Chiến Tranh Giữa Các Thế Giới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tối thứ Sáu

Đối với tôi, điều quái lạ nhất trong tất cả những thứ lạ lùng và phi thường xảy ra hôm thứ Sáu ấy là các thói quen sáo mòn trong trật tự xã hội của chúng ta lại rất ăn khớp với các biến cố đầu tiên trong loạt sự kiện sắp sửa lật nhào cái trật tự xã hội đó. Nếu tối thứ Sáu bạn lấy cây compa vẽ một vòng tròn bán kính năm dặm chung quanh hố cát ở Woking, tôi không tin bạn sẽ tìm thấy một người nào bên ngoài cái vòng đó mà tình cảm hoặc thói quen bị xao động chút nào vì những kẻ mới tới kia, trừ phi họ là thân quyến của Stent hay ba bốn người đi xe đạp hay mấy người dân Luân Đôn nằm chết trên bãi đất công. Dĩ nhiên nhiều người đã nghe nói về khối hình trụ, và bàn tán về nó trong lúc nhàn rỗi, nhưng chắc chắn là với họ nó không giật gân như nếu chúng ta gửi tối hậu thư cho nước Đức.

Tối hôm đó ở Luân Đôn, bức điện của ông Henderson đáng thương mô tả đầu hỏa tiễn từ từ vặn ra bị người ta đánh giá là tin vịt, và tờ báo buổi chiều của ông, sau khi gửi điện xác minh mà không nhận được trả lời - vì ông đã chết - bèn quyết định không in bản tin đặc biệt.

Ngay cả trong vòng năm dặm ấy, đại đa số dân chúng vẫn trơ lì. Tôi đã tả thái độ của những người tôi nói chuyện. Trong khắp quận người ta ăn uống, dân đi làm chăm sóc vườn tược sau một ngày làm lụng, trẻ con được cho đi ngủ, giới trẻ lang thang hú hí trong ngõ hẻm, học trò ngồi học, sách mở trên bàn.

Trên đường làng có thể có tiếng xì xào, trong quán rượu có thể có một đề tài mới nổi bật, và đây đó một người mang tin, hay thậm chí một kẻ thấy tận mắt sự kiện vừa xảy ra, khả dĩ tạo nên một cơn kích động, la hét, chạy ngược chạy xuôi; nhưng phần lớn lề thói hằng ngày, làm việc, ăn uống, ngủ nghê thì vẫn tiếp tục như người ta đã làm hàng bao năm, như thể chẳng có Hỏa tinh nào hiện hữu trên bầu trời. Ngay cả ở nhà ga Woking, Horsell và Chobham cũng thế.

Ở ga đầu mối Woking, cho tới khuya, xe lửa vẫn đến rồi đi, các toa khác tránh qua đường ray phụ, hành khách xuống xe và đợi, mọi việc tiến hành một cách rất bình thường. Một thằng bé từ thị trấn, xâm phạm vào độc quyền của Smith[1] đang rao tin buổi chiều để bán báo. Tiếng các toa hàng rầm rập chạm nhau, tiếng còi lanh lảnh của các đầu máy ở chỗ nối, hòa lẫn với tiếng chúng rao “Người Hỏa tinh!”.

Khoảng chín giờ, những kẻ phấn khích vào nhà ga mang theo những tin tức quái lạ chẳng ai tin, nhưng họ chỉ gây náo động chẳng hơn gì bọn say rượu. Những người lao xao đi Luân Đôn nhìn săm soi bóng tối ngoài cửa sổ toa xe, song chỉ thấy một tia lửa mờ nhạt leo lét sắp tàn chập chờn ở phía Horsell, một ánh đỏ và một màn khói mỏng bay ngang các vì sao, và họ nghĩ đấy chẳng qua là một đám cháy trên đồng thạch nam. Duy chỉ ở quanh bìa bãi đất chung mới có thể nhận thấy được chút náo động nào đấy. Sáu biệt thự đang cháy sát trên ranh giới làng Woking. Mọi ngôi nhà trong ba làng quay mặt ra bãi đất công đều sáng đèn, và người dân sống ở đó thức chong chong tới bình minh.

Một đám đông tò mò bồn chồn nấn ná lại, kẻ đến người đi nhưng đám đông vẫn còn đó, cả trên cầu Chobham lẫn cầu Horsell. Về sau người ta biết có một hai kẻ mạo hiểm đi vào bóng tối và bò tới khá gần bọn người Hỏa tinh, nhưng họ chẳng bao giờ trở về, vì thỉnh thoảng một tia sáng quét qua bãi đất công, như chùm đèn pha trên chiến hạm, và Tia Nhiệt lập tức theo sau. Ngoài những chuyện đó, bãi đất công rộng lớn vẫn yên tĩnh và hoang vắng, các thi thể cháy đen nằm rải rác ở đó suốt đêm dưới các vì sao, cả ngày hôm sau cũng vậy. Nhiều người nghe thấy tiếng búa nện trong hố.

Đó là tình hình vào tối thứ Sáu. Ngay chính giữa, cắm vào vỏ Trái đất lâu đời của chúng ta như một mũi tên tẩm độc, là khối hình trụ này. Nhưng chất độc chưa phát tán. Bao quanh nó là bãi đất công yên tĩnh, cháy âm ỉ nhiều chỗ, với vài hình dáng mờ tối nằm vặn vẹo đây đó. Đây đó một thân cây hay bụi rậm đang cháy. Bao quanh là một đường viền náo động, và lửa vẫn chưa lan ra ngoài viền ấy. Trên thế giới dòng đời vẫn chảy như từ ngàn xưa. Cơn sốt chiến tranh vẫn còn đang âm ỉ, để chẳng bao lâu nữa sẽ làm tắc mạch máu, thui chột thần kinh và tiêu hủy bộ não.

Suốt đêm người Hỏa tinh nện ầm ầm và loay hoay, không ngủ, không mệt, hì hụi với những cỗ máy mà chúng đang chuẩn bị sẵn sàng, và thỉnh thoảng một cụm khói xanh mờ lại cuồn cuộn bay lên bầu trời đầy sao.

Khoảng mười một giờ, một đại đội lính đi qua Horsell tới dàn quân dọc theo rìa bãi đất công để làm rào cản. Sau đó một đại đội khác tiến qua Chobham dàn quân trên mặt Bắc của bãi đất công. Trước đó vài sĩ quan của doanh trại Inkerman đã có mặt, và người ta báo cáo thiếu tá Eden bị mất tích. Lúc nửa đêm, vị đại tá của trung đoàn đến cầu Chobham và bận rộn hỏi đám đông. Giới chức quân sự hiển nhiên hiểu rõ tầm nghiêm trọng của vấn đề. Các tờ báo phát hành sáng hôm sau tường thuật là khoảng mười một giờ một đội kỵ binh nhẹ, hai khẩu súng liên thanh Maxim và khoảng bốn trăm người thuộc trung đoàn kỵ binh Cardigan ở căn cứ Aldershot đã khởi hành.

Tích tắc sau nửa đêm, đám đông trên đường Chertsey ở làng Woking thấy một ngôi sao trên trời rơi xuống rừng thông phía Tây Bắc. Ngôi sao màu xanh lục nhạt tỏa ra một ánh chói lòa lặng lẽ như sét mùa hè. Đó là khối hình trụ thứ hai.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: “Trenching on Smith’s monopoly”, nghĩa là đứa bé xâm phạm vào độc quyền buôn bán của sạp báo có giấy phép kinh doanh ở nhà ga. Adam Smith (1723-1790) là nhà kinh tế người Scotland chủ trương phát triển doanh nghiệp tư nhân và tự do kinh doanh, ông là một trong các kinh tế gia đầu tiên bàn về sự độc quyền trong sản xuất và thương mại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.