Chiến Tranh Giữa Các Thế Giới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chương 6

❊ ❊ ❊

Hậu quả của mười lăm ngày

Tôi đứng lảo đảo một hồi trên gò bất kể tới sự an toàn của mình. Lúc còn ở bên trong cái hang kinh tởm vừa từ đó chui ra, tôi chỉ nghĩ tới an toàn trước mắt của chúng tôi. Tôi không biết chuyện gì xảy ra trên thế giới, không lường trước được quang cảnh kỳ lạ choáng người này. Những tưởng sẽ thấy quận Sheen đổ nát, nhưng tôi lại thấy quanh mình cảnh quan của một hành tinh khác, quái dị và gớm ghiếc.

Lúc đó cảm xúc của tôi không còn ở trong tầm mức bình thường của con người, cảm xúc mà các loài thú khốn khổ bị chúng ta thống trị biết quá rõ. Tôi cảm thấy mình như con thỏ vừa về tới hang thì bất chợt đương đầu với công trình của một chục công nhân đang ra sức đào nền nhà. Tôi cảm thấy cái ý niệm mơ hồ đầu tiên về một thứ chợt hiện ra rất rõ trong trí mình, rồi sẽ đè nén tôi nhiều ngày, một cảm giác bị hạ bệ, tin rằng mình không còn là chúa tể, mà là một con thú giữa loài thú dưới gót chân của người Hỏa tinh. Chúng ta cũng như loài thú sẽ phải lẻn lút và đề phòng, bỏ chạy và lẩn trốn. Đế chế của loài người và lòng kính sợ loài người đã không còn.

Nhưng sự kỳ lạ này tan biến ngay khi tôi nhận ra nó, và nỗi thôi thúc cao nhất của tôi biến thành cái đói vì khốn khổ nhịn ăn đã lâu. Bên kia bức tường bị phủ đỏ, ngược hướng với cái hố, tôi thấy một mảnh vườn chưa bị chôn vùi. Điều này gợi cho tôi một ý, thế là tôi liền đi giữa đám cỏ dại đỏ cao tới đầu gối, đôi khi tới cổ. Cỏ dại dày đặc cho tôi cảm giác được ẩn náu an toàn. Bức tường cao khoảng hơn thước tám, nên khi định leo qua tôi thấy mình không thể đưa chân lên tới đầu tường. Vì thế tôi đi men theo vách, tới một góc có đống đá đủ để tôi có thể leo lên đầu vách rồi ngã lộn nhào vào mảnh vườn tôi muốn, ở đây tôi tìm thấy một ít hành non, hai củ lay ơn, và một số cà rốt còn nhỏ, tôi nhặt hết, rồi bò qua một bức tường đổ nát, đi qua đám cây đỏ tía về phía quận Kew - tựa như qua một đại lộ có những giọt máu khổng lồ - với hai ý định: tìm thêm thực phẩm, và cố sức khập khiễng ra khỏi khu hố kỳ dị đáng nguyền này sớm chừng nào tốt chừng nấy và xa chừng nào hay chừng nấy.

Cách đó một quãng, trong đám cỏ có một cụm nấm, tôi liền ngấu nghiến ăn, và chợt thấy một mảng nước nâu cạn chảy qua nơi trước kia là đồng cỏ. Số thực phẩm được chăng hay chớ này chỉ kích thích thêm cơn đói của tôi. Thoạt tiên tôi ngạc nhiên thấy lụt lội vào mùa hè khô nóng, nhưng về sau tôi biết đó là vì cỏ dại đỏ mọc um tùm. Sự tăng trưởng khác thường này khi gặp nước sẽ lập tức sinh sản mãnh liệt không gì sánh bằng. Hạt của nó chỉ cần rơi xuống nước sông Wey và sông Thames là sự tăng trưởng nhanh chóng và những lá thủy khổng lồ của nó lập tức làm ngạt thở cả hai dòng sông ấy.

Về sau tôi thấy ở Putney, cây cầu gần như bị che mất trong đám cỏ dại rối bời này, và cả ở Richmond, nước sông Thames chảy thành một dòng cạn và rộng qua các đồng cỏ ở Hampton và Twickenham. Cỏ dại lan theo dòng nước, cho tới khi các biệt thự đổ nát ở lưu vực sông Thames có lúc chìm mất trong khu đầm đỏ rực mà tôi có thăm dò ven rìa, và che lấp phần lớn cảnh tàn phá do người Hỏa tinh gây ra.

Về sau cỏ dại đỏ tàn lụi nhanh như khi nó lan ra. Người ta tin là bệnh thối mục do loại vi khuẩn nào đó lập tức bóp nghẹt nó. Nhờ chọn lọc tự nhiên, bây giờ tất cả thảo mộc trên Trái đất đều đã có sức đề kháng chống các bệnh do vi khuẩn - chúng không bao giờ chịu khuất phục mà không kháng cự mãnh liệt, nhưng cỏ dại đỏ thì thối rữa như một thứ đã chết. Lá nó bạc đi, rồi nhăn nheo và trở nên giòn. Lá nó chỉ cần đụng khẽ là gãy, và nước trước kia kích thích sự tăng trưởng ban đầu nay đã mang tàn tích cuối cùng của nó ra biển.

Hành động đầu tiên của tôi khi gặp dòng nước này dĩ nhiên là làm thỏa cơn khát. Tôi uống thật nhiều, và chợt thấy bị thôi thúc gặm vài lá cỏ dại đỏ, nhưng nó nhạt và có vị tanh kim loại. Tôi thấy nước đủ cạn để lội qua an toàn, tuy cỏ dại đỏ hơi ngăn cản bước chân. Nhưng nước lụt rõ ràng sâu hơn ở giữa sông, nên tôi quay về quận Mortlake. Tôi xoay xở tìm đường đi nhờ các biệt thự, hàng rào và đèn đường đổ nát đây đó, và chẳng mấy chốc ra khỏi chỗ lụt để lên đồi đi về hướng quận Roehampton tới bãi đất công ở Putney.

Nơi đây quang cảnh đổi từ xa lạ và không quen thuộc thành cảnh đổ nát quen thuộc: nhiều khoảnh đất phô bày sự tàn phá của một cơn lốc, và thỉnh thoảng tôi thấy những đoạn vài chục mét hoàn toàn không bị xáo trộn, các căn nhà màn kéo gọn gàng, cửa đóng, như thể chủ nhân đi vắng một ngày, hay như có người đang ngủ bên trong, cỏ dại đỏ ít um tùm, hàng cây cao dọc đường không bị dây leo đỏ bò lên. Tôi lùng thực phẩm trong các lùm cây, không thấy, và tôi cũng đột nhập vào hai ngôi nhà yên tĩnh, nhưng nhà đã bị ai đó phá cửa vào lục soát nhằm hôi của. Tôi nghỉ đến hết ngày hôm ấy trong một bãi đất có nhiều bụi rậm, vì tình trạng tôi lúc này quá yếu, không cố được nữa.

Suốt thời gian này tôi không gặp người nào, và không thấy dấu hiệu của bọn Hỏa tinh. Tôi gặp hai con chó có vẻ đói, nhưng cả hai vội vàng lảng đi khi tôi dụ dỗ chúng. Gần quận Roehampton tôi thấy hai bộ xương người - chỉ còn xương, thịt bị lóc sạch - và trong khu rừng gần đó tôi thấy nhiều bộ xương mèo xương thỏ bị giập vỡ nằm vương vãi, và một cái sọ cừu. Tôi gặm những thứ này trong miệng, nhưng chẳng được gì.

Sau khi mặt trời lặn tôi lê lết trên đường tới Putney, tôi nghĩ ở đây chắc đã bị Tia Nhiệt bắn vì lý do nào đó. Trong mảnh vườn bên ngoài quận Roehampton tôi tìm được một số khoai tây non, đủ để làm dịu cơn đói. Mảnh vườn này nhìn xuống Putney và dòng sông. Hình ảnh nơi đó lúc hoàng hôn tiêu điều khác thường: cây cối đen đúa, các đống đổ nát hoang vắng tối tăm, và dưới đồi những mảng sông ngập lụt nhuốm đỏ vì cỏ dại. Và trên hết là sự tĩnh mịch. Nó làm tôi kinh hoàng khôn tả khi nghĩ sự đổi thay tiêu điều đã xảy ra nhanh đến thế.

Có lúc tôi tin rằng nhân loại đã bị quét sạch, và tôi đứng đó một mình, người cuối cùng còn sống. Gần đỉnh Đồi Putney tôi chợt gặp một bộ xương nữa, hai cánh tay đứt lìa nằm cách thân thể vài mét. Tôi tiến đến, càng lúc càng tin rằng loài người trên vùng đất này của thế giới đã bị tiêu diệt, trừ những kẻ lang thang như tôi. Tôi nghĩ người Hỏa tinh đã đi tìm thực phẩm nơi khác, để lại vùng đất tan hoang này. Có lẽ ngay lúc này họ đang tàn phá Berlin hay Paris, hay có thể họ đã đi lên hướng Bắc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.