Nguyễn Mai và Lệ Hương yêu nhau đã ba năm.
Họ gặp nhau trên một chuyến xe đò… và mau chóng kết thân.
Nguyễn Mai quê ở Nguyên Thú, một dòng sông nước mênh mông, còn Lệ Hương ở vùng non cao, chỗ đó núi non trùng điệp, nhà cửa lưa thưa… Hai người hẹn cuối năm làm đám cưới. Mỗi lần tâm sự, Nguyễn Mai nói:
- Lệ Hương, quê em chắc đẹp lắm nhỉ? Anh chưa đến bao giờ. Nhưng thế nào cũng phải đến, vì đó là quê vợ…
Lệ Hương đầm ấm:
- Quê em, có thể nói là không đâu sánh bằng. Thảo nguyên trải dài mênh mông, đồng cỏ ngút mắt, cò bay thẳng cánh… đẹp nhất là dãy núi Mã Củ. Nó như lốt ngựa đang chạy… và nữa, về chiều, khói bếp bay vờn, tạo nên một khung cảnh thần tiên.
Nguyễn Mai háo hức:
- Thế kia à? Chả bù quê anh, chỗ nào cũng giống như chỗ nào, toàn nước là nước. Bốn bề kênh rạch, chỉ có hoa lục bình cứ trôi mãi về phía biển…
- Anh nghe em kể về quê em, đã thấy mê quá trời luôn…
Lệ Hương lỏn lẻn:
- Chưa đâu, phải là buổi tối trăng lên, ở ven suối, trai gái làng ra suối chơi, một con suối chảy từ sườn núi xuống… Tiếng sáo tung tẩy, nước suối róc rách, ánh trăng rơi giữa lòng suối… Trai gái nói chuyện vui vẻ lắm.
Nguyễn Mai đùa:
- Thế em đã nói chuyện với ai chưa?
Lệ Hương nũng nịu:
- Nếu có, thì em đâu đã gặp anh. Em xa quê lên phố từ năm mười tuổi. Nỗi nhớ quê lúc nào cũng cồn cào. Em chỉ ao ước, nếu có chết, thì được chôn ở miền quê em.
Nguyễn Mai thất sắc:
- Lệ Hương, em nói gì mà gở quá vậy? Nghe dễ sợ quá…
Lệ Hương sực tỉnh, nhí nhảnh:
- À, đó là em nói về già sau này kia mà. Còn bây giờ anh chả thấy, em đang hạnh phúc bên anh đó sao…
Nguyễn Mai ôm Lệ Hương vào lòng, trìu mến, chàng hôn lên vầng trán của nàng, rờ luôn tay vào ngực nàng. Lệ Hương hốt hoảng:
- Kìa, anh Nguyễn Mai, đừng làm vậy mà anh! Em muốn dâng hiến sự trinh bạch cho anh vào ngày cưới của chúng mình.
Nguyễn Mai tha thiết:
- Trước sau gì mình cũng là của nhau mà em. Chẳng lẽ em lại tiếc với anh sao? Mình yêu nhau đã ba năm rồi.
Lệ Hương im lặng, nàng hiểu tình cảm của Nguyễn Mai, nhưng đời con gái chỉ có một, nếu chiều chàng, thì chính chàng sau này sẽ khinh rẻ nàng. Mà nếu không chiều, Nguyễn Mai sẽ suy nghĩ…
Hiểu tâm sự của Lệ Hương, Nguyễn Mai dừng tay lại, chàng thở dài:
- Em đừng nghĩ gì về anh hết nghe Lệ Hương, chẳng qua anh không thể kìm được cảm xúc của mình. Anh xin lỗi em…
Lệ Hương xúc động:
- Em giữ là giữ cho hạnh phúc của chúng mình sau này, mong anh hiểu cho em.
Nguyễn Mai gật đầu:
- Được rồi, anh hiểu mà… anh yêu em Lệ Hương ạ…
Lệ Hương nồng nàn:
- Em cũng vậy, em rất yêu anh. Anh ơi, chỉ còn mấy tháng nữa là chúng mình mãi mãi bên nhau, cứ nghĩ tới ngày đó, là em tràn ngập hạnh phúc. Cả hai trò chuyện vui vẻ, rồi lên xe ra về…
Bất ngờ một chiếc xe hơi trờ tới, hất bay cả hai xuống đường. Chiếc xe hơi loạng quạng tông vào cột điện, bẹp dí đầu… Người lái xe hoảng hốt đấm ngực thùm thụp:
- Trời ơi, tôi đã giết người… tôi đã giết người…
Mọi người vội đưa Nguyễn Mai và Lệ Hương đi bệnh viện. Nguyễn Mai chỉ bị chấn thương ở đùi, đầu xây xước nhẹ… còn Lệ Hương bị chấn thương sọ não, hôn mê… Nguyễn Mai cố lết đến bên Lệ Hương, chàng òa khóc:
- Lệ Hương ơi, nếu em có bề gì anh chết mất… cao xanh ơi, sao lại nghiệt ngã như vậy?
Bác sĩ đưa Nguyễn Mai trở lại phòng điều trị, an ủi:
- Anh phải lo cho anh trước. Sức khỏe của anh yếu lắm.
Nguyễn Mai đau đớn:
- Liệu Lệ Hương có sao không, bác sĩ…? Tôi lo quá, cô ấy có bề gì, chắc tôi không sống nổi.
Bác sĩ trầm lắng:
- Điều đó tôi không thể nói trước được. Nhưng anh phải liệu tình huống xấu nhất, vì cô ấy bị hôn mê…
Nguyễn Mai lặng người đi… và anh ngất xỉu. Ba ngày sau mới tỉnh dậy, anh luống cuống:
- Tôi đang ở đâu đây? Sao tôi lại ở đây? Lệ Hương của tôi đâu?
Bác sĩ trực an ủi:
- Anh mới tỉnh dậy, phải lo chữa đã... Hiện anh còn đang mê sảng, phải cẩn thận…
Nguyễn Mai hỏi:
- Thế Lệ Hương của tôi đâu? Tôi cần gặp cô ấy? Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi đó.
Bác sĩ nói:
- Cô ấy đã xuất viện và về quê rồi. Anh lo cho sức khỏe của anh đi.
Nguyễn Mai vui mừng:
- Vậy thì tôi an tâm rồi, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm. Ra viện, tôi sẽ về thăm cô ấy. Chúng tôi sẽ cưới nhau, bên nhau mãi mãi…
Bác sĩ rưng rưng:
- Ừ, anh nên về thăm cô ấy. Dù sao, hai người cũng là vợ chồng, dù chưa cưới...
Nguyễn Mai không để ý đến thái độ của bác sĩ… anh nằm im, cố tập trung lo chữa bệnh… tuần sau, anh xuất viện. Cha mẹ anh vui mừng:
- Vậy là con khỏe thật rồi, cảm ơn trời Phật… Con ơi, lần sau phải cẩn thận nghe con... Cha mẹ nghe con bị tai nạn sợ quá…
Nguyễn Mai cảm động:
- Con lớn rồi, vẫn phiền cha mẹ quá. Kỳ này, khỏi chấn thương, con cưới vợ… để cha mẹ yên tâm…
Cha mẹ Nguyễn Mai gật đầu:
- Ừ, con nói đúng đó. Cha mẹ đã lựa cho con một cô gái trẻ đẹp ở quê nhà rồi… con sẽ vừa ý…
Nguyễn Mai lắc đầu:
- Không, con chỉ cưới Lệ Hương mà thôi. Đó là mối tình đầu và mối tình cuối của con… con chỉ yêu Lệ Hương…
Cha mẹ Nguyễn Mai tò mò:
- Lệ Hương là ai? Có phải cô gái cùng vào cấp cứu với con không?
Nguyễn Mai bàng hoàng:
- Không, mấy ngày con hôn mê, có biết gì đâu?
Cha mẹ Nguyễn Mai buồn bã:
- Cô gái đó chết rồi. Cha mẹ cô ấy từ miền núi xa xôi, đã đem xác cô ấy về quê mai táng rồi… Con ơi, đó là số kiếp. Tội nghiệp cô ấy, cô ấy chết trẻ quá…
Nguyễn Mai lặng người đi thổn thức:
- Trời ơi, sao lại kinh khủng thế? Con cứ ngỡ là cô ấy còn sống. Bác sĩ chỉ nói cô ấy xuất viện về quê. Ngờ đâu…
Nước mắt chàng chảy ra, ướt đến gò má… rồi chàng nấc lên ộc ra một bụm máu tươi, chàng lịm đi. Gia đình Nguyễn Mai hốt hoảng, kêu ầm lên…
* * *
Nguyễn Mai thấy mình lạc vào cảnh thảo nguyên mênh mông, tiếng ngựa hí vang rền. Một căn nhà gỗ hiện ra. Chàng bước vào, và sửng sốt:
- Lệ Hương, em ở đây à? Đây là nhà em ư?
Lệ Hương ôm chầm lấy chàng, nức nở:
- Vâng, đây là nhà của em. Thế anh đi đâu, bây giờ mới tới?
Nguyễn Mai bàng hoàng:
- Thì anh lúc nào chẳng ở bên em? Sao em lại hỏi vậy? Chúng mình có xa nhau phút nào đâu?
Lệ Hương ràn rụa nước mắt:
- Ừ nhỉ, em quên mất. Có lẽ tại em yêu anh quá. Rất yêu. Còn anh, anh có yêu em không?
Nguyễn Mai nồng nàn:
- Sao em lại hỏi như vậy? Lệ Hương, anh xin lỗi em.
Lệ Hương nghẹn ngào:
- Xin lỗi ư? Anh đâu có lỗi gì mà phải xin lỗi nhỉ?
Nguyễn Mai băn khoăn:
- Thì cái lần anh đòi yêu em đó, em đã…
Lệ Hương lỏn lẻn:
- A, em nhớ ra rồi. Anh là chồng của em, đáng lẽ em phải tự nguyện chứ. Em đợi anh, để dâng hiến cho anh đây… anh có muốn như vậy không?
Nguyễn Mai tần ngần:
- Tất nhiên là muốn rồi, nhưng em… Chúng mình đã hứa cuối năm làm đám cưới…
Lệ Hương hôn chàng trìu mến:
- Nhưng bây giờ, thì em muốn dâng hiến cho anh...
Nói rồi, nàng lõa lồ trước chàng. Nguyễn Mai sững sờ trước vẻ đẹp kỳ diệu của Lệ Hương. Bộ ngực con gái săn chắc, cặp vú no tròn, trắng ngần, đầu vú cong vút như sừng trâu. Thân hình Lệ Hương thon thả, cặp đùi láng mượt… Lệ Hương âu yếm:
- Chồng của em, anh hãy thực hiện bổn phận làm chồng đi. Hôm nay là ngày hạnh phúc của chúng ta mà...
Nguyễn Mai ôm chặt lấy thân hình Lệ Hương, cuống quýt, toàn thân chàng run bần bật… Có tiếng ai kêu lên:
- Nguyễn Mai đã tỉnh dậy rồi… Thực là kỳ lạ… cứ ngỡ là anh đã chết…
Nguyễn Mai mở mắt rầu rĩ:
- Lệ Hương, em đấy ư? Sao em lại bỏ anh...
Bác sĩ điều dưỡng nhìn mắt Nguyễn Mai, lắc đầu:
- Cậu ấy lại bị mê sảng rồi… Bệnh này, chắc phải cả tháng mới khỏi. Vừa bị chấn thương tinh thần lẫn thể xác… mà tinh thần luôn day dứt, khổ sở hơn thể xác nhiều.
Cha mẹ Nguyễn Mai lo lắng:
- Vậy phải làm sao, thưa bác sĩ…
Bác sĩ chậm rãi:
- Thì chỉ có cách đừng để cậu ấy nghĩ ngợi nhiều. Vì nghĩ ngợi nhiều, chỉ làm tốn hao sức lực…
Bác sĩ đi rồi, mẹ Nguyễn Mai hỏi:
- Nguyễn Mai, con thấy trong người sao rồi? Con làm cha mẹ lo quá.
Nguyễn Mai ứa lệ:
- Vì con mà phiền lụy gia đình, con rất áy náy. Tội nghiệp Lệ Hương quá…
Cha mẹ Nguyễn Mai an ủi:
- Thôi con ạ, chuyện lỡ rồi. Dù sao cô ấy cũng đã chết. Lỗi đó đâu ở con mà con áy náy…
Nguyễn Mai nức nở:
- Nhưng dù sao, con cũng là chồng của cô ấy… chúng con đã hứa trọn đời bên nhau. Thế mà đưa xác cô ấy về con không hay biết gì cả.
Mẹ Nguyễn Mai thở dài:
- Lúc đó con đang hôn mê, làm sao mà biết được. Có lẽ giờ cô ấy cũng mồ yên mả đẹp rồi… Cầu cho linh hồn cô ấy dưới suối vàng được sớm siêu thoát.
Nguyễn Mai tần ngần:
- Cha mẹ ạ, con vừa mới thấy cô ấy… cô ấy đưa con vào căn nhà trên thảo nguyên mênh mông… chúng con trò chuyện rất vui vẻ… con ngỡ là cô ấy đang còn sống…
Mẹ Nguyễn Mai chép miệng:
- Đó chỉ là giấc mộng, là ảo ảnh thôi con ạ. Chớ người chết thì làm sao sống lại được. Con đừng nghĩ ngợi nhiều, có hại cho sức khỏe lắm…
Nguyễn Mai gật đầu, rồi thiếp đi.
* * *
Nhưng Nguyễn Mai chợp mắt là thấy Lệ Hương hiện ra. Trong một ngôi nhà nhỏ, ở thảo nguyên mênh mông, Lệ Hương hờn trách:
- Anh Nguyễn Mai, bộ anh quên hết lời hứa năm xưa rồi ư? Sao anh không ra thảo nguyên với em…
Nguyễn Mai dỗ dành:
- Có chứ, anh nhất định sẽ ra mà. Em hãy đợi anh nhé…
Lệ Hương thổn thức:
- Chờ đến bao giờ? Thế anh có cưới em làm vợ không? Anh nói đi...
Nguyễn Mai nắm tay nàng âu yếm:
- Tại sao không? Em nhớ hôm qua chúng mình đã là vợ chồng rồi còn gì nữa!
Lệ Hương bồi hồi:
- Em rất tiếc, khi còn sống không dâng hiến cho anh, để bây giờ làm một hồn ma trinh tiết, để làm gì chứ…
Nguyễn Mai hốt hoảng:
- Lệ Hương, em nói cái gì? Em chết rồi à? Thế anh cũng chết rồi ư? Em nói thật à?
Lệ Hương ứa nước mắt:
- Em đã là hồn ma rồi. Thân xác em ở cách anh cả ngàn cây số, cái anh thấy chỉ là linh hồn em thôi…
Nguyễn Mai bàng hoàng:
- Thế ra anh vẫn ở phố à? Căn nhà nhỏ trên thảo nguyên là gì hả em?
Lệ Hương buồn bã:
- Đó là mộ của em. Nếu anh thương em, hãy đốt cho em nén nhang. Một ngày chồng vợ là quý lắm anh ạ…
Nguyễn Mai gật đầu:
- Anh sẽ ra thăm em, đốt nhang khói cho em, và nữa, anh nhất định sẽ cưới em làm vợ… em hãy tin như thế?
Lệ Hương sung sướng:
- Ôi, anh thật là chung thủy, xứng đáng vào niềm tin mà em gửi trọn vào anh. Anh yêu, lúc đó, em sẽ mặc soa-rê màu trắng, tay cầm hoa trắng…
Nguyễn Mai hỏi:
- Tại sao lại như vậy? Tại sao là màu trắng?
Lệ Hương thẹn thùng:
- Thì thể hiện sự trong trắng của em mà. Con gái khi lấy chồng, phải còn nguyên vẹn sự trong trắng chứ. Anh là đàn ông, anh quá hiểu mà.
Nguyễn Mai cảm động:
- Cảm ơn em, và tình yêu của em đã dành cho anh. Lệ Hương, anh nhất định sẽ xứng đáng với tình yêu ấy...
Chàng kêu lên một tiếng, rồi bật dậy. Trước mắt chàng là đêm tối mênh mông. Chàng đang ở trong bệnh viện…
* * *
Một tháng sau, Nguyễn Mai xuất viện… Chàng đi làm trở lại. Trí nhớ phục hồi. Chàng đã thôi không nghĩ nhiều về ảo ảnh nữa. Dù sao Lệ Hương đã chết rồi. Số của chàng và nàng không được ở bên nhau, đó là số kiếp… Cha mẹ Nguyễn Mai rất vui mừng vì con trai đã hồi phục hoàn toàn…
Tuổi trẻ thường yêu nồng nàn, say đắm, nhưng xốc nổi, chóng quên. Một thời gian sau Nguyễn Mai quen với một cô gái, có tên là Tâm Hồng. Họ dự định làm đám cưới… Bất ngờ, trước hôm đám hỏi, Tâm Hồng mặt tái nhợt, nói với Nguyễn Mai:
- Anh Nguyễn Mai, anh lừa dối em, anh thật là kẻ lừa đảo.
Nguyễn Mai sửng sốt:
- Tâm Hồng, em nói cái gì vậy? Anh yêu em thật lòng, sao em lại nói như vậy…
Tâm Hồng lạnh nhạt:
- Anh đã có vợ, cưới hỏi đàng hoàng, thế mà còn nói yêu tôi. Vậy không lừa gạt là gì?
Nguyễn Mai thanh minh:
- Anh chưa có vợ thật mà… không tin, em hỏi cha mẹ anh xem?
Tâm Hồng cười mỉa:
- Vợ anh tối qua đến nhà tôi, đe dọa, chửi rủa tôi thậm tệ. Cô ấy xưng tên là Lệ Hương. Anh còn chối cãi nữa hay không? Thôi, chào anh nhé, anh đã cho tôi bài học về cảnh giác…
Nguyễn Mai bủn rủn chân tay, lắp bắp:
- Tâm Hồng, cho anh giải thích đã, Lệ Hương, cô ấy đã chết rồi.
Nhưng Tâm Hồng đã quay quắt đi… Đêm đó, Nguyễn Mai buồn rầu, thao thức vì cuộc tình đã đổ vỡ. Chàng trầm ngâm suy nghĩ: Lạ nhỉ, sao Lệ Hương lại xuất hiện… Chàng sực nhớ lời hứa của mình, mồ hôi vã ra như tắm:
- Thôi rồi, ta đã hứa với Lệ Hương? Ta phải làm sao đây?
Một tiếng nói vọng sau lưng chàng:
- Một lời nói một đọi máu. Anh quên rồi sao, anh Nguyễn Mai.
Nguyễn Mai rùng mình:
- Lệ Hương? Có phải Lệ Hương đó không? Tại sao em không để anh yên. Anh đâu có lỗi gì với em đâu?
Giọng nữ lảnh lót:
- Anh hứa cưới em làm vợ, và chung thủy bên em trọn đời. Anh quên rồi ư? Sao anh lại muốn lấy vợ mới? Anh là người như vậy sao? Tôi cảnh báo anh, đây là lần đầu, không có lần thứ hai đâu…
Nguyễn Mai run rẩy:
- Vậy anh phải làm thế nào? Em hãy cho anh biết đi…
Giọng nói lạnh lùng:
- Tôi chờ anh ở thảo nguyên, vào ngày 23 tháng 11. Anh nhớ đến đó nghe… anh phải chọn lựa cho cuộc đời mình… tôi đi đây…
Nguyễn Mai toan hỏi lại, nhưng bốn bề im ắng. Chàng thở dài:
- Lệ Hương, em đã yêu anh, hạnh phúc của anh cũng là hạnh phúc của em. Sao em lại làm vậy? Đúng là anh có hứa với em thật. Nhưng em bây giờ là một hồn ma, em đâu muốn anh là chồng của một hồn ma…
Nhưng rồi, qua ba cuộc hỏi vợ, đều thất bại? Nguyễn Mai buồn bã:
- Lệ Hương, anh đã hiểu tâm nguyện của em. Anh có lỗi với em. Anh sẽ về quê, anh cưới em làm vợ... Có lẽ kiếp anh là vậy…
* * *
Hôm sau, chàng lên tàu, ra phía miền núi. Ba ngày ba đêm, chàng lên tới vùng rừng núi. Cha mẹ chàng vì già yếu nên không đi. Nhưng trước khi chàng đi, cha mẹ chàng dặn dò:
- Con đã hứa với vong linh cô ấy, thì con phải thực hiện. Điều đó thuộc về tâm linh.
Nguyễn Mai chỉ biết vâng lời. Chàng đến vùng đồi núi, trời đã khuya… bốn bề núi đá chập chùng. Một mình giữa thảo nguyên mênh mông, khiến chàng lo sợ… có lẽ đêm nay phải ở giữa nơi thảo nguyên…
Đang phân vân, chợt chàng thấy ánh đèn le lói, một ông lão xuất hiện. Nguyễn Mai mừng rỡ gọi:
- Bác ơi, cho cháu hỏi thăm một chút… Ông lão nhìn chàng chậm rãi:
- Có phải cậu là Nguyễn Mai không? Mau theo tôi về nhà…
Nguyễn Mai run bắn cả người, lập cập:
- Vâng, cháu là Nguyễn Mai, sao bác biết cháu ạ?
Ông lão nói:
- Cái Lệ Hương nó dặn tôi: trong tuần này thế nào chồng nó, anh Nguyễn Mai sẽ ra. Tôi đêm nào cũng chờ… và bây giờ mới gặp anh…
Nguyễn Mai thẫn thờ:
- Cháu không ngờ tình cảm của Lệ Hương lại sâu đậm đến vậy. Cháu có lỗi với nàng nhiều lắm…
Ông lão u uất:
- Nói gì thì nó cũng chết rồi, nhưng nó cứ dặn tôi phải cưới chồng cho nó. Vừa rồi nó giận dữ, khóc lóc vì Nguyễn Mai chuẩn bị cưới vợ, nó bảo tôi phải vào trong đó… Mà tôi già rồi, đâu có đi được… ngày nào tôi cũng ngồi bên mộ nó…
Nguyễn Mai sợ cuống cả người… thì ra hồn ma Lệ Hương không cho chàng cưới vợ. Vợ của chàng chỉ có thể là Lệ Hương… Chàng lập cập:
- Thưa bác, cháu ra đây là để hoàn thành tâm nguyện của Lệ Hương. Lúc nàng còn sống, chúng cháu không được bên nhau, thì lúc chết, phải làm đám cưới. Để cho nàng là hồn ma có chồng, danh chính ngôn thuận…
Cha Lệ Hương gật đầu:
- Cậu nghĩ thế cũng phải. Nhưng mà Lệ Hương chết rồi, làm sao mà làm đám cưới. Người và ma hai thế giới khác nhau. Tôi chỉ tội cho cậu mà thôi...
Nguyễn Mai lắc đầu:
- Có sao đâu bác. Nhiều người vẫn cưới người chết làm vợ đó thôi, và nay cháu cũng vậy. Sáng mai, phiền bác dẫn cháu ra mộ của nàng, cháu đã làm sẵn đôi nhẫn cưới… và áo cưới, đồ dẫn cưới chu đáo rồi…
Cha Lệ Hương ứa lệ:
- Cậu tốt quá. Chung thủy quá. Con Lệ Hương nhà tôi không được phước phần làm vợ cậu, nghĩ mà tội nghiệp quá.
Nguyễn Mai đến bên bàn thờ của Lệ Hương. Chàng thắp nhang rồi nhìn đăm đăm lên ảnh nàng… một thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt buồn xa thẳm… Chàng thổn thức:
- Lệ Hương, anh đến với em đây. Anh đã xin cha em, cho anh cưới em làm vợ. Nếu em đồng ý, hãy làm cho ngọn nhang này sáng bừng lên…
Ba cây nhang chàng cầm, đột nhiên cháy sáng rực. Chàng xúc động:
- Vậy là em đã đồng ý. Lệ Hương, anh yêu em… từ ngày mai chúng mình đã là vợ chồng...
Bất giác chàng thấy tấm ảnh của Lệ Hương nhòa đi, hình như nàng khóc...
* * *
Cha Lệ Hương dẫn Nguyễn Mai đến ngôi mộ là bia đá… Cạnh đó là hàng cây gạo đỏ. Bốn bề núi đồi trùng điệp. Cạnh mộ nàng là dòng suối mát. Tiếng chim hót véo von.
Nguyễn Mai mặc bộ com-lê thắt cà vạt, tay chàng đặt bó hoa lên mộ Lệ Hương. Một bó hoa trắng… Chàng lấy trong vali ra bộ soa-rê trắng muốt, thì thầm:
- Lệ Hương, đây là bộ soa-rê trắng mà em rất thích, anh sẽ bận cho em nhé, cô dâu yêu quý của anh.
Tất cả đồ đạc chuẩn bị xong, cả chai rượu trắng đã rót sẵn hai ly giao bôi. Chàng quay sang cha Lệ Hương kính cẩn:
- Thưa cha, con xin phép cha, cho con được lấy Lệ Hương làm vợ? Cha hãy nhận ở con một lạy...
Chàng cúi lạy cha Lệ Hương, ông đỡ chàng dậy sụt sịt:
- Được rồi... con đứng lên đi… cha đồng ý… từ nay con là con rể của ta.
Đám cưới diễn ra đơn sơ. Đám cưới ma, sau đó chàng đốt chiếc áo soa-rê trắng và toàn bộ đồ cưới… Khói bốc lên, lửa sáng hừng hực. Phút chốc tất cả hóa tro tàn. Nguyễn Mai rải tro đó lên mộ Lệ Hương, thổn thức:
- Lệ Hương, vợ yêu quý của anh… Dưới suối vàng, em hiểu cho anh nhé. Từ nay chúng mình mãi mãi bên nhau… nhẫn cưới của em đây, anh để lên mộ cho em nhé...
Chàng đặt chiếc nhẫn cưới lên mộ nàng… nước mắt chàng chảy ra đẫm ướt cả gò má.
Suốt cả ngày hôm đó, Nguyễn Mai ở bên mộ Lệ Hương, còn cha của Lệ Hương đã về nhà từ lâu… Sương khói che mờ cả bốn phía… Nguyễn Mai thấy ai đặt tay lên vai chàng, chàng giật mình kêu lên:
- Lệ Hương, em đấy ư? Em muốn nói gì với anh ư?
Lệ Hương trìu mến:
- Nguyễn Mai, cảm ơn anh đã đến với em… Anh nhìn kỹ em xem nào?
Nguyễn Mai ngắm nhìn Lệ Hương, nàng bận chiếc soa-rê trắng muốt, găng tay màu trắng... Chàng ngẩn người, Lệ Hương lỏn lẻn:
- Anh đã cưới em làm vợ, sao anh chóng quên thế nhỉ? Chiếc nhẫn cưới, anh đã đeo cho em, nó vừa khít...
Nguyễn Mai hỏi:
- Thế em có vui không? Em đẹp quá. Một vẻ đẹp bí ẩn… làm anh mất cả hồn vía…
Lệ Hương phụng phịu:
- Ý anh muốn nói em là vợ ma, làm anh sợ chứ gì?
Nguyễn Mai cuống quýt:
- Đâu phải vậy, em đừng có hiểu lầm anh? Anh nói là em đẹp lắm...
Lệ Hương nồng nàn:
- Thật vậy à? Anh hãy ôm em, hôn em đi.
Nguyễn Mai ôm chặt Lệ Hương vào lòng, hôn mắt, môi nồng nàn. Da thịt Lệ Hương lạnh buốt. Nhưng chàng không để ý, chàng thấy nàng như còn sống vậy. Chàng luồn tay vào ngực nàng, bộ ngực con gái săn to, chắc nịch, Lệ Hương thủ thỉ:
- Bây giờ, em đã là của anh, anh muốn gì cũng được cả.
Nguyễn Mai đùa:
- Thế sao trước kia em chưa cho anh nhỉ? Lệ Hương đỏ mặt:
- Vì lúc đó, mình đã cưới nhau đâu, còn bây giờ anh là chồng em, anh có toàn quyền với em mà. Nguyễn Mai sung sướng, xoa hai đầu vú Lệ Hương, rồi lần xuống đùi nàng. Lệ Hương ôm chặt lấy Nguyễn Mai… Phút chốc Lệ Hương lõa lồ trước Nguyễn Mai. Một vẻ đẹp kỳ diệu. Nguyễn Mai cuống quýt vội vã… Lệ Hương nồng nàn:
- Anh yêu, anh có mang chiếc khăn trắng theo không?
Nguyễn Mai tò mò:
- Để làm gì hả em? Em nói xem nào, Anh có đem theo đó… Lệ Hương:
- Thì để chứng minh sự trong trắng của em, chứ còn gì nữa…
Nguyễn Mai sung sướng quá, chàng yêu Lệ Hương đến ba lần liền. Sau đó Lệ Hương mặc quần áo vào, đưa chàng chiếc khăn tay màu trắng trên đó đã nhuốm máu hồng… Nguyễn Mai sung sướng:
- Ôi! Thế ra em… Lệ Hương, anh yêu em quá…
Lệ Hương thổn thức:
- Đây là lần đầu tiên em trao thân cho anh, và cũng là lần cuối cùng. Anh hãy mau về xuôi, lo cuộc sống của mình. Đó là điều em mong muốn nhất. Anh đã làm tròn bổn phận với em rồi, em biết ơn anh…
Nguyễn Mai lắp bắp:
- Em nói vậy là sao? Mình là vợ chồng thì phải bên nhau chứ...
Lệ Hương thở dài:
- Em là một hồn ma, đâu có thể ở bên anh mãi được. Chỉ mong anh giữ tấm khăn trắng làm kỷ niệm. Coi như là kỷ vật của người vợ đầu tiên của anh.. Anh yên tâm, từ nay em sẽ không làm anh sợ nữa, anh có thể lấy vợ khác…
Nguyễn Mai vội vã:
- Lệ Hương, anh không lấy ai cả, ngoài em đâu! Em hãy ở bên anh…
Nhưng Lệ Hương đã biến mất…
Nguyễn Mai ngồi thừ một lúc lâu, rồi cầm chiếc khăn tay thấm máu trinh, bỏ vào vali… Đó là kỷ vật mà chàng giữ mãi suốt đời.
* * *
Ít lâu sau Nguyễn Mai lấy vợ. Cô vợ trẻ hơn chàng hai mươi ba tuổi… Điều kỳ lạ là trên tay cô có đeo chiếc nhẫn cưới. Và đêm tân hôn, chỗ kín của cô không có vệt máu trinh. Nguyễn Mai nghi ngờ ghen tuông… Vợ chàng thủ thỉ:
- Đây là chiếc nhẫn cưới anh trao cho em, anh còn nhớ không, và tiết trinh anh đã hưởng từ kiếp trước rồi… Nguyễn Mai ngẩn người ra.. kêu khẽ:
- Lệ Hương, có phải là em đã tái sinh đó không? Có phải là em không?