Ở Luân Đôn
Em trai tôi đang ở Luân Đôn lúc người Hỏa tinh rơi xuống Woking. Chú là sinh viên y khoa đang ôn bài cho kỳ thi sắp tới, và cho đến sáng thứ Bảy chú mới nghe nói về chúng. Các tờ báo sáng thứ Bảy, trừ các bài đặc biệt viết dài dòng về Hỏa tinh, về đời sống trên các hành tinh, vân vân, có đăng một bức điện ngắn, lời lẽ mơ hồ, và đặc biệt gây chú ý vì sự vắn tắt của nó.
Bức điện viết người Hỏa tinh hoảng hốt vì thấy đám đông tiến đến nên đã giết một số người bằng khẩu súng bắn nhanh. Bức điện kết luận bằng câu: “Dù có vẻ ghê gớm, bọn Hỏa tinh đã không ra khỏi cái hố nơi chúng rơi xuống, và thật ra hình như chúng không thể leo ra khỏi đó. Điều này có lẽ là vì sức hút của Trái đất tương đối mạnh.” Từ câu cuối đó, người viết xã luận khai triển thêm một cách rất thoải mái.
Dĩ nhiên tất cả sinh viên lớp luyện thi môn sinh học của em tôi hôm đó rất quan tâm, nhưng trên đường phố không có dấu hiệu khích động bất thường nào. Mấy tờ báo buổi chiều thổi phồng tin vặt thành tít lớn. Cho tới tám giờ họ vẫn chẳng có gì để nói ngoài các cuộc điều binh chung quanh bãi đất công và rừng thông cháy giữa Woking và Weybridge. Rồi tờ St. James Công báo, trong một ấn bản đặc biệt, chỉ thông báo rằng việc liên lạc bằng điện tín bị gián đoạn. Người ta cho rằng đó là vì mấy cây thông cháy đã đổ ngang đường dây. Tối hôm đó không có thêm tin gì về cuộc giao tranh, đúng tối hôm tôi đánh xe tới Leatherhead rồi quay về.
Em tôi cảm thấy không có gì phải lo lắng cho chúng tôi, vì chú đọc báo biết khối hình trụ cách nhà tôi hơn hai dặm. Chú quyết định khuya hôm đó sẽ chạy xuống tôi, theo chú nói là để kịp thấy các vật ấy trước khi chúng bị giết. Vào lúc bốn giờ chú gửi một bức điện, nó không bao giờ tới được tay tôi, rồi đến chập tối chú đi nghe nhạc.
Tối thứ Bảy ở Luân Đôn cũng có bão, em tôi gọi xe ngựa chở khách đi tới trạm Waterloo. Sau khi đợi một hồi trên thềm ga nơi chuyến xe lửa nửa đêm vẫn thường khởi hành, chú được biết tối hôm ấy xe lửa không đến được Woking vì có tai nạn. Chi tiết của tai nạn thì chú không rõ; thật ra giới chức đường sắt lúc ấy cũng không biết rõ. Trong nhà ga không có náo động gì mấy, vì các viên chức cho rằng đấy chẳng qua là một vụ trục trặc giữa Byfleet và ga đầu mối Woking, họ đang chạy các chuyến xe lửa quân sự thường đi ngang Woking đổi hướng vòng qua Virginia Water hay Guildford. Họ bận thu xếp đổi lộ trình các chuyến đi của hội bóng đá Southampton và Portsmouth Sunday League. Một ký giả tờ báo buổi tối chặn đường phỏng vấn em tôi, vì tưởng lầm chú là ông quản đốc lưu thông, chú hơi giống ông ta. Ít người, trừ các viên chức đường sắt, nghĩ rằng vụ trục trặc ấy có liên quan tới người Hỏa tinh.
Tôi đọc một bài khác nói về các biến cố này rằng vào sáng Chủ nhật “cả Luân Đôn giật mình vì tin tức ở Woking”. Thật ra, chẳng có gì chứng minh cho câu viết rất phóng đại ấy. Rất nhiều dân Luân Đôn không hề nghe gì về người Hỏa tinh, cho tới khi xảy ra hoảng loạn sáng thứ Hai. Những người biết tin phải mất khá lâu mới hiểu hết các bức điện viết vội đăng trên mấy tờ báo Chủ nhật. Đa số dân Luân Đôn không đọc báo Chủ nhật.
Hơn nữa, dân Luân Đôn đã quá quen nghĩ là họ được an toàn, và tin giật gân xuất hiện trên báo quá nhiều tới nỗi họ có thể đọc như sau mà chẳng rùng mình: “Khoảng bảy giờ tối hôm qua người Hỏa tinh ra khỏi khối hình trụ, đi đi lại lại trong bộ áo giáp bọc kim loại, đã phá hủy hoàn toàn nhà ga Woking cùng khu nhà lân cận, và tàn sát toàn bộ một tiểu đoàn thuộc Trung đoàn Cardigan. Chi tiết chưa được biết rõ. Súng liên thanh Maxim hoàn toàn vô dụng trước áo giáp của chúng; các khẩu pháo dã chiến bị chúng vô hiệu hóa. Kỵ binh cơ động đã phi nước đại vào Chertsey. Bọn Hỏa tinh có vẻ đang di chuyển từ từ tới Chertsey hay Windsor. Nỗi lo lắng tràn ngập West Surrey, người ta đang đắp công sự để chặn không cho chúng tiến tới Luân Đôn.” Tờ Sun số Chủ nhật đã đăng như thế, và một bài “tóm tắt” tài tình và hết sức nhanh lẹ trên tờ Referee so sánh sự việc này với một bầy thú triển lãm bỗng tháo chạy lung tung trong làng.
Không ai ở Luân Đôn biết rõ tính chất của người Hỏa tinh bọc sắt, và vẫn có định kiến rằng bọn quái thú này hẳn chậm rì rì: “bò lết”, “trườn đi khó nhọc” - những cách diễn đạt đó xuất hiện trên hầu hết các bài tường thuật đầu tiên. Không bức điện nào được viết bởi một người thấy tận mắt bước tiến của chúng. Các tờ báo Chủ nhật phát hành ấn bản riêng khi có tin thêm, một số báo thậm chí cũng in mặc dù chẳng nhận được thông tin gì mới. Nhưng hầu như chẳng có gì để nói thêm với mọi người cho mãi đến chiều tối, khi nhà chức trách đưa tin họ có cho các hãng thông tấn. Tin nói rằng dân ở Walton và Weybridge và toàn bộ quận lỵ đang đổ ra đường để đi về hướng Luân Đôn, tất cả chỉ có thế. Sáng hôm sau em tôi tới nhà thờ ở Viện cô nhi, vẫn chẳng biết gì về chuyện đã xảy ra tối hôm trước, ở đó chú nghe nói bóng gió về cuộc xâm lăng, và nói lời cầu nguyện đặc biệt cho hòa bình. Ra khỏi nhà thờ, chú mua một tờ Referee. Hoảng hốt vì tin tức trên báo, chú liền tới lại nhà ga Waterloo để xem liên lạc được nối lại chưa. Xe buýt, xe ngựa, người đi xe đạp và vô số người đi bộ mặc đồ diện nhất, hình như không bị ảnh hưởng gì vì bản tin kỳ lạ mà những người bán báo đang rao. Người ta quan tâm hoặc nếu có cảnh giác chăng thì chỉ cảnh giác về chuyện của dân địa phương, ở nhà ga, lần đầu tiên chú biết tuyến đường Windsor và Chertsey đang bị cắt. Đám phu khuân vác bảo chú rằng hồi sáng người ta nhận được vài bức điện quan trọng từ ga Byfleet và ga Chertsey, nhưng điện tín bỗng ngưng bặt.
Em tôi moi được rất ít chi tiết chính xác từ họ.
Tin tức của họ chỉ là: “Có giao tranh đang xảy ra chung quanh Weybridge.”
Dịch vụ xe lửa lúc này rất hỗn độn. Khá nhiều người đang đứng quanh nhà ga, chờ bạn hữu đến từ các nơi trên tuyến Tây Nam. Một ông cụ lịch sự tóc bạc tới mắng chát chúa Công ty Tây Nam với em tôi. Ông ta nói: “Phải vạch trần chúng nó.”
Một hai chiếc xe lửa từ Richmond, Putney và Kingston vào ga, chở người đi chơi thuyền về, họ thấy cửa kênh giao thông đang đóng và nhận ra cảm giác hoảng loạn khắp chung quanh. Một ông mặc áo vét sọc xanh trắng kể toàn tin tức lạ lùng với em tôi.
Ông ta nói: “Có cả đống người đánh xe vào Kingston đem theo hành lý, xe cộ và đồ đạc, tráp đồ quý và linh tinh các thứ. Họ từ Molesey, Weybridge và Walton tới. Họ nói có nghe tiếng súng bắn dữ dội ở Chertsey, và lính cưỡi ngựa bảo họ khởi hành lập tức vì bọn Hỏa tinh đang tới. Chúng tôi nghe tiếng súng bắn ở nhà ga Hampton Court, nhưng chúng tôi nghĩ là tiếng sấm. Chuyện quái quỷ gì thế? Bọn Hỏa tinh đâu có ra khỏi cái hố của chúng được phải không?”
Em tôi không thể trả lời ông ta.
Sau đó chú thấy cảm giác lo sợ mơ hồ đã lan tới hành khách đi xe điện ngầm. Và người đi du ngoạn hôm Chủ nhật bắt đầu từ khắp “khu thoáng đãng” trên tuyến Tây Nam - Barnes, Wimbledon, công viên Richmond, Kew, vân vân - trở về sớm bất thường, nhưng không một ai biết được điều gì để kể lại ngoài những tin đồn vu vơ. Mọi người chờ xe về trạm cuối đều có vẻ cáu kỉnh.
Khoảng năm giờ, đám đông tụ tập trong nhà ga cực kỳ kích động vì đường liên lạc vốn hầu như bị đóng im ỉm bây giờ được mở lại giữa các trạm Đông Nam và Tây Nam, và các toa hàng chở súng đại bác và xe ngựa chật ních lính tráng được cho đi qua. Đây là những khẩu súng mang từ Woolwich và Chatham tới để bảo vệ Kingston. Có tiếng trao đổi đùa cợt: “‘Chúng tao sẽ xực tụi mày!” “Mình dạy thú dữ mà!” vân vân. Chốc lát sau, một toán cảnh sát vào nhà ga và bắt đầu giải tán công chúng ra khỏi các thềm ga, thế là em tôi lại ra đường.
Chuông nhà thờ gióng báo lễ chiều, một toán thiếu nữ của Đội quân Cứu tế[1] tới hát dưới Đường Waterloo. Trên cầu một số kẻ rong chơi nhìn xuống thứ váng bọt nâu kỳ lạ đang trôi từng mảng xuôi dòng. Mặt trời vừa lặn, Tháp Đồng hồ và tòa nhà Quốc hội nổi lên trên bầu trời thanh bình đến khó hình dung, bầu trời như vàng ròng, với những sọc mây dài đỏ tía vắt ngang. Có ai đó nói về một cái xác chết trôi. Một người trong số đó, anh ta nói anh ta là lính trừ bị, bảo em tôi rằng anh ta đã thấy máy truyền tin lấp lánh phía Tây.
Trên phố Wellington em tôi gặp hai gã thô lỗ vạm vỡ chạy vọt ra khỏi phố Pleet với xấp báo còn ướt mực và mấy tấm quảng cáo bắt mắt. Họ tranh nhau rao oang oang suốt phố Wellington: “Tai họa dễ sợ! Giao tranh ở Weybridge! Đăng trọn vẹn! Bọn Hỏa tinh phản công! Luân Đôn lâm nguy!”
Chú phải trả ba xu để mua tờ báo đó. Khi ấy, và chỉ tới khi ấy, chú mới ý thức sơ qua về sức mạnh và sự ghê gớm của bọn quái thú này. Chú biết chúng không chỉ là một nhúm sinh vật nhỏ lừ đừ, mà là những khối óc điều khiển những tấm thân bằng máy khổng lồ, chúng có thể di chuyển cực nhanh và đánh với một sức mạnh khiến ngay cả những khẩu súng lớn nhất cũng không đương cự nổi.
Người ta tả chúng là “những cỗ máy có hình dáng tựa như con nhện khổng lồ, cao gần ba chục mét, có thể đạt tới vận tốc của xe lửa tốc hành, và có khả năng bắn ra một tia cực nóng”. Các đội pháo ngụy trang, chủ yếu là pháo dã chiến, đã được cài trong khu vực quanh bãi đất công ở Horsell, nhất là giữa quận Woking và Luân Đôn. Người ta thấy năm bộ máy tiến tới Sông Thames và đã tiêu diệt được một chỉ nhờ may mắn. Các cỗ máy kia thì đạn pháo bắn hụt, và các pháo đội lập tức bị Tia Nhiệt thủ tiêu. Họ kể binh lính bị tổn thất nặng, nhưng bản tin gửi đi có giọng điệu lạc quan.
Người Hỏa tinh đã bị đẩy lui, chúng không phải là không thể bị tổn thất. Chúng đã rút về lại khu tam giác các khối hình trụ, làm thành một vòng chung quanh Woking. Lính truyền tin mang máy quang báo đang từ mọi phía sấn tới chúng. Súng từ Windsor, Portsmouth, Aldershot, Woolwich, ngay cả từ phía Bắc đang được chuyển nhanh tới. Trong số đó có những khẩu trọng pháo dài, nặng chín mươi lăm tấn từ Woolwich. Tổng cộng một trăm mười sáu khẩu đã dàn trận hay đang vội vàng vào vị trí, chủ yếu là để bảo vệ Luân Đôn. Anh quốc chưa bao giờ tập trung quân cụ với quy mô lớn và nhanh như thế.
Người ta hy vọng là bất cứ khối hình trụ nào rơi xuống thêm cũng có thể bị tiêu diệt tức khắc bằng chất nổ mạnh đang được nhanh chóng sản xuất và phân phối. Bản tường trình viết rằng tình hình hẳn nhiên là rất kỳ lạ và nghiêm trọng, nhưng kêu gọi công chúng không nên hốt hoảng. Hẳn nhiên bọn Hỏa tinh quái dị và ghê gớm cực độ, nhưng chúng không thể có quá hai chục tên so với hàng triệu người chúng ta.
Nhà chức trách có lý do để giả định, xét theo kích thước của các khối hình trụ, rằng tối đa không thể có hơn năm tên Hỏa tinh trong mỗi khối hình trụ, tổng cộng là mười lăm tên. Và ít nhất một tên đã bị tiêu diệt - có thể nhiều hơn. Công chúng sẽ được báo động kịp thời về hiểm nguy sắp tới, và các biện pháp tỉ mỉ đang được thi hành để bảo vệ dân chúng ở vùng ngoại ô phía Tây Nam bị đe dọa. Và lời công bố gần như là tuyên cáo này kết thúc bằng lời cam đoan lặp đi lặp lại rằng Luân Đôn vẫn an toàn, rằng nhà chức trách có khả năng đối phó với tình thế khó khăn.
Tin này được in bằng chữ lớn trên tờ báo chưa ráo mực, và không kịp thêm một lời bình luận nào. Em tôi nói thật lạ khi thấy các mục bình thường của tờ báo đã bị cắt xén và đục bỏ một cách tàn nhẫn để dành chỗ cho tin này.
Khắp trên phố Wellington có thể thấy thiên hạ vừa vung vẩy các bản đặc biệt in giấy hồng vừa đọc, và phố Strand bỗng ầm ĩ tiếng rao của đạo quân bán dạo theo sau hai kẻ tiên phong này. Nhiều người chen xuống xe buýt để mua cho được tờ báo. Tin này rõ ràng đã kích thích dân chúng ghê gớm, cho dù trước đó họ lãnh đạm thế nào. Em tôi nói mấy tấm ván ghép cửa một hiệu bán bản đồ trên phố Strand được gỡ xuống, và chú thấy trong tủ hàng có một ông mặc y phục ngày Chủ nhật, thậm chí còn đeo găng màu vàng chanh, đang vội vàng dán tấm bản đồ vùng Surrey lên kính.
Đi dọc trên phố Strand tới quảng trường Trafalgar, cầm tờ báo trên tay, em tôi thấy một số người lánh nạn từ West Surrey về. Một ông đi với vợ và hai đứa con trai cùng vài món bàn ghế tủ trên chiếc xe giống như của người bán rau hay dùng. Ông ta từ hướng cầu Westminster tới, sát phía sau ông là chiếc xe chở cỏ khô trên đó có năm sáu người nom đáng kính cùng một số rương hòm, tay nải. Khuôn mặt những người này hốc hác, và toàn bộ vẻ bề ngoài của họ trái ngược thấy rõ với vẻ ăn diện cuối tuần của bọn người trên những chiếc xe buýt. Người mặc y phục diêm dúa ngồi trên xe khách dòm ra cửa xe nhìn trộm họ. Họ dừng lại ở quảng trường như thể chưa quyết định đi lối nào, và cuối cùng rẽ về hướng Đông trên phố Strand. Một lát sau có một ông mặc bộ quần áo đi làm hằng ngày, cưỡi chiếc xe đạp ba bánh kiểu cũ, bánh trước nhỏ. Ông ta bẩn thỉu và mặt trắng bệch.
Em tôi rẽ xuống phía khu Victoria, và cũng gặp một số người như thế. Chú mơ hồ nghĩ là có thể tôi cũng như họ. Chú nhận thấy cảnh sát đông bất thường đang điều khiển lưu thông. Một vài dân tị nạn đang trao đổi tin tức với người trên xe buýt. Một người tuyên bố đã thấy người Hỏa tinh. “Tôi cho quý vị biết, chúng là mấy cái nồi hơi đi cà kheo sải bước như người.” Phần lớn họ đang phấn khích và sôi nổi vì chuyện lạ lùng họ đã trải qua.
Quá khỏi phố Victoria, các quán rượu đắt hàng nhờ những người mới tới. Trên mọi góc đường, từng nhóm người đọc báo, trò chuyện sôi nổi, hay nhìn chăm chú những người khách Chủ nhật bất thường này. Em tôi nói rằng lúc đêm xuống họ có vẻ càng đông hơn, cho tới khi cuối cùng phố xá giống như phố Epsom High vào ngày đua ngựa. Em tôi trò chuyện với vài người dân lánh nạn, song nhìn chung chú không nhận được câu trả lời vừa ý.
Không ai trong số họ có thể nói cho chú biết tin gì về Woking, trừ một ông cam đoan rằng tối hôm trước Woking đã bị tiêu hủy hoàn toàn.
Ông ta nói: “Tôi từ Byfleet tới, một ông phóng xe đạp qua đó lúc sáng sớm, chạy từ nhà này qua nhà khác khuyến cáo chúng tôi đi ngay. Rồi lính tới. Chúng tôi ra xem, phía Nam có những cụm khói, chỉ có khói, không có một bóng người nào từ phía đó tới. Rồi chúng tôi nghe có tiếng súng ở Chertsey, và thiên hạ từ Weybridge tới. Thế là tôi khóa cửa nhà rồi ra đi.”
Lúc đó thiên hạ trên đường phố cảm thấy nhà cầm quyền rất đáng bị khiển trách vì không đủ khả năng tống khứ bọn xâm lược mà không cần phải gây bao phiền phức như thế này.
Khoảng tám giờ tiếng súng lớn nghe rõ mồn một khắp phía Nam Luân Đôn. Em tôi không nghe được vì lưu thông nhộn nhịp trên phố chính, nhưng khi đi qua các hẻm nhỏ yên tĩnh để tới dòng sông, chú có thể nhận ra tiếng súng rất rõ.
Chú đi từ Westminster về chung cư của mình gần Công viên Regent lúc hai giờ. Lúc này chú rất lo cho tôi, và bối rối vì mức độ bất trắc rõ ràng là rất lớn. Chú định chạy tới chỗ các nhóm lính, giống như tôi vào hôm thứ Bảy. Chú nghĩ tới những khẩu súng lặng lẽ chờ đợi ấy, nghĩ tới vùng quê bỗng dưng di tản; chú cố hình dung “cái nồi hơi đi cà kheo” cao ba chục thước.
Có một hai cỗ xe chở đầy dân tị nạn đi trên phố Oxford, một số khác trên Đường Marylebone, nhưng tin tức lan chậm tới nỗi như mọi khi, phố Regent và phố Portland vẫn đầy người đi dạo tối Chủ nhật, dẫu rằng họ tụm năm tụm ba nói chuyện, và dọc bên bìa Công viên Regent có nhiều cặp im lặng “dạo chơi” với nhau dưới các ngọn đèn hơi đốt rải rác. Tối hôm đó ấm và yên tĩnh, hơi ngột ngạt; tiếng súng tiếp tục nổ từng chặp, và sau nửa đêm hình như có sấm chớp ở phía Nam.
Chú đọc đi đọc lại tờ báo, sợ tôi đã gặp chuyện chẳng lành. Chú bồn chồn, và sau bữa ăn tối lại ra ngoài đi vơ vẩn. Chú về nhà, cố vùi đầu vào bài học thi nhưng vô ích. Sau nửa đêm một chút chú đi ngủ, và choàng tỉnh khỏi giấc mơ khủng khiếp lúc mờ sáng thứ Hai vì tiếng gõ cửa, tiếng chân chạy ngoài phố, tiếng trống xa xa và tiếng chuông lanh lảnh. Ánh đỏ nhảy múa trên trần nhà. Chú nằm sửng sốt trong phút chốc, tự hỏi trời đã sáng hay thiên hạ đã hóa điên. Rồi chú nhảy ra khỏi giường và chạy tới cửa sổ.
Phòng chú ở tầng gác mái. Khi chú thò đầu ra, tiếng ồn ã từ đầu đường đến cuối đường vọng lại khung cửa sổ phòng chú, và rồi hiện ra những cái đầu người đủ kiểu bù rối lúc ban đêm. Tiếng hỏi han la hét. Một viên cảnh sát vừa đập cửa vừa nói oang oang: “Bọn nó đến! Người Hỏa tinh đến!” rồi vội vàng đi qua nhà kế bên.
Tiếng kèn trống nổi lên từ phía doanh trại phố Albany, và mọi nhà thờ trong tầm nghe đều ra sức kéo chuông báo động náo loạn inh ỏi để đánh thức mọi người. Tiếng cửa nẻo mở ra ầm ĩ, và cửa sổ từ nhà này qua nhà khác bên dãy đối diện lóe lên ánh vàng vọt xua tan bóng đêm.
Từ đầu đường một cỗ xe che kín phi nước đại đột ngột vụt qua ầm ĩ ở góc đường, tiếng lóc cóc lên tới cực điểm dưới cửa sổ phòng chú rồi tắt dần ngoài xa. Sát theo sau nó là hai chiếc xe chở khách, đi đầu một đoàn dài xe lánh nạn, phần lớn tới nhà ga Chalk Farm, ở đó các chuyến xe lửa đặc biệt tuyến Tây Bắc đang nhồi nhét người lên thay vì chạy xuống dốc để tới ga Euston.
Em tôi sửng sốt đờ đẫn ngó đăm đăm ra cửa sổ một lúc lâu, nhìn đám cảnh sát vừa gõ cửa này qua cửa khác vừa loan báo tin khó hiểu. Rồi cánh cửa phía sau chú mở ra, một anh chàng ở trọ bên kia chiếu nghỉ cầu thang bước vào, chỉ mặc áo sơ mi và quần, đi dép, dây đeo quần lủng lẳng bên hông, tóc rối bù.
Anh ta hỏi: “Cái quái gì thế? Cháy hả? Om sòm cái quái gì vậy?”
Cả hai nghểnh đầu ra cửa sổ, cố nghe xem mấy viên cảnh sát đang la hét cái gì. Người từ các ngõ ngang đang chạy ra, đứng thành nhóm ở góc đường nói chuyện.
Anh chàng trọ cùng nhà với em tôi hỏi: “Chuyện quái gì vậy?”
Em tôi mơ hồ đáp lời anh ta rồi bắt đầu mặc quần áo, vừa xỏ áo xỏ quần vừa chạy tới cửa sổ để khỏi bỏ lỡ cảnh kích động đang mỗi lúc một tăng. Và chẳng mấy chốc đám bán báo kéo tới rao inh ỏi mấy tờ báo ra sớm một cách bất thường: “Luân Đôn có nguy cơ bị bóp nghẹt! Phải phòng thủ Kingston và Richmond! Tàn sát đáng sợ ở lưu vực sông Thames!”
Và khắp chung quanh chú - trong các phòng bên dưới, trong các nhà hai bên và bên kia đường, trong dãy Công viên Terrace phía sau và trên hàng trăm phố khác của khu ấy ở Marylebone, ở quận Công viên Westboume và St. Pancras, ở Kilburn và St. John’s Wood và Hampstead về phía Tây và phía Bắc, ở Shoreditch, Highbury, Haggerston và Hoxton về phía Đông, thật sự là khắp Luân Đôn rộng lớn từ Ealing tới East Ham - người ta dụi mắt, mở cửa sổ ngó chăm chăm và hỏi những câu bâng quơ, vội vã mặc quần áo khi làn gió đầu tiên của trận bão Sợ Hãi sắp đến thổi qua đường phố. Đó là khởi đầu của cơn đại hoảng loạn. Tối Chủ nhật trước Luân Đôn đi ngủ lờ đờ chẳng biết gì, để rồi mờ sáng thứ Hai bị đánh thức với cảm nhận sâu sắc về mối hiểm nguy.
Từ cửa sổ phòng mình thì không thể biết chuyện gì xảy ra, vì thế em tôi xuống lầu đi ra đường, đúng lúc bầu trời giữa các ban công rực hồng lên theo bình minh mới rạng. Người di tản đi bộ và đi xe càng lúc càng đông. Chú nghe thiên hạ thốt lên không ngớt: “Khói Đen! Khói Đen! ” Nỗi sợ hãi đồng loạt ấy lây lan không thể tránh khỏi. Em tôi lưỡng lự ở bậc cửa, thấy một người bán báo tiến tới, liền mua ngay tức khắc. Anh ta chạy đi với số báo còn lại, vừa chạy vừa bán mỗi tờ mười hai xu, lợi dụng sự hoảng loạn để thu lợi một cách kệch cỡm.
Em tôi đọc từ tờ báo này bản tin thảm khốc của vị tổng tư lệnh: “Người Hỏa tinh có thể dùng hỏa tiễn bắn ra những cụm lớn khí đen độc hại. Chúng đã làm chết ngạt các pháo đội của chúng ta, tiêu hủy Richmond, Kingston và Wimbledon, và đang tiến dần tới Luân Đôn, vừa đi vừa tiêu hủy mọi thứ trên đường. Không thể chặn chúng lại. Khói Đen rất nguy hiểm, cách duy nhất là chạy trốn lập tức.”
Bản tin chỉ có thế, nhưng vậy là đủ. Toàn bộ dân chúng của thành phố lớn sáu triệu người náo động, bỏ trốn, tháo chạy, ngay sau đó nhất tề đổ về hướng Bắc.
Tiếng la hét: “Khói Đen! Lửa!”
Chuông nhà thờ trong khu lân cận đổ dồn inh ỏi, một người đánh xe bất cẩn khiến cho xe đụng vào máng nước ở đầu đường vỡ tan tành, giữa những tiếng la hét chửi rủa. Ánh đèn vàng vọt bệnh hoạn tất tưởi tới lui trong các căn nhà, và một số xe chở khách chạy ngang lấp lánh những ngọn đèn không tắt. Trong khi đó thì trên đầu, hừng đông càng rực rỡ hơn, trong sáng, điềm tĩnh và bình lặng.
Chú nghe phía sau lưng tiếng chân chạy tới lui trong các phòng, lên xuống thang lầu. Bà chủ nhà trọ đi ra cửa, quấn thùng thình áo ngủ và khăn choàng, ông chồng bà theo phía sau vừa đi vừa lải nhải kêu than.
Em tôi bắt đầu hiểu ra tình thế nguy cấp, chú quay vội về phòng mình, bỏ hết tiền bạc sẵn có vào túi, tổng cộng chừng mười bảng Anh, rồi lại ra đường.
❀ ❀ ❀
[1] Salvation Army, hội từ thiện Kitô giáo do mục sư William Booth sáng lập năm 1865 tại Luân Đôn, tổ chức và mặc đồng phục như quân đội.