Bên cửa sổ
Tôi đã nói các cảm xúc dồn dập của tôi có bí quyết tự cạn kiệt. Một lát sau, tôi chợt thấy mình ướt lạnh giữa mấy vũng nước nhỏ trên thảm cầu thang. Tôi đứng lên một cách gần như tự động, vào phòng án, uống một chút rượu mạnh, rồi đi thay y phục.
Sau khi thay xong, tôi lên lầu vào phòng làm việc, nhưng tại sao mình lại làm như thế thì tôi không biết. Cửa sổ phòng làm việc của tôi trông ra bên trên đầu các ngọn cây về phía đường ray, nhìn ra bãi đất công ở Horsell. Lúc vội vàng ra đi chúng tôi đã quên đóng cửa sổ này. Hành lang mờ tối, và trong phòng có vẻ tối như bưng, tương phản với hình ảnh bên ngoài khung cửa sổ. Tôi dừng khựng ở ngưỡng cửa.
Cơn bão sấm sét đã qua. Các cột tháp của Đại học Đông Phương và những cây thông chung quanh đã đổ. Ở rất xa, bãi đất công xung quanh hố cát vẫn có thể thấy rõ nhờ ánh lửa đỏ chói lọi. Bên kia ngọn lửa, những hình dáng đen khổng lồ, gớm ghiếc và kỳ dị, bận rộn đi lại ngược xuôi.
Thật vậy, cả vùng quê phía đó có vẻ như đang cháy - một sườn đồi rộng bị lửa liếm, những lưỡi lửa nhỏ xíu chao đảo quằn quại theo từng cơn gió mạnh của trận bão đang tàn, hắt ánh đỏ lên cụm mây lướt nhanh bên trên. Thi thoảng khói mù mịt từ một đám cháy gần hơn bay qua cửa sổ, che khuất hình dáng bọn người Hỏa tinh. Tôi không thể thấy chúng đang làm gì, cũng như không nhận rõ hình dáng của chúng và những vật đen mà chúng đang bận rộn lúi húi làm. Tôi cũng không thấy đám lửa ở gần, dù nó phản chiếu chập chờn trên tường và trần phòng làm việc. Mùi nhựa cây cháy hăng hắc trong không khí.
Tôi im lặng đóng cửa rồi bò tới cửa sổ. Khi đó, quang cảnh bày ra trước mắt tôi, một bên tới khu nhà xung quanh nhà ga Woking, bên kia tới khóm rừng thông cháy đen ở Byfleet. Ánh lửa sáng dưới đồi, trên đường ray, gần cổng vòm, vài căn nhà trên Đường Maybury và các phố gần nhà ga đang cháy rụi. Thoạt tiên ánh lửa trên đường ray làm tôi ngạc nhiên, vì có một đống đen và một đám cháy rực rỡ, bên phải nó là một dãy dài những vật hình chữ nhật màu vàng. Rồi tôi nhận ra đó là xác chiếc xe lửa, phần trước bẹp rúm và bốc cháy, các toa phía sau vẫn nằm trên đường ray.
Giữa ba điểm sáng chính này - khối nhà, chiếc xe lửa, và vùng đất đang cháy phía Chobham - trải dài những mảng méo mó của vùng quê tối tăm, đứt đoạn đây đó vì những khoảnh đất bốc khói sáng mờ. Một cảnh hết sức kỳ dị, cái dải đen bốc cháy ấy. Nó làm tôi nhớ tới vùng Potteries[1] lúc ban đêm hơn bất kỳ thứ gì khác. Lúc đầu tôi không nhìn thấy ai, dù đã căng mắt ra tìm. Sau đó nhờ ánh lửa ở ga Woking tôi thấy một số hình dáng tối đen đang vội vàng theo nhau băng qua đường ray.
Và đây là cái thế giới nhỏ mà tôi đã sống yên bình từ bao nhiêu năm nay, cảnh hỗn mang khói lửa này! Tôi vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra trong bảy tiếng vừa qua, và tôi cũng chưa biết, dù đã bắt đầu đoán được, mối liên hệ giữa bọn khổng lồ máy này với những tảng lờ đờ mà tôi đã thấy oẹ ra từ khối hình trụ. Với cảm giác bàng quan lạ lùng, tôi xoay ghế qua cửa sổ, ngồi xuống nhìn đăm đăm vùng quê đã thành ra đen đúa, nhất là nhìn ba vật đen khổng lồ đang đi ngược xuôi trong ánh lửa xung quanh hố cát.
Hình như chúng bận rộn lạ lùng. Tôi bắt đầu tự hỏi chúng có thể là gì? Chúng là những cỗ máy thông minh? Tôi cảm thấy không thể có một thứ như thế. Hay có một người Hỏa tinh ngồi bên trong mỗi cái máy, đang điều khiển, hướng dẫn, sử dụng, rất giống như bộ óc con người điều khiển cơ thể của mình? Tôi bắt đầu so sánh các vật ấy với máy móc của loài người. Lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi một con thú hạ đẳng có trí thông minh sẽ nghĩ gì về một chiếc tàu bọc sắt hay một đầu máy hơi nước.
Bầu trời trở nên quang đãng sau trận bão, và giữa khi Hỏa tinh đang lặn về phía Tây như một chấm mờ nhỏ trên nền khói của vùng đất cháy thì có một người lính vào vườn nhà tôi. Nghe tiếng sột soạt khe khẽ ở hàng rào, tôi choàng tỉnh khỏi trạng thái hôn mê đã chế ngự mình, nhìn xuống và lờ mờ thấy anh ta đang leo qua hàng cọc rào. Trông thấy một người khác, tình trạng lờ đờ liền biến mất, tôi háo hức chồm ra cửa sổ.
Tôi thì thào gọi: “Suỵt!”
Anh ta ngờ vực dừng lại, chân còn giạng trên hàng rào. Rồi anh leo qua và băng ngang sân cỏ tới góc nhà. Anh lom khom bước nhẹ.
Anh ta cũng thì thào, đứng dưới cửa sổ nhìn lên: “Ai đó?”
Tôi hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Có trời mà biết.”
“Anh định tìm chỗ trốn phải không?”
“Ừ.”
Tôi nói: “Vào nhà đi.”
Tôi xuống lầu, mở khóa cửa cho anh ta vào, rồi lại khóa cửa lại. Tôi không thấy khuôn mặt anh. Anh ta không đội mũ, và áo choàng không cài cúc.
Anh nói khi tôi kéo anh vào: “Trời ơi!”
Tôi hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Có cái gì mà không xảy ra?” Trong bóng tối, tôi thấy anh phác một cử chỉ tuyệt vọng. “Bọn nó xóa sạch chúng tôi… xóa sạch trơn chúng tôi,” anh ta lặp đi lặp lại.
Anh đi theo tôi, hầu như một cách máy móc, vào phòng ăn.
Tôi vừa rót một ly rượu mạnh vừa nói: “Uống chút rượu.”
Anh uống. Rồi đột ngột ngồi xuống trước bàn, anh gục đầu lên cánh tay, và bắt đầu khóc nức nở như đứa trẻ trong trạng thái xúc động mãnh liệt, trong khi tôi ngạc nhiên đứng bên cạnh, quên đi một cách lạ lùng nỗi tuyệt vọng mới đây của chính mình.
Một lúc lâu sau anh mới có thể trấn tĩnh để trả lời các câu hỏi của tôi, mà cũng chỉ trả lời một cách lúng túng và ngắt quãng. Anh là lính lái xe kéo pháo, và chỉ vào trận địa lúc bảy giờ. Khi đó người ta đang bắn súng qua bãi đất công, và họ nói toán người Hỏa tinh đầu tiên đang từ từ bò tới khối hình trụ thứ hai dưới sự che chở của tấm khiên kim loại.
Sau đó tấm khiên này lắc lư đứng dậy trên kiềng ba chân rồi biến thành bộ máy đầu tiên trong các cỗ máy chiến đấu mà tôi đã thấy. Khẩu súng do anh kéo tới để chế ngự mấy hố cát đã được tháo khỏi đầu xe ở gần làng Horsell, và họ đã gấp rút hành động ngay sau khi súng được mang tới. Khi toán lính đánh xe quay trở về hậu quân, con ngựa của anh giẫm vào hang thỏ và ngã khuỵu, hất anh văng xuống một chỗ đất trũng. Cùng lúc đó súng nổ tan tành phía sau anh, đạn dược nổ tung, lửa cháy khắp chung quanh, và anh thấy mình nằm dưới đống xác người xác ngựa cháy đen.
Anh nói: “Tôi nằm yên, sợ mất vía, thân trước một con ngựa đè lên tôi. Bọn tôi bị xóa sạch. Và mùi… Chúa ơi! Như mùi thịt cháy! Tôi đau ngang lưng vì bị con ngựa ngã đè, tôi phải nằm đó cho tới khi cảm thấy đỡ hơn. Trước đó một phút thì y như đang duyệt binh, thế rồi sẩy chân, đùng, véo! Xóa sạch!”
Anh nấp dưới xác ngựa một lúc lâu, lén nhìn qua bãi đất công. Toán kỵ binh Cardigan được lệnh giao chiến, họ cố chạy tới cái hố, nhưng chỉ để rồi bị xóa sạch vô tăm tích. Rồi con quái vật đứng lên và bắt đầu ung dung đi tới lui khắp bãi đất công giữa vài kẻ chạy trốn, cái mùi tựa như cái đầu của nó xoay tròn y hệt đầu một người đội mũ. Một thứ giống như cánh tay cầm cái hộp kim loại khó hiểu bắn ra những ánh lóe xanh biếc. Tia Nhiệt phụt ra như khói từ cái miệng loe của hộp này.
Chỉ trong vài phút, theo anh lính chứng kiến, không còn gì sống sót trên bãi đất công, bụi rậm và cây cối ở đó nếu chưa thành bộ xương đen thì cũng đều đang bốc cháy. Toán kỵ binh mới nãy còn trên khúc đường bên kia cung đất, bây giờ anh chẳng thấy ai. Anh nghe bọn Hỏa tinh lách cách một lát rồi lặng im. Bọn khổng lồ chừa lại nhà ga Woking và khóm nhà xung quanh cho tới phút chót, thế rồi, tích tắc sau khi Tia Nhiệt xuất hiện, thị trấn biến thành một đống ngổn ngang ngụt cháy. Rồi vật đó tắt Tia Nhiệt, quay lưng lại anh lính pháo binh, bắt đầu lắc lư đi tới rừng thông đang cháy âm ỉ nơi có khối hình trụ thứ hai. Cùng lúc đó tên khổng lồ thứ hai lấp lánh tự ngoi ra khỏi hố.
Con quái vật thứ hai đi theo con đầu, thấy thế anh lính pháo binh bắt đầu rất thận trọng bò qua tro nóng trên bãi thạch nam về hướng Horsell. Anh xoay xở xuống được rãnh nước bên vệ đường, rồi trốn về Woking. Tới đó câu chuyện anh kể bỗng trở nên đầy cảm thán. Không thể vượt qua Woking.
Hình như ở đó có vài người còn sống, phần lớn hoảng hốt và nhiều người bị cháy phỏng. Anh phải đổi hướng vì lửa cháy, và nấp giữa đống tường đổ hầu như cháy sém khi một tên trong bọn Hỏa tinh khổng lồ quay lại. Anh thấy tên này đuổi theo một người, dùng cái vòi thép của nó bắt ông ta lên và đập đầu ông ta vào thân cây thông. Cuối cùng, sau khi đêm xuống, anh lính pháo binh vội vàng vượt qua nền đường ray đắp cao.
Sau đó anh lẻn tới Maybury, hy vọng thoát nguy về hướng Luân Đôn. Người ta ẩn nấp dưới mương và các tầng hầm, nhiều người sống sót đã trốn tới làng Woking và Send. Anh kiệt sức vì khát cho tới khi tìm thấy một ống nước chính bị vỡ gần cổng đường ray, nước ọc ra như suối trên đường.
Đó là câu chuyện tôi nghe được từ anh ta, từng chút từng chút. Càng kể anh càng bình tĩnh lại, và cố làm cho tôi thấy những điều anh đã thấy. Từ đầu câu chuyện anh cho tôi biết từ trưa anh chưa ăn gì; nghe vậy tôi tìm trong tủ thức ăn được một ít thịt cừu với bánh mì liền đem vào phòng. Chúng tôi không thắp đèn vì sợ người Hỏa tinh chú ý, và chốc chốc tay chúng tôi lại mò lấy bánh mì và thịt. Trong khi anh nói, mọi thứ quanh chúng tôi đen sẫm dần trong bóng tối, bụi rậm bị giẫm nát và khóm hồng bị gãy bên ngoài cửa sổ hiện rõ hơn. Chắc hẳn đã có người hay vài con thú chạy qua bãi cỏ. Tôi bắt đầu thấy mặt anh, đen đúa và hốc hác, chắc mặt tôi cũng thế.
Sau khi ăn xong, chúng tôi rón rén lên lầu vào phòng làm việc, và tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong một đêm, thung lũng đã trở thành thung lũng tro. Lúc này các đám cháy đã ngớt. Chỗ lửa cháy ban nãy bây giờ là những dải khói; đêm qua bóng tối đã che giấu vô số các căn nhà đổ sập banh ruột và cây cối hoang tàn đen đúa, nhưng giờ đây dưới ánh bình minh tàn nhẫn chúng lộ rõ vẻ thê lương khủng khiếp. Tuy vậy, đây đó một vài thứ đã may mắn thoát nạn - tấm bảng trắng của đường xe lửa ở đây, đầu hồi căn nhà kính trồng cây ở kia, trắng và sạch giữa cảnh điêu tàn. Chưa bao giờ trong lịch sử chiến tranh sự tàn phá lại không chừa cái gì và toàn diện đến thế. Và sáng ngời trong ánh rực rỡ hừng đông, ba gã khổng lồ kim loại đứng quanh hố, cái mui của chúng xoay tròn như thể đang khảo sát cảnh tan hoang mà chúng đã gây ra.
Tôi thấy hình như hố đã được đào rộng thêm, và thỉnh thoảng những cụm hơi xanh biếc từ trong hố bay lên giữa ánh ban mai tươi sáng - bốc lên, cuồn cuộn, đứt gãy, rồi biến mất.
Xa xa, những cột lửa chung quanh làng Chobham biến thành những cột khói đỏ ngầu khi ngày mới rạng.
❀ ❀ ❀
[1] Một quận ở lưu vực sông Trent, nơi sản xuất đồ gốm nổi tiếng của Anh.