Chuyến Xe Cuối Cùng

Lượt đọc: 993 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồn Ma Cô Bán Bưởi

❊ ❊ ❊

Trời đêm, gió rét căm căm.

Toản đứng trên phòng khách sạn nhìn xuống đường. Khung cảnh thật yên tĩnh. Lâu lắm rồi, Toản mới có dịp thư giãn như vậy. Đây là chuyến về quê của anh, sau bao năm xa cách. Quê anh có con sông Ngàn Lam đẹp nổi tiếng. Nhiều đặc sản như mía Lươn, cam Xã Đoài… Và đặc biệt là bưởi Trạch Phúc. Mẹ anh dặn:

- Con về quê, nhớ mang ít bưởi Trạch Phúc về làm quà. Đó là đặc sản của quê ta đó.

Toản gật đầu. Nhưng anh có biết bưởi Trạch Phúc ra sao đâu. Cả ngày đi dạo phố, anh mới sực nhớ, ngày mai lên tàu vào xuôi rồi, mà bưởi thì chưa mua được… Bây giờ lại đêm tối. Chắc là thất hứa với mẹ anh mất thôi. Bất chợt, anh nhìn thấy, ở góc công viên, có một cô gái đang đứng, cạnh chiếc xe đạp, trên là quầy bưởi còn đầy. Anh mừng rỡ:

May quá, ta thử hỏi xem sao? Biết đâu là bưởi Trạch Phúc thì sao?

Anh chạy xuống cầu thang, ra phố, đến chỗ cô gái đang đứng. Cô gái đội chiếc nón lá, cạnh là xe bưởi… Mái tóc cô dài óng ả. Cô gái thấy anh, niềm nở:

- Anh mua bưởi đi anh? Bưởi em mới hái, ngon lắm đó.

Toản cười:

- Tôi muốn mua loại bưởi Trạch Phúc về làm quà. Mà cô bán bưởi gì vậy?

Cô gái vui vẻ:

- Bưởi em đúng là bưởi Trạch Phúc đấy, anh xem kỹ đi. Em không nói dối anh đâu...

Toản tò mò:

- Làm thế nào để phân biệt bưởi Trạch Phúc với loại bưởi thường. Tôi sợ mua lầm, làm quà, mẹ tôi la chết.

Cô gái lỏn lẻn:

- Anh có hiếu với mẹ anh ghê nhỉ? Anh hãy tin em đi, ăn thử một múi là biết liền…

Cô đưa cho Toản múi bưởi, Toản cầm lấy ăn thử, thấy ngọt lịm như đường phèn, lại có mùi thơm dịu, như mùi cam sành. Cô gái giải thích:

- Bưởi Trạch Phúc là loại bưởi đặc sản quê em, không chỗ nào có được. Vỏ bưởi xanh ngắt, không vàng như bưởi thường, lại láng mịn, không có vết trơ sần. Bưởi lại không có hạt, múi nhỏ, dày cùi, ăn vào ngọt lịm như đường phèn…

Toản tấm tắc:

- Quả đúng như cô nói, bưởi ngon thật. Nhưng khi bán mang về là đồ giả cô ạ. Dễ bị lầm lắm…

Cô gái buồn bã:

- Anh nghĩ về em như vậy sao? Em lừa anh một trái bưởi ư? Người ta khác, em khác. Đã buôn bán phải giữ chữ tín…

Toản xuề xòa:

- Tôi đùa đấy, tôi tin cô mà. Nhìn cô như thế, ai lại nói dối được? Cô bán cho tôi luôn cả xe này nhé.

Cô gái kinh ngạc:

- Anh mua cả xe à? Mua làm gì mà nhiều thế? Rồi mang xách làm sao?

Toản nói:

- Tôi đi xe lửa mà cô, lâu lâu mới về quê một lần, phải mua món đặc sản làm quà chứ?

Cô gái nhìn Toản, tò mò:

- Anh quê ở đây à? Sao giọng nói lạ quá.

Toản cười:

- Tôi quê gốc ở đây, nhưng sanh đẻ dưới phố, mấy chục năm mới về quê một lần. Lần này, may mắn được gặp cô. Tôi là Toản, còn cô tên gì?

Cô gái cười tươi:

- Thì ra là vậy. Em là Hoàng Thu… Từ chỗ nhà em đến đây, phải qua một lần đò. Quê em ở Trạch Phúc đó.

Toản tò mò:

- Nhà xa như thế, cô về đêm không sợ sao? Giờ này làm gì còn đò nữa? Trời lại mưa gió lất phất…

Hoàng Thu bùi ngùi:

- Em quen rồi anh ạ. Nếu cần thì ở lại, chỗ nào với em chả là nhà, cái nghề buôn bán mà anh… Cảm ơn anh đã quan tâm đến em…

Toản hỏi:

- Thế cả ngày hôm nay, cô bán được mấy xe rồi?

Hoàng Thu trầm lắng:

- Chỉ được xe này thôi, nào ngờ, anh lại mua hết. Đúng là số em hên thật… Mà sao anh lại biết, ra mua bưởi cho em nhỉ?

Toản thong thả:

- Tôi ở trên lầu của khách sạn, sực nhớ đến bưởi Trạch Phúc mà mẹ tôi dặn, nên nhìn thấy cô, tôi xuống mua luôn, ai ngờ lại là bưởi Trạch Phúc... Thật là may mắn. Mà cô Thu này, cô xinh đẹp như thế, đi lại đêm hôm, không sợ chồng ghen à?

Hoàng Thu thở dài:

- Em chưa chồng. Mãi mãi không bao giờ lấy chồng.

Toản sửng sốt:

- Tại sao vậy? Cô nói gì mà sầu thảm thế? Cô đẹp gái, hồn hậu, dĩ nhiên là có nhiều chàng trai để ý, hay là cô kén chọn quá? Già kén kẹn hom đó cô à!

Hoàng Thu ngân ngấn nước mắt:

- Em đâu có kén chọn gì đâu anh, gái quê mà, kiếm được chồng là mừng lắm chứ. Nhưng số em nó vậy, phải sống một mình suốt đời, suốt kiếp…

Giọng Hoàng Thu như xa xôi, lạnh lẽo. Toản rùng mình vì lạnh. Vậy mà cô gái vẫn mặc áo trắng phong phanh, không hề lạnh gì cả. Toản đưa áo khoác cho cô, rồi bảo:

- Ta ngồi xuống ghế đá cho đỡ mỏi. Tự nhiên hôm nay gặp cô, tôi lại muốn trò chuyện lâu lâu. Ít khi được làm quen với đồng hương xinh đẹp như cô.

Hoàng Thu trả áo cho Toản, nhí nhảnh:

- Anh mặc vào đi, kẻo trời lạnh, còn em, đã quen rồi, mặc áo người lạ, nặng lắm… Mà anh Toản này, anh đã có vợ chưa?

Toản lắc đầu:

- Chưa, dù tôi đã ba mươi tuổi rồi, cha mẹ tôi cứ giục suốt đó. Tôi định về quê chuyến này lấy vợ, Hoàng Thu xem giới thiệu giùm tôi một cô nhé.. Mà phải đẹp như Hoàng Thu mới được…

Hoàng Thu thẹn thùng:

- Em là gái quê mùa, có gì để anh khen. Em có cô bạn gái, trước cũng bán bưởi như em, ra phố, mở muốn gặp bạn em, cứ nói Hoàng Thu giới thiệu, cô ấy sẽ bằng lòng ngay… Bạn em tên là Kim Chi…

Toản cười:

Vợ chồng là phải có duyên chứ. Sao lại muốn là được, Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng… À, mà cô Kim Chi ở đâu hả cô?

Hoàng Thu trêu:

- Đó nghe, anh mới nghe em kể, đã phải lòng rồi. Anh cũng có vẻ thích người giàu có lắm nhỉ? Ừ, phải rồi, anh đẹp trai, lại ở phố về, muốn kiếm vợ phải môn đăng hộ đối chứ… Em sẽ giúp anh… Nhưng mai anh đi rồi cơ mà…

Toản vui vẻ:

- Có sao đâu, tôi trả lại vé, ở lại chơi thêm vài ngày nữa. Được gặp Hoàng Thu, Kim Chi, biết đâu cũng là hạnh phúc… Hoàng Thu lí lắc:

- Anh mau thay đổi ghê... Được rồi, địa chỉ cô ấy đây. Anh đưa bút, em ghi cho…

Toản đưa bút, Hoàng Thu hí hoáy ghi vào tờ giấy nhỏ Toản đưa. Chữ Hoàng Thu nguệch ngoạc chứng tỏ cô chỉ học hết đến cấp một… Nhưng Toản không dám nói ra, anh chỉ tấm tắc:

- Có lưu bút của người đẹp đây rồi, tôi sẽ giữ mãi, chữ của cô đẹp lắm...

Hoàng Thu đỏ mặt:

- Anh đừng khen quá, chữ em xấu lắm, như cua bò. Kim Chi bạn em, viết chữ đẹp lắm…

Toản thân mật:

- Từ khi nãy đến giờ, cô cứ nhắc đến Kim Chi suốt, chắc cô và Kim Chi thân nhau lắm nhỉ?

Hoàng Thu gật đầu:

- Vâng, chúng em rất thân nhau, coi nhau như chị em mà. Khuya rồi, em phải về đây, anh lên ngủ đi…

Toản muốn giữ Hoàng Thu lại, nhưng cô đã bước đi. Sau khi để giỏ bưởi lớn lại… Toản sực nhớ chưa trả tiền, anh vội gọi to:

- Hoàng Thu, cô chưa lấy tiền mà? Cô mau đứng lại, để tôi trả cho cô chứ…

Nhưng Hoàng Thu đã biến mất, Toản ngạc nhiên:

- Lạ nhỉ, cô ấy đi đường nào, chớp mắt đã không thấy? Thôi, ta đành mai gặp Kim Chi, nhờ cô ấy trả tiền cho Hoàng Thu vậy… Cô Hoàng Thu này thật lạ, mải chuyện, quên cả lấy tiền. Làm ăn vậy, thì đâu còn vốn nữa…

Anh lễ mễ xách giỏ bưởi to, y như một cần xé, lên lầu khách sạn, rồi ngã lăn ra giường, ngủ một giấc ngon lành… Khi anh tỉnh dậy, trời đã sáng. Anh nhìn giỏ bưởi và tấm tắc. Bưởi xanh rờn, rất đẹp… Đúng là đặc sản quê hương.

Rồi anh khoan khoái, ra phố… Anh đến địa chỉ mà Hoàng Thu đưa cho, hy vọng gặp cô gái ở đó. Tự nhiên tim anh hồi hộp. Cô chủ quán bưởi xinh đẹp, nhìn anh, xởi lởi:

- Anh mua bưởi cho em đi, bưởi Trạch Phúc quê em đó, ngon lắm...

Toản nhìn cô chủ, trầm giọng:

- Cô có phải là Kim Chi đó không?

- Cô chủ quán giật mình:

- Vâng, làm sao anh biết ạ. Em nhìn anh, có lẽ không phải là người vùng này.

Toản thân mật:

- Bưởi Trạch Phúc ngon lắm, tôi đã mua nguyên cả cần xé để làm quà. Thế mà cô bạn lại quên lấy tiền, nên tôi đến nhờ cô trả giúp cô ấy…

Kim Chi ngạc nhiên:

- Thế cô bán hàng là ai, làm sao lại biết em, mà đến trả tiền cho cô ấy…

Toản cười:

- Thì cô ấy cho tôi biết địa chỉ của cô mà. Địa chỉ cô ấy ghi ở đây, cô xem đi.

Kim Chi cầm tờ giấy, mặt xám hẳn, lấm tấm mồ hôi.

Toản sửng sốt:

- Cô làm sao thế? Mặt cô tái nhợt thế kia?

Kim Chi lắp bắp:

- Anh lấy đâu ra tờ giấy này vậy?

Toản vui vẻ:

- Thì cô Hoàng Thu, bạn cô đưa cho tôi đó. Cô ấy bán bưởi, mà quên lấy cả tiền. Làm ăn vậy thì mất vốn còn gì? Có lẽ vì vui chuyện quá, nên cô ấy quên... Chúng tôi trò chuyện cả đêm qua, vui lắm…

Kim Chi run rẩy:

- Anh gặp Hoàng Thu à? Anh có nằm mơ không đấy?

Toản kinh ngạc:

- Cô nói cái gì, tôi nằm mơ ư? Tôi đang đứng trước mặt cô đây này…

Kim Chi thẫn thờ:

- Anh gặp cô ấy ở góc công viên, phải không, và cô ấy đã bán bưởi cho anh, đúng không?

Toản giật mình:

- Đúng thế, mà sao cô biết? Hoàng Thu nói với cô à? Thế cô ấy đâu rồi? Cô cho tôi gặp cô ấy một tí, đêm qua tôi áy náy quá. Cô ấy đi đường xa, lại thân gái, nhỡ có bề gì thì nguy hiểm lắm…

Kim Chi òa khóc nức nở. Toản không hiểu ra sao cả, anh bối rối:

- Cô Kim Chi, tôi làm gì cô buồn chăng? Xin lỗi cô nhé.

Kim Chi lau nước mắt, ngậm ngùi:

- Hoàng Thu chết lâu rồi anh ạ. Cô ấy đi bán bưởi, bị bọn cướp giết chết, chúng lấy sạch đồ đạc của cô ấy, lại còn làm nhục cô ấy. Xác cô ấy chôn ở núi Quỳ kia kìa...

Toản giật nảy mình:

- Cô nói cái gì, Hoàng Thu chết rồi ư? Tôi không tin. Đêm qua, cô ấy bán bưởi cho tôi, trái bưởi vẫn còn nguyên vẹn. Tôi để ở khách sạn, lát nữa chở ra tàu. Lẽ nào cô ấy lại là ma…

Kim Chi buồn bã:

- Em với Hoàng Thu rất thân nhau, coi nhau như chị em ruột thịt… Em nói thế là anh hiểu rồi. Người đêm qua anh gặp là hồn ma Hoàng Thu… Nhiều người đã gặp hồn ma cô ấy như anh, nhưng không được nói chuyện như anh, em đã hiểu ngay… Em còn giữ ảnh của Hoàng Thu đây, anh xem đi...

Kim Chi lấy trong tủ ra tấm ảnh, Toản run bần bật:

- Đúng rồi, đúng là cô gái đêm qua rồi... Hoàng Thu, có ai ngờ em lại là hồn ma. Hèn chi em cứ nhắc chuyện vĩnh viễn không lấy chồng, mà giới thiệu Kim Chi cho anh… Tại sao lại như thế hả em? Em muốn điều gì vậy. Anh và em chỉ vô tình gặp gỡ, có ngờ đâu, em lại, em lại là một hồn ma… Thế cô Thu ghi gì trên đó hả Kim, tôi chỉ đọc có mặt trước, phần ghi địa chỉ…

Kim Chi trả lời:

- Cô ấy muốn làm mối cho em và anh. Cô ấy muốn em hạnh phúc. Vì đời chúng em đã nhiều bất hạnh rồi.

Toản xúc động:

- Hoàng Thu đã làm mối ý em thế nào?

Kim Chi thảng thốt:

- Em quá bất ngờ, anh ạ. Vì em đã định lấy chồng, đã hai lần kia đấy, nhưng đều bất thành. Lẽ nào Hoàng Thu lại chỉ muốn em và anh nên vợ, nên chồng.. Đêm qua, cô ấy cũng hiện về, nhìn em rất lâu, em hỏi, cô ấy không trả lời…

Toản run run:

- Đúng là duyên phận, anh đâu có ngờ chuyến về quê này lại gặp nhiều kỳ bí như vậy? Anh đã ba mươi tuổi rồi, kỳ này cũng tính về quê lấy vợ. Nào ngờ duyên số đã cho anh gặp em. Nếu anh đồng ý, anh sẽ nói chuyện với cha mẹ…

Kim Chi thổn thức:

- Em mồ côi, đâu còn cha mẹ, chỉ có Hoàng Thu là người thân nhất. Tội nghiệp chị ấy, chết rồi mà vẫn lo cho em. Anh Toản, anh có chê em không? Nếu anh không chê, em đồng ý làm vợ anh…

Toản sung sướng, nắm chặt tay Kim Chi… Ít lâu sau, họ nên vợ nên chồng, Toản về quê ở hẳn, phụ vợ bán quán. Còn những quả bưởi Trạch Phúc mà Hoàng Thu để cho chàng, cứ xanh mãi. Xanh như tình yêu.

Đó là điều phải chăng Hoàng Thu muốn gửi lại cho Toản và Kim Chi?

Đánh máy: Thanh Vân & Ct.Ly
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »