Chiến Tranh Giữa Các Thế Giới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Cảnh tĩnh mịch

Việc đầu tiên tôi làm trước khi vào buồng chứa thực phẩm là cài then cánh cửa giữa gian bếp và phòng rửa bát. Nhưng buồng chứa thực phẩm trống trơn, không còn một mẩu thức ăn. Hình như hôm trước người Hỏa tinh đã lấy đi hết sạch. Khi biết như thế, lần đầu tiên tôi cảm thấy tuyệt vọng. Ngày thứ mười một hay mười hai tôi không ăn uống gì.

Thoạt tiên miệng và cổ họng tôi khô nẻ, sức khỏe tôi giảm thấy rõ. Tôi ngồi luẩn quẩn trong bóng tối của phòng rửa bát, tâm trạng khốn khổ thoái chí. Đầu tôi luôn nghĩ tới ăn. Tôi nghĩ chắc mình đã điếc, vì tiếng di chuyển trong hố mà tôi quen nghe đã hoàn toàn im bặt. Tôi cảm thấy không đủ khỏe để bò thật êm tới lỗ nhìn, nếu không thì tôi đã tới đó rồi.

Ngày thứ mười hai, cổ họng tôi đau tới nỗi, bất chấp nguy cơ có thể đánh động bọn người Hỏa tinh, tôi nhào tới cái bom nước mưa kêu cót két ở bồn nước, bơm được đầy hai ly nước mưa đen sì. Nhờ thế tôi tỉnh hẳn, và bạo dạn hơn vì không có cái tua nào tìm đến theo tiếng bơm nước của tôi.

Trong những ngày này, tôi nghĩ rất nhiều, lan man và không dứt khoát, về vị cha xứ và về cái chết của ông ta.

Ngày thứ mười ba tôi uống thêm ít nước, vừa thiếp ngủ vừa nghĩ lung tung về ăn và các kế hoạch đào thoát mơ hồ không thể thực hiện. Mỗi khi thiếp đi, tôi lại mơ tới những ảo ảnh khủng khiếp, tới cái chết của vị cha xứ, hay những bữa ăn thịnh soạn; nhưng dù thức hay ngủ, tôi vẫn cảm thấy cơn đau buốt bắt mình phải uống nước liên tục. Ánh sáng rọi vào phòng rửa bát không mờ xám nữa, mà đỏ. Trong trí tưởng tượng rối loạn của tôi, nó dường như có màu máu.

Ngày thứ mười bốn tôi vào bếp, và ngạc nhiên thấy lá cỏ dại đỏ đã mọc phủ qua lỗ trên tường, biến ánh nhá nhem ở đó thành bóng tối đỏ thẫm.

Sáng sớm ngày thứ mười lăm tôi nghe một loạt âm thanh quen thuộc một cách kỳ dị trong bếp, và lắng tai, nhận ra đó là một con chó đang vừa đánh hơi vừa gãi. Tôi vào bếp, thấy cái mũi con chó thò qua kẽ lá đỏ thắm. Tôi quá ngạc nhiên. Ngửi thấy tôi, nó sủa cộc lốc.

Tôi nghĩ nếu như dụ được nó vào một cách êm thấm, hẳn tôi có thể giết và ăn thịt nó. Dù sao cũng nên giết nó, nếu không hành vi của nó sẽ khiến bọn người Hỏa tinh chú ý.

Tôi bò tới, gọi rất khẽ: ”Chó ngoan!” Nhưng nó thình lình thụt đầu lại và biến mất.

Tôi lắng nghe - tôi không điếc - nhưng chắc chắn cái hố lặng yên. Tôi nghe như có tiếng chim vỗ cánh, và tiếng ồm ộp khàn khàn, nhưng tất cả chỉ có thế.

Tôi nằm gần cái lỗ nhìn một lúc lâu, nhưng không dám tới bên cạnh đám cây đỏ che mờ lỗ. Một hai lần tôi nghe tiếng lạch bạch nho nhỏ, như bước chân chó đang đi tới đi lui trên cát bên dưới tôi rất sâu, và có thêm những tiếng giống như chim, nhưng tất cả chỉ có thế. Một hồi lâu sau, sự yên tĩnh giúp tôi có thêm can đảm, tôi nhìn ra.

Dưới hố không có một sinh vật nào, trừ trong góc có lũ quạ nhảy nhót tranh nhau xương những người chết mà bọn Hỏa tinh đã ăn.

Tôi chăm chú nhìn quanh, không tin ở mắt mình. Tất cả máy móc đã biến mất. Trừ một đống lớn bột xanh xám trong một góc, vài thanh nhôm trong góc khác, lũ chim đen, và những bộ xương người chết, cái hố chỉ là một lỗ tròn trống trơn dưới cát.

Tôi từ từ chui ra qua cỏ dại đỏ, đứng trên đống gạch vỡ. Tôi có thể thấy mọi phía, trừ hướng Bắc đằng sau mình, và không có bọn Hỏa tinh hay dấu hiệu nào của họ. Hố sâu dốc thẳng xuống dưới chân tôi, nhưng không xa trên đống rác có một sườn dốc thoai thoải có thể leo lên tới đỉnh đống đổ nát. Cơ hội đào thoát đã đến. Tôi bắt đầu run lẩy bẩy.

Tôi do dự một lát, rồi thì, với lòng kiên quyết bạt mạng, tim đập dữ dội, tôi leo lên đỉnh gò đất đã chôn mình quá lâu.

Tôi nhìn quanh lần nữa. Phía Bắc cũng không thấy người Hỏa tinh.

Lần cuối tôi thấy khu vực này của quận Sheen lúc ban ngày thì nó là khu phố lộn xộn có các căn nhà trắng và đỏ ấm cúng, chen giữa cây cối rậm rạp râm mát. Bây giờ tôi đứng trên đống gạch vỡ, đất sét và sỏi, trên đó lan tràn cơ man những loài cây đỏ giống như xương rồng, cao tới đầu gối, và không một loài cây nào của Trái đất tranh được chỗ với chúng. Cây cối gần tôi đều chết héo, nhưng xa xa một mạng sợi đỏ phủ kín những thân còn sống.

Các căn nhà lân cận đều đổ nát, nhưng không bị cháy, tường còn đứng, đôi khi tới tầng hai, cửa sổ và cửa cái vỡ tan. Cỏ dại đỏ mọc hỗn loạn trong các căn phòng mất mái. Bên dưới tôi là cái hố lớn, lũ quạ đang tranh nhau đồ thừa trong đó. Một số chim khác nhảy nhót giữa cảnh đổ nát. Xa xa tôi thấy một con mèo hốc hác lẻn lút men theo vách tường, nhưng không có dấu hiệu của loài người.

Nắng dường như chói lòa, trái ngược với giai đoạn tôi bị giam hãm vừa qua, bầu trời xanh rực. Một làn gió thoảng lay nhẹ cỏ dại đỏ đã phủ kín mọi khoảnh đất bỏ trống. Và ồ, không khí thật ngọt ngào!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.