Nguyện có tật nghiện rượu. Mỗi lần uống cả lít đế mà không say. Ai cũng lè lưỡi khâm phục. Khi uống, anh chỉ ăn có lạc luộc, ít rau cỏ, ngoài ra không có tí thịt cá nào. Hiển bảo :
-Anh quả là đệ tử của Lưu Linh, mà chưa biết chừng Lưu Linh còn thua anh đó.
Nguyện cười khà khà :
-Nam vô tửu như kỳ vô phong, đàn ông mà không có rượu khác gì lá cờ mà không có gió...
Nga, vợ anh cằn nhằn :
-Hay ho gì cái trò uống rượu, chỉ có tổn hại gan ruột. Người ta có uống cũng uống ít thôi...
Nguyện vui vẻ :
- '' Thế em không thấy Lý Bạch nhà thơ vĩ đại đời Đường có câu thơ à !
Năm ba trăm sáu lăm ngày
Ngày nào ngày nấy cũng say bét nhè
Ví như bà Lý Bạch kia,
Với bà Vương Dẫn, có gì khác đâu...
Ý nghĩ của bài thơ là: đàn ông uống rượu cũng là một công việc giống như người làm quan Vương Dẫn, ít khi vợ gặp được chồng lắm, vì chồng bận rộn công việc.
Nga giễu cợt:
-Vậy thì từ nay, anh lo công việc uống rượu của anh đi nhé, em sẽ đưa con về bên ngoại.
Nga nói là làm, thu dọn đồ đạc, Nguyện lật đật ngăn lại, nhưng Nga giằng ra. Nguyện say mèm té xuống đất … Khi chàng tỉnh dậy, thấy trời đất tối om, chàng bật đèn nghêu ngao hát :
Còn trời, còn nước, còn non.
Còn cô hàng rượu, anh còn say sưa.
Có tiếng vỗ tay khen ngợi:
-Hay quá, lãng mạn quá. Để tôi đọc tiếp câu thơ:
Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi, vui với ai...
Nguyện giật mình, trước mặt chàng là người áo trắng gầy còm. Chàng lờ đờ:
-Ông là ai vậy? Bạn rượu à? Xin mời... Mà nhà tôi hết rượu rồi:
Người đàn ông vui vẻ:
-Thế hả ! Để tôi đi mua cho, ông đưa tiền đây. Rượu ngon phải có bạn hiền. Không mua không phải không tiền không mua. .. Tôi là Ngô Văn Hiền, biết ông là tay uống rượu nổi tiếng, nên làm quen.
Nguyện cười khùng khục:
-Vậy hả, tiếng của tôi nổi vậy sao ? Ông mau mua rượu về đây, tiền đây...
Ngô Văn Hiền cầm tiền biến mất... Chỉ lát sau đã quay về, xách cái can rượu trắng to, rót ra hai cốc lớn, đưa cho Nguyện một cốc ông ta một cốc, khoái trá:
-Uống đi, mấy thằng uống rượu là con Ngọc Hoàng.
Nguyện nhìn cốc rượu, nhợn cả người:
-Gì mà nhiều vậy? Uống sao hết?
Ngô Văn Hiền cười hì hì:
-Ông say rồi. Vậy thì để tôi.
Ông ta cầm ly rượu lên, uống cái ọc. Nguyện rùng mình :
-Ông thật là giỏi, tôi xin hầu ông một nửa thôi...
Chàng uống nửa cốc, còn Ngô Văn Hiền cứ uống tì tì. Mặt ông ta cứ tái xanh, chuyển sang đỏ dần, càng uống càng tỉnh táo, khác hẳn cái vẻ gầy gò xanh lợt ban đầu, ông ta say xỉn!
Nâng ly nào bạn, bao cay đắng
Ta cạn lòng ta những ngọt ngào
Ly rượu bỗng dài như biển lớn
Con người tay chạm tới trăng sao
Nguyện gật gù:
-Hay, khi có rượu tâm hồn ta sảng khoái, bay bổng chạm tới trăng sao, con người trở nên phóng khoáng, yêu đời... Thế mà con vợ tôi nó giận, nó bỏ về nhà cha mẹ nó...
Ngô Vãn Hiền xua tay:
-Đàn bà mà, cái tâm hồn của nó không qua khỏi ngọn cỏ, nông choèn choẹt. Ông không thấy nhân gian nói à:
Đàn ông nông nổi như cái giếng khơi
Đàn bà sâu sắc như cái cơi ăn trầu
Nguyện cười tít mắt:
-Đúng thế ! Ông nói chí lý lắm. Con vợ tôi nó ngu kệ nó.
Ngô Văn Hiền uống tiếp cốc lớn, khà khà:
Chim khôn chọn cành mà đậu
Gái khôn chọn chồng nhậu mà thờ
Nguyện khì khì :
-Đàn bà quả là nông nổi, cứ lấy chuẩn mực của mình ra làm thước đo cho đàn ông mặc, quả là hẹp hòi à. À, ông bạn, mỗi ngày ông uống được bao nhiêu rượu...
Ngô Văn Hiền khệnh khạng hỏi lại:
-Thế còn ông, ông uống bao nhiêu?
Nguyện vỗ vỗ đầu :
-Tôi hả, ngày chừng hai lít đế. Tính ra hầu như ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngày nào cũng say mèm cả...
Ngô Văn Hiền chắt lưỡi :
-Vậy hả, tôi thì uống nhiều hơn ông, ngày chừng sáu lít. Tôi uống rượu thay cơm mà, không có rượu chịu không nổi, chân tay cứ co rút lại.
Nguyện há hốc miệng:
-Ông nói cái gì, ngày sáu lít đế. Trời đất, thế thì Lưu Linh cũng phải thua mất rồi..
Ngô Văn Hiền cười hề hề:
-Lưu Linh à ? Ăn thua gì, ông ta chỉ là người uống rượu bình thường, nhưng cũng được lưu truyền là thần rượu. Ngày giỏi lắm, làm một vò rượu, không bằng cái súc miệng của tôi. Mỗi lần tôi súc miệng cả lít.
Nguyện chắp tay :
-Khâm phục , khâm phục. Tôi xin làm đệ tử của ông, chứ sao dám làm bạn rượu. Cái súc miệng của ông bằng tôi uống cả ngày. Tôi có hai người bạn tên là Duy Hà Mã và Dũng Đại Bàng, vậy mà cũng chỉ mỗi ngày uống lít rưỡi đế đã ngoắc cần câu rồi... Ông quả là vĩ đại. Mà ông có say bao giờ không ?
Ngô Văn Hiền lắc đầu :
-Tôi chưa say bao giờ. Chỉ sợ hết rượu, chứ không bị say.
Nguyện tò mò :
-Ông uống rượu cả ngày, tiền bạc đâu mà mua ? Thế ông không làm gì à ?
Ngô Văn Hiền vui vẻ :
-Uống rượu là nghề của tôi, nghề kiếm cơm đó. Tôi có rượu thịt ngon ăn uống tha hồ, lại còn có tiền mang về...
Nguyện trố mắt :
-Ông nói cái gì, vừa uống rượu ngon, lại có tiền mang về à ? Ông không đùa tôi đó chứ ? Làm gì có chuyện trái ngược vậy ?
Ngô Văn Hiền thân mật :
-Tôi nói thật mà. Người ta thuê tôi uống rượu, làm người đối ẩm, đối tác với khách hàng. Trong tất cả các cuộc uống, tôi đều cho đối phương đo ván hết. .. Rồi các cuộc thi uống rượu, tôi dành thắng lợi, có giải thưởng lớn, tôi mang tiền về nhà...
Nguyện gật đầu :
-Thế à? Thế chắc vợ con ông nó khoái lắm nhỉ ? Đàn bà thấy tiền là mắt sáng rực lên, không cần biết tiền đó là tiền gì, chỉ biết tiền là quí rồi...
Ngô Văn Hiền sầu mặt :
-Vậy mà con vợ tôi nó bỏ tôi đó. Thật là tức mình. Mà thôi, không nhắc đén đàn bà nữa, mất hứng đi. Nào, ta uống tiếp.
Nguyện lắc đầu :
-Tôi say quá, ông cứ tự nhiên đi, hôm nay gặp được ông, vui quá, mai tôi phải kể cho bạn tôi nghe mới được. Tôi sẽ cho chúng phục lăn ông.
Ngô Văn Hiền khoái trá :
-Được thôi. Ông cứ mời là có mặt tôi.
Nguyện hỏi :
-Thế ông ở đâu ? Để tôi đến mời ông chứ...
Ngô Văn Hiền nói :
-Ông chỉ cần thắp cây nhang và gọi : ''Bạn hiền, mời uống rượu'' là tôi đến ngay...
Nguyện tò mò :
-Sao vậy ? Sao lại thắp nhang là ông đến? Bộ ông linh vậy hả ?
Ngô Vãn Hiền cười vang :
-Đúng thế ! Cứ nghe mùi nhang là tôi biết có rượu ngon, có bạn hiền mời rượu. Đó là mùi mà chỉ có tôi mới cảm nhận được. Ông hiểu không ?
Nguyện gật đầu :
-Ông quả là ma rượu rồi. Người ta vẫn gọi là ma men đó. Mà ông Hiền này, người ta biểu uống rượu là có hại, bao tai họa cũng từ rượu mà ra, sao người ta vẫn uống nhỉ ?
Ngô Văn Hiền hỏi lại :
-Thế còn ông thì sao ?
Nguyện buồn buồn :
-Vợ tôi cứ trách tôi hoài, và hôm nay bỏ đi về nhà ngoại. Tôi buồn quá...
Ngô Văn Hoài cười :
-Thế thì bỏ rượu đi ? Ông có cách lựa chọn mà ?
Nguyện lắc đầu :
-Không được, đó là thú vui của tôi mà. Thiếu nó như thiếu cái gì, thiếu chịu không nổi...
Hiền vui vẻ :
-Thế thì ông nghiện rồi. Đó là nghiện thì làm sao bỏ ? Họa có bỏ vợ?
Nguyện xua tay :
-Tôi vừa muốn có rượu, lại muốn có vợ con, tôi không muốn bỏ cái gì cả!
Hiền cười hì hì :
-Ôi, quá là tham lam. Mà đàn ông thì phải tham lam, ông hiểu không?
Phút chốc rượu đã hết, Ngô Văn Hiền sảng khoái, vỗ về bạn:
-Ngon quá, lâu rồi mới uống một bữa ngon như vậy ! Thôi tôi về thôi …
Nguyện chưa kịp hỏi gì cả, Ngô Văn Hiền, đã biến mất. Nguyện say mèm, nằm gục xuống nhà, không biết trời mây sông nước là gì cả... Chàng ngủ đến trưa mới dậy, đầu nhức như búa bổ, lảo đảo ngồi dậy, Nga vẫn chưa về... Có tiếng ồn ào, rồi Duy Hà Mã và Dũng Đại Bàng xuất hiện. Duy Hà Mã hí hởn :
-Nguyện, ta ra quán Tư Mập làm bậy vài lít chứ ?
Nguyện uể oải :
-Vui quá, uống rượu với ông bạn mới quen, say quá...
Dũng Đại Bàng cười khì khì :
-Ông mà cũng biết say cơ mà ? Thôi, mau tắm rửa, đi với tụi tôi...
Nguyện ngẫm nghĩ một lát rồi ngẩng đầu :
-Ừ, Đi thì đi... Tớ sẽ kể cho các cậu nghe một chuyện.
Cả ba ra quán... Tư Mập vui vẻ:
-Chào các bạn hiền, hôm nay có rượu ngon lắm. Tôi để dành cho các cậu đó.
Một can rượu trắng để cạnh bàn, mồi chỉ là lai ra, xoài, khô cá đuối... cả ba rót rượu, chạm cốc rồi uống.
Nguyện thẳng thắn :
-Tớ uống đã khiếp, ấy thế mà đêm qua, tự nhiên có tay bợm nhậu vào nhà mình. Mình say quá đâu có nhớ gì, chỉ biết ông ta uống rượu khủng khiếp...
Dũng tò mò :
-Uống ra sao ? Có tửu lượng bằng tôi và Duy Hà Mã không ?
Nguyện cười :
-Các cậu chỉ bằng cái móng tay của ông ta. Ông ta súc miệng một cái hết cả lít rượu đế, bằng mình uống cả ngạy... Mỗi ngày ông ta uống sáu lít rượu mà không say đó...
Duy Hà Mã vã mồ hôi :
-Trời đất, gì mà dữ vậy ? Chuyện có thật hay ông bịa đó ?
Nguyện lắc đầu :
Tôi đâu có dựng chuyện … nhìn ông ta uống mà tôi khớp vía, muốn tỉnh cả rượu...
Ông Tư Mập nghe chuyện xen vào :
-Ông Nguyện nói đúng đấy, bữa trước quán tôi có một tay bợm nhậu, ông ta vào quán kêu một bình sáu lít, tôi tưởng là cả chục người ấy, nào ngờ ông ta quất một hơi hết sạch, tôi rợn người...
Duy Hà Mã hỏi :
-Ông ta uống để mà chết à ?
Tư Mập gật đầu :
-Thì ông ta chết rồi. Té xuống con kinh này mà chết. Lúc đó, trời mưa tối đen, mấy ai để ý, sáng ra thấy xác nổi lềnh bềnh...
Nguyện hỏi run run :
-Thế ông ta tên gì ? Ông Tư có nhớ không ?
Tư Mập ngẫm nghĩ rồi kêu lên :
-Ông ta tên là Ngô Văn Hiền … Quả là tay bợm rượu xưa nay chưa từng có. Nếu Lưu Linh cũng phải chào thua...
Nguyện hoảng hốt lắp bắp :
-Ngô Văn Hiền à ! Chết rồi, đêm qua ông ta ghé nhà tôi. Thế mà tôi cứ ngỡ ông ta còn sống chứ ? Mà sao ông ta vẫn uống rượu ngon lành thế... ?
Tư Mập nói :
-Cái ông thấy, có lẽ là hồn ma ông ấy đấy. Tôi cũng đã có lần thấy ông ta, cũng đâu có biết ông ta đã chết, rót rượu mời, ông ta uống cạn và biến ! Khi nào mời ông ấy uống rượu, chỉ cần đốt hai cây nhang là ông ta hiện ra ngay...
Nguyện bàng hoàng, sợ đờ cả người:
-Thế thì đúng ông ta rồi. Ông ta cũng dặn tôi như vậy ! Đêm qua tôi đă gặp ma rượu rồi...
Duy Hà Mã đăm chiêu :
-Hay ta thử mời ông ta lên xem sao? Ông Dũng thắp nhang thử xem ?
Dũng làm theo, anh vừa đốt xong, đã thấy Ngô Văn Hiền xuất hiện. Ông ta ngồi vào bàn, chẳng cần ai mời cả, cầm cái can rượu tu sạch, sảng khoái:
-Hôm nay uống một bữa cuối cùng, phải cố cho say mới được...
Nguyện hỏi :
-Ông bạn, thế ra ông là một hồn ma à?
Ngô Văn Hiền nghe lập tức biến mất... Cả bọn đờ người ra. Lát sau Duy Hà Mã thẫn thờ :
-Ông ta bị con ma men làm hại đến chết rồi vẫn không bỏ được rượu. Khi phát hiện ra hồn ma, ông ta hiểu đã lộ thân phận rồi.
Nguyện chép miệng :
-Có lẽ tôi phải bỏ rượu mất thôi, kẻo rồi lại chết như ông ta, tan cửa nát nhà, vợ tôi bỏ về ngoại cả đêm qua rồi...
Cả bọn gật đầu :
-Thôi, ta uống một bữa cuối cùng, ngày mai giả từ rượu...
Tư Mập hỏi :
-Thế các ông bỏ tôi à ? Rượu đâu có lỗi, lỗi là ở người uống đó chứ ? Cứ biết điều độ thì đâu có chuyện gì... Uống rượu có điều độ là tốt cho sức khỏe đó. Chứ cứ như ông Hiền kia, thì chết sớm là cái chắc.
Nguyện gật gù :
-Ông nói cũng phải lắm. Từ nay phải hạn chế lại. Các ông uống đi, tôi phải đi đây.
Duy Hà Mã ngạc nhiên :
-Đi đâu vậy ? Sao mà tự nhiên vội vã thế ?
Nguyện cười :
-Tôi phải đi đón Nga và hai con nhỏ về, xin lỗi mẹ con chúng...
Dũng gật đầu :
-Ừ, ông đi đi... Tụi tôi cũng về đây... Cũng phải đón vợ con chứ !
Hội rượu tan nhanh chóng. Tư Mập lẩm bẩm :
-Mấy tay bợm này lạ thật. Mới nghe chuyện Ngô Văn Hiền mà đã sợ cấy lên rồi. Mà kể cũng đáng sợ thật ? Chết rồi mà vẫn hóa hồn ma uống rượu.