Tia Nhiệt ở Đường Chobham
Đến nay người ta vẫn kinh ngạc tự hỏi làm sao người Hỏa tinh có thể giết người quá nhanh và quá im lìm như thế. Nhiều người nghĩ rằng chúng có cách tạo ra sức nóng cực độ trong một khoang rỗng gần như tuyệt đối không dẫn nhiệt. Chúng phóng sức nóng cực độ này thành tia song song tới bất cứ mục tiêu nào chúng chọn, bằng một tấm gương cong bóng loáng có cấu tạo chưa rõ, rất giống tấm gương cong ở hải đăng dùng để phản chiếu tia sáng. Nhưng chưa ai hoàn toàn chứng minh được các chi tiết này. Dù bằng cách nào đi nữa, chắc chắn Tia Nhiệt là cốt lõi của vấn đề. Sức nóng, và tia sáng vô hình, thay vì hữu hình. Bất kỳ vật gì bắt lửa cũng đều bùng cháy khi nó chạm đến, chì chảy như nước, nó làm mềm sắt, làm nứt và chảy thủy tinh, và khi nó chạm nước thì tức khắc nước bốc thành hơi.
Tối hôm ấy gần bốn chục người nằm dưới ánh sao trời quanh hố, cháy đen, quăn queo không còn nhận ra hình dáng, và suốt đêm dài, bãi đất công từ Horsell tới Maybury vắng ngắt và cháy rực.
Tin tức về vụ tàn sát chắc đã tới Chobham, Woking và Ottershaw gần như cùng lúc. Khi thảm kịch xảy ra, hàng quán ở Woking đã đóng cửa, và một số người, những người buôn bán và đại loại, nghe chuyện rồi bị lôi cuốn, rủ nhau qua cầu Horsell, đi dọc theo con đường giữa các bờ giậu dẫn ra tới bãi đất công. Bạn có thể hình dung giới trẻ ăn diện chải chuốt sau ngày làm việc, coi sự kiện mới lạ này, như bất kỳ điều mới lạ nào, là một cái cớ để đi bách bộ với nhau và tán tỉnh lăng nhăng. Bạn có thể hình dung tiếng râm ran trên đường vào lúc hoàng hôn…
Nhưng hiển nhiên ít người ở Woking biết khối hình trụ đã mở ra, mặc dù ông Henderson đáng thương đã bảo một người phóng xe đạp tới bưu điện, mang theo bản tin khẩn để gửi cho tờ báo phát hành buổi chiều.
Khi nhóm này đi thành từng tốp hai ba người tới khu đất trống, họ thấy nhiều toán nhỏ đang vừa sôi nổi trò chuyện vừa nhìn săm soi tấm gương vẫn xoay tròn trên hố cát, và hẳn nhiên sự kiện hấp dẫn ấy lập tức lôi cuốn những kẻ mới đến.
Lúc tám giờ rưỡi, khi Đoàn đại biểu bị tiêu diệt, ở đó ước chừng đã có một đám khoảng hơn ba trăm người, chưa kể những kẻ đã ra khỏi lối đi để tiến lại gần người Hỏa tinh, ở đó cũng có ba ông cảnh sát, trong đó có một ông cưỡi ngựa, đang cố hết sức theo yêu cầu của Stent giữ người ta lùi xa và cản không cho họ tới gần cái khối hình trụ. Bọn thiếu suy nghĩ và dễ bị kích động cất tiếng la ó phản đối, đối với họ thì chỗ đông người luôn luôn là một dịp để làm ồn và cợt nhả.
Stent và Ogilvy đoán trước là có thể sẽ xảy ra xung đột họ đã gửi điện từ Horsell tới trại lưới ngay khi người Hỏa tinh ngoi ra, để xin một đại đội tới giúp bảo vệ những sinh vật lạ này khỏi bị hành hung. Sau đó họ quay lại để dẫn đầu chuyến đi bất hạnh ấy. Theo như đám đông mô tả, cái chết của họ rất giống với hình ảnh chính tôi thấy: ba cụm khói xanh biếc, tiếng ù ù trầm trầm, và các tia lửa.
Nhưng đám người ấy gần kề thần chết hơn tôi rất nhiều. Nhờ có gò cát mọc đầy thạch nam cản phần dưới của Tia Nhiệt nên họ mới thoát nạn. Nếu tấm gương cong giơ cao hơn vài mét thì đã không còn ai sống sót để kể lại câu chuyện này. Họ thấy các tia lóe và nhiều người ngã xuống, rồi như thể có một bàn tay vô hình đốt cháy các bụi cây trong khi lao về phía họ trong ánh nhá nhem. Rồi một tiếng rít vang lên át tiếng o o trong hố, Tia Nhiệt quét sát đầu họ, làm phực cháy mọi ngọn dẻ trắng dọc bên đường, xẻ gạch, đập vỡ cửa kính, đốt khung cửa sổ và phá đổ tan tành một phần đầu hồi của căn nhà ở gần góc đường nhất.
Trong tiếng đổ huỵch, tiếng rít và ánh chói lòa của cây cối bừng cháy, đám đông hoảng loạn hình như đã lưỡng lự vài tích tắc. Tàn lửa và nhánh cây cháy bắt đầu rơi xuống đường, mỗi chiếc lá như một cụm lửa. Nón mũ và quần áo bắt lửa. Rồi tiếng kêu la từ bãi đất công vang lên. Có tiếng la hét inh ỏi, rồi thình lình một anh cảnh sát phi ngựa càn qua đám hỗn loạn, hai tay ôm đầu kêu thét.
Một bà hét lên: “Chúng tới!” và lập tức mọi người quay lại, xô đẩy những kẻ phía sau, mở đường về lại Woking. Họ chắc đã nhắm mắt vùng chạy như đàn cừu. Chỗ con đường hẹp lại, tối đen giữa hai bờ cao, đám đông tắc nghẽn, và một trận chen lấn dữ dội xảy ra. Đám người đó không thoát hết, có ít nhất ba người, hai bà và một đứa bé trai, bị đè bẹp và giày xéo, rồi bị bỏ lại để chết giữa nỗi kinh hoàng và bóng tối.