm lần đó. Có những chuyện đã xảy ra là đã xảy ra, muốn quên đi đâu có dễ dàng.
"Để tôi bảo bên tài chính tính toán xem khoảng còn bao nhiêu vốn, thêm nữa là nếu muốn chuyển tới Bắc Kinh cũng cần một kế hoạch có hệ thống, không thể cứ như dọn nhà, gom hết thảy chuyển qua là được. Chờ tôi bàn bạc xong xuôi, tôi sẽ thông báo cho anh." La Phượng nghĩ ngợi rồi nói với Trần Phi.
Trần Phi gật đầu: "Được, vậy tôi chờ điện thoại của cô. Tôi đi qua khách sạn xem thử trước."
Nói xong, Trần Phi liền rời khỏi văn phòng.