Chuyến Xe Cuối Cùng

Lượt đọc: 994 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ma tình kiếp trước

❊ ❊ ❊

Nguyên và Ngà làm chung cơ quan, họ rất hợp tính nhau, vì cả hai cùng ít nói, lại có sở thích ca hát… Ngà hát hay, Nguyên cũng vậy...

Ngà đã có chồng, hai con, hai đứa con của Ngà rất xinh xắn, học giỏi. Chồng Ngà là người đàn ông yêu vợ, thậm chí sợ vợ… Ngà nết na, thùy mị, xinh gái, đôi mắt u buồn, đó là điểm yếu của nàng.

Còn Nguyên cũng có vợ, có con… Nói chung, cả hai người đều có gia đình riêng hạnh phúc. Ấy thế mà khi gần nhau, họ cảm thấy không thể thiếu được nhau. Cứ về nhà là bâng khuâng, nhớ nhung kỳ lạ. Họ cố nén lòng lại, tự nhủ vì vợ chồng, vì hạnh phúc của nhau. Một lần, Nguyên bảo:

- Ngà à, tại sao chúng ta không được ở bên nhau? Trời xanh sao nhẫn tâm quá.

Ngà thở dài:

- Đó là số mệnh anh ạ. Em giờ là gái có chồng, như câu dân ca:

Bây giờ em đã có chồng

Như chim trong lồng, như cá cắn câu

Cá cắn câu biết đâu mà gỡ.

Chim vào lồng biết thuở nào ra?

Nguyên buồn bã:

- Em chấp nhận à? Còn anh thì không. Em còn nhớ lời thề xưa không?

Ngà im lặng. Nguyên sôi nổi:

- Anh đã ghi lại trong câu thơ:

Lời nguyền của buổi chiều mưa

Thuở còn con gái, Ngà chưa lấy chồng.

Hai ta hẹn biển thề sông

Không lấy nhau được, thì không làm người…

Ngà thổn thức:

- Anh đừng nhắc lại nữa, em đau lòng lắm. Tại sao hồi đó, anh không ngỏ lời với em? Em chờ đợi mãi. Cuối cùng con gái có thì, em phải lấy chồng chứ… Lời nguyền ấy, coi như em đã bước qua. Nguyên cay đắng:

- Nhưng giờ anh quyết lấy lại tình yêu của anh! Em phải là của anh. Anh không thể chịu đựng được khi em nằm trong vòng tay người khác… Ngà sợ hãi:

- Đừng vậy mà anh, chúng mình đều đã có gia đình riêng rồi. Em rất sợ đổ vỡ trong cuộc sống... Chúng mình mãi mãi là bạn tốt của nhau. Em xin anh, nếu yêu em, hãy giúp cho em… kẻo mọi người dị nghị. Anh là đàn ông không sao, còn em là đàn bà…

Nguyên chỉ biết lặng lẽ rời khỏi phòng làm việc của Ngà. Anh ôm ấp một mối tình ngang trái với Ngà… và điều bất ngờ đã xảy ra…

Một đêm, anh đang ngủ, thì có cú điện thoại của Ngà, hẹn gặp anh ở nhà trọ Bảo Gia… Anh vội chạy đến, Ngà đang ở đó. Cô như người mất hồn, Nguyên vội vã:

- Ngà ơi, có chuyện gì vậy em?

Ngà ôm chầm lấy Nguyên thủ thỉ:

- Anh Nguyên, anh có muốn em không? Em xin dâng hiến cho anh...

Nguyên luống cuống, vì không tin đó là sự thật, anh lập cập:

- Em nói cái gì hả Ngà?

Ngà hôn Nguyên, thủ thỉ:

- Em đã nói rõ rồi, mình vào nhà trọ đi anh!

Nguyên dìu Ngà vào nhà trọ. Cả hai ôm ấp nhau, và chuyện gì đến đã đến. Sau khi xong việc, Ngà như chợt tỉnh, cô òa khóc nức nở:

- Trời ơi, có chuyện gì thế này? Sao tôi lại ở đây? Anh Nguyên, sao anh cũng ở đây? Anh đã làm gì em…

Nguyên xúc động:

- Thì em biết rõ rồi còn gì? Em nhìn em kìa...

Ngà hốt hoảng, thấy thân thể mình lõa lồ, cô mặc vội quần áo vào. Nguyên nói:

- Giữa chúng mình đâu có gì là bí mật nữa? Em đã là người của anh rồi.

Ngà vò đầu, đấm ngực thùm thụp:

- Tôi đã làm việc xấu xa đê tiện, phản bội chồng tôi. Tôi chỉ muốn chết.

Nguyên tò mò:

- Em làm sao vậy? Giọng của em khác lúc nãy? Chính em gọi điện cho anh đến, em chủ động mọi chuyện mà, anh hoàn toàn làm theo lời em.

Ngà thẫn thờ:

- Anh Nguyên, em cũng không hiểu ra sao nữa... tự dưng có ai đó lôi em ra khỏi nhà và đến đây. Khi anh yêu em, em hoàn toàn không hay biết... Bây giờ anh phải giữ kín cho em…

Nguyên ngạc nhiên:

- Lạ nhỉ? Thế em không hay biết gì à? Em nói thật đấy chứ?

Ngà năn nỉ:

- Em nói thật mà. Khi tỉnh dậy, mới biết em đã thất thân với anh. Em khổ tâm quá...

Nguyên nghi hoặc:

- Lẽ nào lại có chuyện bí ẩn như vậy? Hay là em bị ma nhập.

Ngà ngẫm nghĩ, rồi kinh hoàng:

- Đúng rồi, hồi chiều em có ra nghĩa địa, đưa đám người bạn gái thời thuở ấu thơ. Một cô gái đến gặp em nói: "Cô yêu anh Nguyên, tôi sẽ làm cho cô thỏa mãn..." Em rùng mình nói: "Tôi là gái có chồng, tôi không làm vậy được..." Cô ta bảo: -"Thì tôi mượn thân xác cô vậy...". Em sợ hãi bỏ đi... Cô gái cũng biến mất... Khi về nhà, vì công chuyện lu bu, em quên mất. Và có ai đó đã đưa em đến đây…

Nguyên nghi hoặc:

- Cô gái đó là ai nhỉ? Tại sao cô ta lại làm điều đó?

Ngà lắc đầu:

- Em làm sao mà biết được? Và hậu quả bây giờ là em gánh rồi...

Nguyên ôm Ngà vào lòng trìu mến:

- Như vậy là ma đã làm mối cho chúng ta, thì chúng ta phải tận hưởng hạnh phúc ấy chứ... Ngà thở dài não nuột:

- Người đàn bà khi đã thất thân, còn gì mà giữ nữa... Anh muốn gì thì tùy anh... Nguyên lột trần Ngà ra, ôm ấp, hôn hít, vần vũ Ngà cật lực. Ngà rên rỉ, quằn quại, lệ ứa ra... Đến hai giờ sáng, cả hai ra về. Không ai biết chuyện họ làm cả. Và Ngà cũng không biết mình vào nhà bằng cách nào? Thế là Ngà trở thành tình nhân của Nguyên. Dù cả hai giữ kín… hầu như ngày nào Nguyên cũng hẹn Ngà đến nhà trọ. Ngà lo sợ:

- Anh Nguyên, chuyện đổ bể ra, có lẽ em chết mất...

Nguyên lạnh lùng:

- Cô đã là của riêng tôi, cô phải ngoan ngoãn nghe lời. Mọi chuyện đã có ma tình sắp đặt. Cởi hết quần áo và nằm trên giường...

Ngà ngoan ngoãn làm theo. Cô mặc cho Nguyên âu yếm, giày vò thân thể mình… Mà Nguyên thì rất khỏe về khoản tình dục. Lần nào Ngà cũng đau ê ẩm cả mình mẩy. Cô chỉ biết cắn răng chịu đựng. Vì cô đã bị ma tình nhập vào... Con ma tình cứ xui khiến cô.... Còn Nguyên, ban đầu còn tò mò, nhưng sau đó vô cùng thích thú vì được tận hưởng tình yêu của Ngà. Đôi lúc anh tự hỏi: Ma tình đó là ai nhỉ? Tại sao cô ta lại giúp mình?

Đêm đó, anh nằm thao thức, thì thấy một cô gái hiện ra, giống hệt Ngà. Nguyên bồi hồi:

- Ngà đó ư? Sao em lại đến đây?

Cô gái thì thầm:

- Ta là ma tình. Ta đã giúp ngươi đạt được mơ ước. Ngươi phải cám ơn ta chứ? Nguyên tò mò:

- Ma tình à? Tại sao cô lại giúp tôi? Cô làm vậy là hại Ngà, hại cả tôi…

Ma tình cau mặt:

- Ngươi quả là kẻ vô ơn. Nhưng thôi, vì ngươi có ơn cứu ta, nên ta vẫn phải giúp ngươi. Ngươi đã là chủ thân xác của Ngà, và cô ta là nô tì cho ngươi rồi…

Nguyên nghi hoặc:

- Cô vừa nói tôi là kẻ vô ơn, lại bảo là tôi có ơn với cô, sao mà mâu thuẫn vậy?

Ma tình chậm rãi:

- Có gì mà khó hiểu. Ngươi có nhớ cách đây một năm, ngươi đã gặp một cái xác chết ở rừng, đúng không?

Nguyên giật mình:

- Đúng thế. Thế ra cô là hồn ma của xác chết đó à?

Ma tình gật đầu:

- Ngươi đã chôn cất ta chu đáo, lại còn thắp nhang, đốt giấy tiền vàng bạc cho ta. Ta rất cảm kích. Ta biết ngươi và Ngà yêu nhau, nên tìm cách đền ơn. Ta đã nhập vào cô ấy, bắt cô ấy phải hiến dâng thân xác cho ngươi. Ngươi chả phải đã thỏa mãn rồi ư? Thế mà còn trách ta...

Nguyên bần thần:

- Biết là như vậy, nhưng tôi vẫn áy náy lắm. Vì dù sao cô ấy cũng đã có chồng, có con…

- Vậy thì ngươi mau rời bỏ cô ấy đi... ta sẽ thoát ra khỏi cô ấy. Thế là xong, có gì băn khoăn nữa... Nguyên hốt hoảng:

- Đừng, đừng làm vậy. Tôi xin cô đó...

Ma tình cười nhạt:

- Nghĩa là ngươi vẫn thích, vẫn ham muốn thể xác cô ấy, Ngươi nói thật đi?

Nguyên chép miệng:

- Đúng vậy. Tôi yêu cô ta. Ngày nào cũng muốn làm tình với cô ta.

Ma tình thong thả:

- Vậy thì ngươi cứ việc làm theo ý của ngươi. Nhưng ta cảnh báo ngươi. Chỉ được yêu cô ấy một năm nữa... Sau đó hai người phải chia tay nhau, nếu không sẽ có hậu quả thảm khốc đó.

Nguyên nói:

- Tại sao vậy? Thế cô chỉ giúp tôi đến thế thôi à?

Ma tình cười:

- Ngươi quả là tham lam vô độ. Nhưng một năm nữa ta phải đi đầu thai rồi. Ta đâu có ở bên ngươi mãi được. Khi ta đi, nếu ngươi vẫn tiếp tục, thì chồng cô ta biết, vợ ngươi biết, lúc đó ngươi hiểu rồi chứ... Bây giờ ta che mắt họ cho ngươi đó…

Ma tình nói xong biến mất…

*

Một năm sau.

Nguyên nói với Ngà:

- Anh phải nói thật với em. Chúng mình nên chia tay nhau, vì con ma tình trong em đã biến mất. Mọi chuyện lộ ra, nguy hiểm lắm...

Ngà trợn mắt:

- Ma tình à? Ma tình nó cho anh biết ư?

Nguyên gật đầu:

- Ma tình chính là cô em gặp ở nghĩa địa đó. Anh là ân nhân của cô ấy. Cô ấy giúp anh và em yêu nhau. Ngà thở dài:

- Và sau khi đã giày vò em thỏa sức, bắt em lõa lồ, quỳ gối, bây giờ anh nói chúng ta chia tay phải không?

Nguyên nói:

- Thế em muốn sao nữa?

Ngà lạnh lùng:

- Chúng ta phải tiếp tục. Vì em đã thích anh rồi. Anh hiểu chưa? Chúng mình sẽ cưới nhau. Em phải lấy được anh.

Nguyên đờ người ra. Thì ra cuộc tình đã đổi chiều. Lúc ma tình rời khỏi người Ngà, thì cũng là lúc tình thật đã đến. Anh ân hận, nhưng đã muộn.

Không biết mối tình của họ sẽ đi về đâu? Ma tình ơi là ma tình.

Đánh máy: Thanh Vân & Ct.Ly
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »