Sau khi Trần Phi đi rồi, La Phượng không vội làm việc tiếp mà ngồi đó nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ về những lời Trần Phi vừa nói, rốt cuộc có nên đến kinh thành hay không. Thực ra sự nghiệp đến mức này, La Phượng đã rất mãn nguyện rồi, thậm chí ban đầu còn chẳng nghĩ tới việc sẽ đạt được quy mô như hiện tại.
Tất cả những điều này đều là vì Trần Phi.
Bây giờ Trần Phi đề nghị tới kinh thành, La Phượng cũng không thể mặc kệ. Quan trọng nhất là, từ tận đáy lòng, La Phượng chưa bao giờ nghĩ như vậy. Không biết từ lúc nào, La Phượng đã xem Trần Phi như người nhà. Có lẽ lúc đó là vì lý do của La Ngọc Lâm, nhưng bây giờ... La Phượng đã không còn chắc chắn liệu có phải đơn thuần chỉ vì La Ngọc Lâm hay không.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng La Phượng vẫn quyết định đi.
Bất kể cuối cùng mình có giữ vững được hay không, quyết định của Trần Phi thì mình vẫn phải ủng hộ.
Đã quyết định rồi, phong thái làm việc quyết đoán của La Phượng lập tức thể hiện rõ. Cô gọi kế toán tới, bảo cô ấy thống kê xem hiện tại còn bao nhiêu vốn, rồi suy tính các kế hoạch chi tiết về việc di chuyển tới kinh thành. Công ty truyền thông thì ổn, chỉ cần tới kinh thành làm thủ tục, địa điểm v.v... những cái này khá dễ xử lý. Nhân sự cũng không nhiều, ai muốn đi thì đi theo, lương bổng hậu hĩnh hơn một chút, ai không muốn đi thì cho họ nghỉ, đền bù một khoản tiền.
Chỉ là bên nhà máy dược thì tương đối phiền phức hơn, dù sao mảnh đất lớn như vậy nếu cứ thế bỏ hoang thì cũng khá đáng tiếc, phải liên hệ người mua, cũng như sắp xếp cho nhân viên v.v...
Quy mô khác nhau thì cách xử lý tự nhiên cũng khác nhau.
Rời khỏi công ty truyền thông, Trần Phi định tới nhà hàng tìm Chị Bình. Doanh thu của nhà hàng cũng là một nguồn thu không nhỏ, chỉ là nhà hàng tạm thời không thể chuyển đến kinh thành, dù sao ở kinh thành đã có chi nhánh rồi, tuy nói là còn phải mở rộng, nhưng tạm thời chưa đến bước đó. Thực ra Trần Phi muốn đón Chị Bình đến kinh thành nhất, chỉ là với tính cách của Chị Bình e là phần lớn sẽ không đồng ý bỏ nhà hàng. Chuyện này đành đợi sau này có cơ hội rồi nói vậy.
Đến nhà hàng, Trần Phi thấy xe của Hạ Vũ đỗ ở cửa.
Xem ra thằng nhóc này vừa hay ở đây!
Trần Phi cười rồi bước vào, quản lý sảnh thấy Trần Phi tới liền vô cùng nhiệt tình, dù sao anh ta cũng là ông chủ, mặc dù lâu rồi không đến cũng không xử lý chuyện nhà hàng, nhưng người ta nắm quyền sinh sát nên không thể chậm trễ.
"Chị Bình không có ở đây à?" Trần Phi hơi ngạc nhiên, với tính cách của Chị Bình thì giờ này nên ở trong tiệm mới đúng.
Quản lý sảnh ngập ngừng một chút rồi nói: "Chị Bình trước đó có ở đây, nhưng có lẽ hơi mệt nên về nghỉ ngơi rồi, vừa mới đi không lâu."
"Ồ, vậy thì hiếm thấy thật, tốt, tôi chỉ sợ chị ấy không biết nghỉ ngơi mà làm việc quá vất vả thôi. Được rồi, anh đi làm việc của mình đi." Trần Phi cười, vẫy tay bảo quản lý sảnh đi làm việc, sau đó tìm tới phòng bao của Hạ Vũ, gõ cửa.
Cửa mở, người mở cửa là một người phụ nữ trông rất yêu mị, ăn mặc rất gợi cảm. Nhìn Trần Phi một cái, ngơ ngác hỏi: "Anh tìm ai?"
"Ai vậy?" Một giọng nói hỏi vọng ra.
Người phụ nữ quay đầu lại nói: "Tôi cũng không quen, chắc là tìm người thôi."
"Là tôi, Trần Phi!" Trần Phi mỉm cười hiểu ý, giọng nói vừa rồi chính là Hạ Vũ.
Nghe thấy hai chữ Trần Phi, Hạ Vũ lập tức đứng phắt dậy đi ra cửa, quả nhiên thấy Trần Phi đứng ở cửa. Hạ Vũ cười ha hả đi tới, nói: "Thật sự là cậu đấy à, tôi còn tưởng cậu ở kinh thành sống sung sướng quá nên quên đường về rồi chứ." Nói xong, Hạ Vũ nói với người phụ nữ kia: "Còn ngây ra đó làm gì, gọi Phi ca đi."
"Phi ca." Người phụ nữ kia cũng biết điều, vội vàng gọi.
Trần Phi cười nói: "Bạn gái mới của cậu à?"
Hạ Vũ cười hì hì đáp: "Bạn gái gì mà bạn gái, dù tôi có muốn cô ấy làm, cô ấy có dám nghĩ không?"
Trần Phi liếc nhìn người phụ nữ kia, trên mặt không có biểu cảm gì khó chịu. Có thể thấy người phụ nữ này chắc là do Hạ Vũ tìm cảm giác mới mẻ nên mới mang theo thôi, chắc là kiểu phụ nữ hám tiền hoặc rất thực dụng. Điều này khiến Trần Phi nhớ tới một câu trong bộ phim truyền hình từng xem trước kia.
Là câu một người giàu có nói với một người phụ nữ: Ra ngoài cặp đại gia thì đừng quá tự coi trọng bản thân.
Hạ Vũ kéo Trần Phi ngồi xuống, lúc này Trần Phi mới nhìn rõ trong phòng có những ai. Ba nam hai nữ, chắc cũng là mấy cậu ấm cô chiêu hoặc con ông cháu cha gì đó, ít nhất Trần Phi không quen.
"Tôi giới thiệu với mọi người một chút, đây là Trần Phi. Hì hì, thân phận thì tôi không nói đâu, tóm lại chỉ có một câu, bóp chết các người dễ như bóp chết một con kiến, bao gồm cả tôi." Hạ Vũ cười hì hì giới thiệu.
Cậu ta vừa nói vậy, ánh mắt của đám người nhìn Trần Phi lập tức khác hẳn. Nam thì có chút e sợ, nữ thì ánh mắt đưa tình liên hồi.
Trần Phi gật đầu với họ, mỉm cười coi như chào hỏi, sau đó quay sang Hạ Vũ nói: "Xem ra thời gian này cậu sống rất tiêu dao nhỉ, sao? Thỏa mãn rồi à?"
"Tôi có thể sống tiêu dao thế này chẳng phải là nhờ phúc của cậu sao, chờ đã... có phải cậu lại có chuyện gì tốt nữa đúng không, vậy thì phải kéo anh em một tay đấy nhé." Phản ứng của Hạ Vũ cũng không chậm, lập tức nghe ra lời của Trần Phi có ẩn ý, liền cười hì hì nói.
Trần Phi cười bảo: "Cậu đấy, chính sự chẳng thấy cậu làm được bao nhiêu, cái khả năng đánh hơi này thì không kém. Tôi định sau này sẽ phát triển ở kinh thành, lần này trở về cũng là muốn chuyển công ty truyền thông và nhà máy dược đến kinh thành. Nếu cậu có hứng thú thì chi bằng theo tôi qua đó, bên đó sau này sẽ còn phát triển một vài thứ khác, cậu qua đó cũng có thể giúp đỡ. Chẳng lẽ cậu còn định cứ như vậy ăn không ngồi rồi cả đời à."
"Đi kinh thành sao? E là không dễ dàng gì đâu, muốn điều chuyển e là rất phiền phức." Hạ Vũ nhíu mày nói.
"Vậy thì phải xem bản thân cậu có muốn đi hay không, cậu muốn đi thì chuyện điều chuyển cậu không cần lo, tôi giúp cậu lo liệu. Có điều tới kinh thành thì chắc chắn không làm cục trưởng được rồi, phó cục trưởng nếu cậu có hứng thú thì tôi có thể giúp. Tuy nhiên tôi không đề nghị cậu tiếp tục chìm trong hệ thống đâu, tâm tư cậu không đặt ở đây thì chi bằng ra ngoài giúp tôi." Trần Phi cười nói: "Đương nhiên, bất kể cậu quyết định thế nào thì tôi chắc chắn đều sẽ giúp cậu."
"Vậy để tôi suy nghĩ thêm đã." Hạ Vũ không vội vàng đồng ý ngay, chuyện này rõ ràng là Trần Phi đang giúp mình, là tiếp tục ở lại trong hệ thống hay ra ngoài, đây mới là điều cần phải suy xét.
"Được, cậu suy nghĩ đi, dù sao tôi còn ở lại vài ngày nữa. Đợi cậu nghĩ xong thì bảo tôi, cậu tranh thủ nhắn với Lý Phong và Lưu Thành Phong một tiếng, hỏi ý kiến của họ xem sao. Tôi không đi thông báo từng người đâu." Trần Phi cười, sau đó đứng dậy nói với những người khác: "Tôi còn có việc đi trước đây, mọi người cứ ăn từ từ nhé, nếu đi kinh thành gặp phải phiền phức gì thì có thể tìm tôi."
"Trần ca đi thong thả."
Đám người kia vội vàng đứng dậy chào hỏi.
Phía công ty truyền thông và nhà máy dược có La Phượng lo nên Trần Phi không cần phải bận tâm nhiều, nhưng lần này đến ngoài việc đưa nhà máy dược và công ty truyền thông vào kinh thành, còn muốn đưa đi vài người. Dù sao mục đích ban đầu Trần Phi mua biệt thự chính là hy vọng có thể để họ đều sống cùng nhau, chuyện này còn quan trọng với Trần Phi hơn bất cứ việc kiếm tiền nào.
La Ngọc Lâm và Hạ Băng thì chắc chắn là không thể rồi, họ còn chưa tốt nghiệp. Chị Bình e là chuyện nhà hàng chưa xử lý xong thì chị ấy cũng không thể đi, vậy thì còn lại là Tống Nhã và Vương Hi Đan. Tống Nhã là nữ cảnh sát, Vương Hi Đan là phóng viên, đều thuộc kiểu không vướng bận, muốn đi là đi ngay, vấn đề nằm ở chỗ mình thuyết phục họ thế nào.
Tống Nhã không được, tính cách Tống Nhã quá quật cường, cho nên chỉ có thể xuống tay từ Vương Hi Đan trước.
Xử lý xong Vương Hi Đan, rồi liên kết Vương Hi Đan khuyên nhủ Tống Nhã thì khả năng sẽ cao hơn một chút.
Còn về phía Chị Bình thì Trần Phi không qua trước, vốn dĩ đến nhà hàng muốn tìm chị ấy, nhưng chị ấy không có ở đó, bảo là đang nghỉ ngơi, vậy thì cứ để chị ấy nghỉ ngơi thật tốt đi, dù sao mình tạm thời cũng chưa đi, đợi thuyết phục Vương Hi Đan và Tống Nhã xong rồi sẽ bồi tiếp Chị Bình thật tốt. Cho nên rời khỏi nhà hàng, Trần Phi liền tới chỗ Vương Hi Đan.
Nhà của Vương Hi Đan, Trần Phi cũng coi như đường quen lối cũ.
Đến nơi thì phát hiện Vương Hi Đan không có ở nhà, tuy nhiên Trần Phi cũng không vội, tuy không có chìa khóa nhưng muốn vào trong cũng không phải việc khó.
Vào trong nhà Vương Hi Đan, Trần Phi tùy ý nhìn quanh, có thể do nguyên nhân công việc nên nhà Vương Hi Đan tương đối lộn xộn, ít nhất trên ghế sô pha ở phòng khách Trần Phi còn có thể thấy quần lót. Nhàn rỗi không có việc gì làm, Trần Phi liền giúp Vương Hi Đan dọn dẹp căn phòng.
Nhưng việc dọn dẹp này lại khiến Trần Phi phát hiện ra rất nhiều thứ thú vị.
Các loại quần lót đủ kiểu cũng không nói làm gì, quần lọt khe, ừm... cũng không nói làm gì, chủ yếu là mấy bộ đồ ngủ quyến rũ và đủ các loại tất da chân!
Đã mở ra, còn có cái chưa mở.
Chậc chậc!
Xem đến hoa cả mắt.
Đương nhiên, Trần Phi không cho rằng Vương Hi Đan như vậy là người phụ nữ không đứng đắn, sở dĩ có những thứ này một trăm phần trăm là do Vương Hi Đan muốn mặc cho mình xem thôi. Tạo cho mình một bất ngờ, làm thỏa mãn mình.
Vốn dĩ Trần Phi còn định đợi dọn dẹp xong sẽ gọi điện thoại cho Vương Hi Đan hỏi cô ấy khi nào về, nhưng bây giờ lại đổi ý, định cũng sẽ cho cô ấy một bất ngờ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Trần Phi bận rộn trong căn phòng.
Mà tất cả những điều này, Vương Hi Đan hoàn toàn không hay biết gì.
Vương Hi Đan hiện tại địa vị ở tòa soạn đang lên như diều gặp gió, lần nào đưa tin cũng là tốt nhất và trang báo lớn nhất, có thể nói chỉ cần có tin tức tốt, chắc chắn là Vương Hi Đan đi. Gọi là phóng viên chủ chốt cũng không hề quá đáng, nhưng cô sống lại không quá vui vẻ, bởi vì cô phát hiện ra tất cả những điều này trở nên chẳng có ý nghĩa gì.
Trước đây cô luôn cảm thấy phụ nữ nên độc lập, cũng vì nguyên nhân môi trường nên luôn rất cầu tiến, rất nỗ lực, muốn chứng minh bản thân. Nhưng sau đó nhận biết được Trần Phi, chìm đắm sâu sắc vào Trần Phi. Vương Hi Đan bỗng chốc cảm thấy mình dù có làm tốt đến đâu, nỗ lực đến đâu thì có tác dụng gì?
Chi bằng thường xuyên ở bên cạnh Trần Phi thì tốt hơn.
Hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ, chẳng phải là có thể ở bên cạnh người đàn ông mình yêu sâu đậm rồi từ từ già đi sao?
Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão (Nắm tay nhau, cùng già đi).
Điều này còn mạnh hơn gấp trăm lần việc bản thân làm việc tốt thế nào, ưu tú thế nào.
Tuy nhiên Vương Hi Đan cũng biết, muốn đạt được điểm này e là không dễ dàng gì, ai bảo người mình thích không phải là người bình thường, mà là một người đàn ông xuất sắc nhất cơ chứ.
Chương thứ ba gửi đến, lát nữa chắc còn nữa.